"Ừm, cái này còn tạm được, tính ngươi thức thời."
Patton lập tức đồng ý.
Cốt Diên với vệt máu trên mặt, nhếch miệng cười một tiếng, cất bước tiến lên.
"Rất tình nguyện vì ngài cống hiến sức lực."
"Không tệ."
Patton trong lòng vô cùng hài lòng, có chút không kịp chờ đợi: "Vậy thì nhanh lên nào, chúng ta tiếp tục đi săn dị tộc, bắt những quái vật đó về, ta muốn báo thù cho thủ hạ của mình!"
"Được rồi."
Cốt Diên đồng ý.
Nhưng Huyết Sát đứng một bên quan sát, luôn cảm thấy có gì đó là lạ, toàn bộ chuyện này đều lộ ra vài phần cổ quái.
Minh Long thế mà lại để Cốt Diên đi cùng Patton?
Là đang lấy lòng hắn sao?
Cái này cũng không giống tác phong của Minh Long...
Chẳng lẽ... là bởi vì kiêng kị thế lực của Patton tại Trung Châu?
Những Thi Vương từ các châu khác như bọn họ, quả thực có chút kính nể Trung Châu.
"Được rồi..."
Huyết Sát có chút nghĩ không thông, dứt khoát cũng không nghĩ nữa, quyết định đi tiếp tục săn giết dị tộc.
Bọn họ vẫn như cũ áp dụng sách lược trước đó, các Đại Thi Vương phân tán hành động, nhưng lại đảm bảo trong phạm vi có thể qua lại chiếu ứng.
"Mọi người tiếp tục hành động đi, những dị tộc kia đang đánh du kích chiến với chúng ta, nói không chừng lúc nào sẽ xuất hiện. Nếu xảy ra tình huống gì, nhất định phải kịp thời liên lạc."
"Rõ!"
Các Thi Vương đồng thanh đáp lời, lập tức tản ra.
Bọn họ mang theo tiểu đệ riêng của mình, rất nhanh biến mất vào vô biên hắc ám.
Trong sơn cốc đen kịt, tiếng gầm gừ của zombie vang vọng khắp nơi, tựa như từng ác quỷ đang tìm kiếm con mồi.
Còn ánh mắt của Lâm Đông, thì nhìn về phía Patton đã rời đi, thấy hắn và Cốt Diên dần dần đi xa, liền biết gã này sống không lâu nữa...
Một bên, Đầu Búa đi tới hỏi.
"Lão đại, chúng ta còn muốn đi tìm kiếm dị tộc sao?"
"Không cần tìm, đại chiến thực sự... sắp bắt đầu rồi."
Lâm Đông nói.
"A?"
Đồng tử Đầu Búa co lại, hơi có chút kinh ngạc.
"Ta phải rời đi một chút, chính các ngươi hành động đi. Hai thứ này ngươi cầm lấy, gặp nguy hiểm thì dùng phòng thân." Lâm Đông nói, lấy ra hai quả bom tinh hạch trong tay.
Đầu Búa hiếu kì quan sát, chỉ thấy quả bom to bằng quả trứng gà, bên ngoài được bao bọc bởi hợp kim màu bạc sáng loáng, bên trong, ánh sáng tinh hạch lấp lánh.
"Khá lắm..."
Đầu Búa đã cảm nhận được năng lượng cuồn cuộn bên trong, tuyệt đối không thua kém cấp S, đây chính là đỉnh cao khoa học kỹ thuật của nền văn minh nhân loại.
Hắn đem bom tinh hạch giữ trong lòng bàn tay, đoán được ý Lâm Đông, lát nữa khi đại chiến nổ ra, có thể sẽ không để ý đến mình.
"Lão đại, ta khẳng định không có vấn đề, ngươi yên tâm đi."
"Ừm..."
Lâm Đông nhẹ gật đầu, cũng không trì hoãn nữa, thân ảnh biến mất vào bóng tối, lẳng lặng bám theo hướng Patton đã rời đi.
Đầu Búa đứng tại chỗ, hai con ngươi chăm chú nhìn chằm chằm bom tinh hạch.
Trong lòng bỗng nhiên sinh ra một nghi vấn.
Lão đại không chỉ có thể lấy được phi hành khí, mà còn có thể có được loại vật này ư??? Pro quá!
E rằng hành trình trong nền văn minh nhân loại của hắn, tuyệt đối không hề đơn giản...
Lúc này, Thi Vương mặt heo một bên, toàn thân mỡ thịt run rẩy bước tới, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
"A Chùy, trong tay ngươi cầm thứ gì vậy?"
"Không có gì, chỉ là hai quả "trứng sắt", dùng để xoay trong tay cho gân cốt hoạt huyết, vừa có thể rèn luyện thân thể lại vừa có thể phòng thân."
Đầu Búa giải thích.
"Lợi hại a!"
Thi Vương mặt heo vô cùng bội phục, ngay sau đó hỏi: "Hở? Vừa rồi nghe Minh Long đại ca nói đại chiến thực sự sắp bắt đầu, hắn làm sao mà biết được? Chẳng lẽ có năng lực dự đoán tương lai?"
"Cái này..."
Đầu Búa nhíu mày trầm tư, liên tưởng đến tình huống vừa rồi, Lão Đại Minh Long sáng sớm mai đã đến đây, lại nói với Huyết Sát là vừa mới đuổi tới... Có lẽ, trước đó hắn đã chứng kiến điều gì.
Trong tiềm thức, Đầu Búa đã có một tia manh mối.
"Hắn không có năng lực dự đoán tương lai, mà là đang tự mình sáng tạo tương lai..."
...
Lâm Đông trong trạng thái ẩn nấp, rất nhanh đã bám theo bước chân của Patton, tựa như U Linh trong bóng tối, không hề phát ra âm thanh nào.
Phía trước, Patton có chút đắc ý ra mặt, ngầu lòi phết.
"Thấy không, ngay cả bá chủ Nam Châu là Minh Long cũng phải chủ động lấy lòng ta, đây chính là địa vị của Thi Vương Trung Châu."
"Nha..."
Cốt Diên bên cạnh gật gật đầu.
Patton tiếp tục nói.
"Thật ra, việc săn lùng các tinh hạch khác không quan trọng, mấu chốt nhất là Ký Sinh Nữ Hoàng và Ăn Thi Thú Vương, phải tìm cách xử lý chúng!"
"Ta tin tưởng ngài sẽ thành công."
Cốt Diên ngoài miệng nói vậy, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sát khí khó mà nhận ra.
"Ừm... Ngươi mau đi đi, giúp ta tìm xem những dị tộc kia đều giấu ở đâu." Patton phân phó.
"Được rồi."
Cốt Diên nhếch miệng cười một tiếng, sau đó thả người vọt lên, lướt đi giữa không trung, lao vút về phía trước.
Patton thần thái nhàn nhã, không nhanh không chậm theo sau.
Nghĩ thầm có một Thi Vương với năng lực trinh sát mạnh mẽ, quả là một trợ thủ đắc lực.
Quả nhiên.
Không đến vài phút sau, Cốt Diên liền truyền tín hiệu cho hắn, nói là phía trước phát hiện số lượng lớn dị tộc, mà thực lực không hề yếu, rất nhiều con đã đạt tới cấp SS.
"Cấp SS... Cái này mà gọi là không tệ ư? Hừ, đúng là tân thủ hạ!"
Patton trong lòng khinh thường, xem ra là lúc, cho tên tân thủ hạ này hiện ra thực lực chân chính của mình.
Săn lùng bắt đầu!
Thân hình hắn lóe lên, đột nhiên lao tới, tốc độ cực nhanh, tựa như một cơn bão táp. Chỉ cần nhảy vọt một cái, hắn đã có thể từ ngọn núi này vọt sang ngọn núi khác.
Dưới bầu trời đen kịt, hắn tựa như chim ưng sải cánh giữa không trung, ngầu vãi chưởng!
"Dị tộc ở chỗ nào? Còn chưa tới sao?" Patton phát ra tín hiệu hỏi thăm, xa xa, hắn có thể nhìn thấy thân ảnh Cốt Diên bay lượn trên không trung.
"Nhanh! Ngay ở phía trước!"
Cốt Diên lập tức trả lời.
Patton hơi chần chờ, quay đầu quan sát, phát hiện nếu cứ tiến về phía trước... khoảng cách với đại quân sẽ hơi xa.
Bất quá nghĩ lại, nếu ở gần Huyết Sát, dị tộc đã sớm bị dọa chạy mất, làm sao có thể tìm thấy chúng.
"Thế nào? Patton lão đại, chẳng lẽ ngài sợ hãi cách lão thái thái Huyết Sát xa sao? Bằng không ta sẽ đợi bọn họ." Cốt Diên truyền lại tín hiệu hỏi.
Patton vốn đang do dự, nghe vậy liền lập tức hạ quyết tâm.
Nói đùa cái gì?
Chẳng lẽ ta không cần thể diện sao? Nực cười!
"Cách bọn họ xa một chút vừa vặn, để tránh bị cướp mất con mồi của ta!" Patton thả người vọt lên, nhảy đến một ngọn núi khác, tiếp tục đi theo Cốt Diên tiến lên.
Thấy vậy, khoảng cách giữa hắn và Huyết Sát càng ngày càng xa.
Lúc này, mây đen trên bầu trời chậm rãi tản ra, để lộ vầng trăng khuyết sáng vằng vặc, lại tỏa ra ánh sáng đỏ yêu dị, bao phủ dãy núi Hoàng Lĩnh.
Thân ảnh Lâm Đông, đứng ở đỉnh một ngọn núi, lấy mặt trăng đỏ làm bối cảnh, trông đặc biệt thẳng tắp.
Ánh mắt bình tĩnh của hắn, nhìn chăm chú về phía trước.
Thấy Patton dưới sự dẫn dắt của Cốt Diên càng lúc càng xa, trong lòng hắn sớm đã đoán được mục đích của cô ta.
Mặc dù thực lực của Patton chẳng ra sao cả, nhưng dù sao cũng là một bất tử tộc, ngay cả Ký Sinh Nữ Hoàng cũng phải toàn lực ứng phó.
Thế nhưng, bọ ngựa bắt ve, hoàng tước rình sau. Thợ săn thực sự, sắp xuất hiện rồi.
Thân hình Lâm Đông thoắt ẩn thoắt hiện, bám theo bước chân bọn họ.
Không bao lâu sau, thân ảnh Cốt Diên, dừng lại trên một ngọn núi.
"Patton lão đại, bọn quái vật dị tộc, đang ẩn nấp ở phía bên này."
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe