“Cái gì?”
Hồ Lai và các Thi Vương khác chết lặng, đầu óc quay cuồng.
Mấy chữ Minh Long vừa thốt ra cứ lặp đi lặp lại trong đầu họ, vang vọng mãi không thôi.
Một Bất tử tộc... chân chính!
“Thảo nào...”
Bọn họ hiểu ra ngay tắp lự, thảo nào chênh lệch giữa lão đại nhà mình và hắn lại xa vời đến thế, hóa ra là đụng phải hàng thật...
“Sao có thể như vậy được? Bất tử tộc sao lại xuất hiện ở khu vực biên giới cơ chứ?”
“Vậy chẳng phải là nói, chúng ta...”
“...”
Bọn họ không dám nghĩ tiếp nữa, lòng dạ nguội lạnh như tro tàn.
Quay đầu nhìn lại, bóng dáng Lâm Đông đã tiến về phía họ. Hắn bước đi trầm ổn, không nhanh không chậm, tựa như Tử Thần đang dần áp sát.
Uy áp Thi Vương mãnh liệt tựa như một ngọn núi lớn, đè nặng lên tất cả đám thi khiến chúng không khỏi kiêng dè.
Sau khi phát hiện ra chân tướng đáng sợ, Minh Long chẳng còn chút ý chí phản kháng nào.
Bây giờ chỉ có đầu hàng mới mong giữ được cái mạng.
“Đừng giết tôi! Tôi nguyện thần phục ngài, xin ngài hãy cho tôi một cơ hội.”
Hắn không chút do dự, lập tức cầu xin tha mạng, đồng thời cúi đầu tỏ vẻ thần phục.
Lâm Đông không khỏi có chút thất vọng, ban nãy còn tưởng vớ được kèo lớn, ai ngờ chỉ là một tên tép riu.
“Ngươi làm được gì?”
“Tôi... Ngài muốn tôi làm gì cũng được, tôi đều nghe theo ngài.”
Minh Long vội vàng nói.
Thần phục một Bất tử tộc chân chính cũng không có gì mất mặt, thế nên hắn chẳng cảm thấy nhục nhã chút nào.
Hồ Lai bên cạnh cũng vội vàng hùa theo.
“Đại ca, ngài quên rồi sao? Tôi còn nói muốn mời ngài ăn thịt heo mà!”
“Ồ...”
Lâm Đông gật gù, mình cũng đang thiếu một ít huyết nhục tươi sống, nên sớm xây dựng trang trại chăn nuôi.
“Được thôi, vậy ngày mai ngươi mang một vạn con heo tới đây trước đi.”
“Cái gì? Một vạn con???”
Minh Long trợn tròn mắt, vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi, bởi vì tổng số heo trong thi sào của hắn cộng lại cũng không đủ một vạn con.
“Đại ca... Chỗ tôi thật sự không có nhiều vậy đâu!”
“Sao lại không có được? Đừng quên, ngươi chính là một Bất tử tộc cơ mà.”
“Ơ? Cái này...”
Nghe Lâm Đông nói vậy, Minh Long lập tức sững người.
Có thể lăn lộn thành chúa tể một phương, trí thông minh của hắn đương nhiên không thấp. Hắn ngẫm lại một chút liền lờ mờ đoán ra được ý của Lâm Đông.
Chẳng lẽ là muốn mình tiếp tục dùng danh nghĩa Bất tử tộc để đi vơ vét huyết nhục từ các thi sào khác?
Minh Long thầm nghĩ.
Chuyện này chỉ cần Lâm Đông không nói, mình không rêu rao thì sẽ chẳng có Thi Vương nào khác biết được. Cùng lắm thì chúng nó chỉ biết mình đã bại trận mà thôi.
Trước đây hắn là Bất tử tộc giả nên lúc nào cũng phải dè dặt.
Bây giờ có Bất tử tộc chân chính chống lưng, ngược lại mình có thể bung lụa một phen.
Chuyện vơ vét huyết nhục cũng không phải là không thể hoàn thành.
“Được! Ngài cứ yên tâm, tôi cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”
“Ừm, ngươi tốt nhất đừng giở trò gì, nếu không ta sẽ rêu rao chuyện ngươi không phải Bất tử tộc ra ngoài.”
Lâm Đông uy hiếp.
Đến lúc đó không cần hắn ra tay, e rằng các thi sào khác sẽ tự tìm đến diệt Minh Long.
Minh Long tỏ vẻ hơi lúng túng.
“Ngài yên tâm, tôi đã không còn đường lui, biết phải làm thế nào rồi.”
“Tốt, ngươi đi đi, có thể về được rồi.”
Lâm Đông nói.
Nghe vậy, Minh Long và đám lâu la như được đại xá, trong lòng dâng lên cảm giác sống sót sau tai nạn.
Nhưng thái độ đối với Lâm Đông vẫn vô cùng cung kính.
Dẫn theo một đám tiểu đệ, cả bọn tiu nghỉu rút lui.
Trên đường về, Minh Long tức đến độ đập đùi bôm bốp, trong lòng hối hận không thôi, thầm rủa mình đúng là đáng chết mà!
Yên phận ở nhà cày cấp có phải tốt hơn không, cứ nhất quyết phải đi chọc vào hắn làm gì?
Kết quả bây giờ lại tự rước họa vào thân...
...
Thi triều của Long Thành hùng hổ kéo đến, cuối cùng lại tiu nghỉu rút đi.
Sau khi xử lý xong chuyện này, thuộc hạ của Lâm Đông cũng lục tục trở về thi sào, tiếp tục tấu nhạc, tiếp tục nhảy múa...
Đại Tráng lại càng thêm bội phục Chiêu Phong Nhĩ, cảm thấy hắn tài trí song toàn, dự đoán thế trận chuẩn xác, quả thực có tư chất của một đại tướng.
Còn Lâm Đông thì quay về phi thuyền, tiếp tục gửi tín hiệu, nghiên cứu công nghệ cao của văn minh nhân loại.
Một đêm dài cứ thế trôi qua.
Ngày hôm sau, ba mặt trời từ từ mọc lên.
Minh Long quả nhiên giữ lời, dẫn theo Hồ Lai và các Thi Vương khác mang một lứa heo tới trước. Đây là toàn bộ số heo trong thi sào của hắn, đương nhiên là không đủ một vạn con.
Sau đó... hắn phải đi đến các thi sào khác để ‘trấn lột’. Đương nhiên, đây cũng coi như nghề cũ nên làm rất quen tay.
Lâm Đông cảm thấy năng lực ngụy trang này của Minh Long tuy hơi gân gà, nhưng biết đâu lại có thể lập được kỳ công vào những thời điểm đặc biệt...
Hơn nữa, thông qua cuộc trò chuyện với hắn, Lâm Đông cũng biết thêm được một vài chuyện về khu vực trung tâm đại lục.
Dù sao so với Quỷ Hùng, Minh Long cũng không hẳn là ở vùng rìa, nên biết nhiều hơn một chút.
Theo lời hắn, Thi Thổ đại lục cũng được phân chia thành năm đại châu: Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung.
Trung Châu chính là khu vực trung tâm của đại lục, tài nguyên vô cùng phong phú. Nghe nói nơi đó có sông ngòi núi non, căn bản không bao giờ thiếu đồ ăn.
Đương nhiên, đó cũng là nơi cường giả tụ tập, tiêu biểu là ‘Trung Châu ngũ hoàng’, có thể được xem là chiến lực mạnh nhất trên Tổ Tinh.
Nhưng thực lực hay cấp bậc cụ thể của họ thì Minh Long đương nhiên không thể biết được. Hắn chỉ là một ‘Bất tử tộc giả’ ở vùng biên giới Nam Châu, cách Trung Châu đến tám sào còn chưa tới.
Hiểu biết của Minh Long về Thi Thổ đại lục cũng chỉ có vậy. Dù sao hắn vẫn còn phải bôn ba vì kế sinh nhai, hơi đâu mà tìm hiểu nhiều thế.
Mà dù có biết... thì cũng chẳng liên quan gì nhiều đến hắn...
Lâm Đông đánh giá hắn: Mạnh hơn Quỷ Hùng...
Thông tin của Minh Long giúp Lâm Đông có chút chuẩn bị tâm lý.
Xét tình hình trước mắt, hắn cũng không có ý định tiến quân vào trung tâm, vì chưa nắm chắc hoàn toàn, đến lúc đó có thể sẽ rất nguy hiểm.
Vì vậy, trước mắt cứ phải cẩu ở vùng biên giới, phát triển cho ngon nghẻ đã.
Vũ khí công nghệ mang từ Lam Tinh tới đã không theo kịp nhịp độ của Tổ Tinh rồi. Chúng chỉ có thể tung hoành ở khu vực biên giới này thôi, chứ nếu vào khu trung tâm thì rất có thể sẽ phải ăn hành.
Ai biết được đám Thi Vương kia có những thứ gì trong tay?
Nhất là tên Bất tử tộc đã gửi tín hiệu cho mình, hắn có thể gửi tín hiệu từ Tổ Tinh đến tận Lam Tinh, đủ thấy trình độ công nghệ mà hắn nắm giữ.
Hơn nữa, gã đó còn hiểu rõ Lam Tinh như lòng bàn tay, ngay cả chuyện mình muốn khôi phục ký ức cho Trình Lạc Y cũng biết, cứ như thể đang giám sát mình theo thời gian thực vậy.
“Cũng không biết, hắn ở châu nào nhỉ?”
Lâm Đông thầm nghĩ, hơn nữa gã đó còn tuyên bố bảo mình phải ghép các mảnh đá lại rồi đi tìm hắn.
Với thủ đoạn ‘giám sát’ kiểu đó, khả năng cao là hắn đã biết mình đã giáng lâm thành công xuống Tổ Tinh rồi.
Biết đâu bây giờ hắn đang bày mưu tính kế gì đó... để đối phó với mình.
Thế nên, thời gian của hắn không còn nhiều nữa.
Lâm Đông hiểu rất rõ trong lòng, phải nhanh chóng lớn mạnh, vì nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.
“Xem ra phải nhanh chóng đến nền văn minh nhân loại làm một chuyến mới được...”
...
Vài ngày sau, Lâm Đông quyết định thực hiện kế hoạch, đi kiếm ít vũ khí công nghệ về thay đồ cho đám tiểu đệ.
Biết đâu đi đến nền văn minh nhân loại một chuyến lại có bất ngờ gì vui.
Nhờ Minh Long liên tục ‘trấn lột’ thành công, số heo trong thi sào ngày càng nhiều, trang trại chăn nuôi cũng chính thức được thành lập.
Về phần việc quản lý chăn nuôi, Lâm Đông giao cho Chiêu Phong Nhĩ, sắc phong cho hắn chức ‘Bật Heo Ôn’.
Dù sao thì gã này ngoài đánh đấm ra thì việc gì cũng tinh thông...
...
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay