Thú Vương Ăn Thịt quả thực đã nảy sinh ý định rút lui, bởi vì đám người kia đều ẩn giấu thực lực, tên nào tên nấy đều "lầy lội", không thể tiếp tục đánh với bọn hắn.
Huyết Sát đương nhiên không thể để nó toại nguyện, liền phi thân đuổi theo. Hắn thầm nghĩ, tình thế bây giờ quá hoàn hảo, chỉ cần tự tay săn giết Thú Vương, hắn sẽ có được tinh hạch của nó.
Còn Lâm Đông, có Ký Sinh Mẫu Hoàng cản đường, thế nào cũng phải bị giữ chân một lúc, tạm thời không thoát thân ra được, sẽ không đến cướp đoạt.
"Đừng chạy!"
Huyết Sát vung vẩy hai đạo xích máu trong tay, tựa như trường tiên quất về phía Thú Vương.
Thú Vương Ăn Thịt vừa xoay người, liền cảm thấy bắp chân bị siết chặt, bị dịch máu biến dị quấn lấy, đồng thời từng trận đau nhức truyền đến.
Hiệu quả ăn mòn của dịch máu khiến chân nó bốc khói xanh nghi ngút.
Thú Vương kịch liệt giãy giụa, như muốn thoát ra.
Lâm Đông liếc nhìn, cảm thấy nó có thể làm gì cũng được, duy chỉ không thể chạy trốn.
"Đây không phải là thói quen tốt."
Thân hình hắn lóe lên, cũng đuổi theo Thú Vương Ăn Thịt.
Nhưng đúng như Huyết Sát dự đoán, xúc tu của Ký Sinh Mẫu Hoàng vung vẩy, quét ngang về phía trước.
"Đừng cản ta."
Lâm Đông lẩm bẩm, sức mạnh thi vực quét qua, không gian rung chuyển không ngừng, một lần nữa thể hiện ra thế cường tuyệt.
Xúc tu to lớn kia vừa tới gần, tốc độ bỗng nhiên chậm lại.
Lâm Đông không còn giữ lại thực lực, đưa tay tung một quyền về phía trước.
Lực lượng kinh khủng, nghiền nát tất cả.
Ký Sinh Mẫu Hoàng vốn có lực lượng ngang ngửa hắn, giờ chỉ cảm thấy đau nhức kịch liệt truyền đến, xúc tu như sóng nước dập dờn, rồi sau đó đứt thành từng khúc.
Thịt nát bay tứ tung, mưa máu trút xuống.
"Mạnh như vậy sao?"
Ký Sinh Mẫu Hoàng trong lòng kinh hãi.
Thấy xúc tu không ngăn được Lâm Đông, trong lòng nàng vội vàng, sau đó ngửa đầu rít lên, tản ra lệ khí ngập trời.
"Ừm?"
Lâm Đông liếc nhìn, cảm thấy khí thế của Ký Sinh Mẫu Hoàng không ngừng tăng lên.
Chỉ thấy toàn bộ thân thể nó cấp tốc bành trướng, đã triệt để từ bỏ hình dáng Cốt Diên, sắp hiển lộ nguyên hình.
Muốn hiện nguyên hình sao?
Trong nháy mắt, tựa như một ngọn núi khác đột ngột mọc lên từ mặt đất, khí thế hung tàn của dị tộc tràn ngập, hình thể của Ký Sinh Mẫu Hoàng nhanh chóng đạt tới trăm mét.
Khắp thân nó dính đầy chất lỏng sền sệt, hình dáng tổng thể có chút tương tự bạch tuộc, chỉ là trên cái đầu lâu khổng lồ kia, có một cái miệng tròn lớn, bên trong chi chít toàn là răng.
"Rống ——"
Một tiếng gào thét chấn động trời đất vang lên, tiếng gầm kinh khủng đánh tan cả tầng mây trên trời, những ngọn núi lớn xung quanh sụp đổ, vô số tảng đá khổng lồ lăn xuống.
Một con cự thú chân chính xuất thế!
Thân thể nó tựa như núi cao, một lần nữa chắn trước mặt Lâm Đông.
Từ xa, Huyết Sát thấy thế mừng thầm.
"Hắc hắc, quả nhiên... Không qua được rồi, cứ dây dưa với nhau đi nhé..."
"Ký Sinh Mẫu Hoàng, đánh hắn thật mạnh vào!"
"..."
Cái liên minh "không bền vững" này của bọn hắn, chủ yếu là để tính kế lẫn nhau.
Lâm Đông sừng sững trên khối cự thạch, đánh giá con cự thú trăm mét trước mắt. Sau lưng nó còn có bảy cái xúc tu, mỗi cái đều như cột chống trời, phảng phất có uy lực diệt thế.
Ký Sinh Mẫu Hoàng hoàn toàn lâm vào cuồng bạo, thi triển toàn lực, bảy cái xúc tu múa may, cùng nhau tấn công Lâm Đông.
Cảnh tượng trước mắt, núi đá sụp đổ không ngừng, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất, tựa như vô số ngôi sao lớn liên tục giáng xuống.
"Được thôi..."
Ban đầu Lâm Đông còn muốn bắt Thú Vương, nhưng giờ đã thay đổi chủ ý.
"Vậy trước tiên xử lý ngươi đã..."
Ký Sinh Mẫu Hoàng dị thường hung mãnh, thấy hắn đứng yên bất động, còn tưởng rằng hắn bị mình dọa choáng váng, muốn giáng cho hắn một đòn chí mạng.
Thế nhưng, từng sợi huyết khí tinh hồng bắt đầu bốc lên trên người Lâm Đông, khiến đôi mắt vốn bình tĩnh của nó thêm một vẻ nghiêm trọng.
"Huyết Tế!"
Chỉ trong chớp mắt, tinh lực đỏ tươi, tựa như núi lửa phun trào, phóng thẳng lên trời.
Khí thế của Lâm Đông một lần nữa tăng vọt, càng lúc càng mãnh liệt, những dao động kinh khủng xung quanh khiến người ta sợ hãi.
Một vài tảng đá khổng lồ gần đó cũng theo đó bay ngược lên không trung.
Thân hình Lâm Đông, trong huyết khí tinh hồng, hóa thành một đạo hắc ảnh, không còn nhìn rõ chân dung.
"Cái này..."
Ký Sinh Mẫu Hoàng đang nóng nảy, cứ như bị dội một chậu nước đá.
Sâu trong linh hồn nó đều run rẩy.
Bằng trực giác nhạy bén của dị tộc, nó nhận ra một khí cơ cực kỳ nguy hiểm, phảng phất cái chết sẽ giáng lâm ngay giây tiếp theo.
Nhưng bảy cái xúc tu của nó đã đồng loạt tấn công, nước đổ khó hốt.
Chỉ có thể kiên trì tiếp tục công kích.
Mà lúc này, Lâm Đông vung quyền đánh tới nó. Sau khi hấp thu tinh hạch bia mộ, khí huyết của hắn càng thêm cường đại, nên uy lực của cú đấm này còn cường hãn hơn cả trận chiến Thiên Quan.
Chỉ bằng quyền phong, cả vùng không gian đều rung chuyển bất an, biến dạng vặn vẹo, xuất hiện những vết nứt tinh mịn.
Nắm đấm của Lâm Đông, tựa hồ muốn chấn vỡ cả bầu trời, căn bản không cách nào ngăn cản.
"Ầm ầm!"
Tất cả lực lượng, trong khoảnh khắc bùng phát.
Cả dãy núi Hoàng Lĩnh tựa hồ cũng run rẩy, dưới xung kích của khí kình kinh khủng, ngay cả những đỉnh núi cao chót vót cũng bắt đầu sụp đổ, vô số tảng đá khổng lồ vỡ nát.
"Ách a ——"
Trong cảnh tượng diệt thế, Ký Sinh Mẫu Hoàng kêu gào thê lương thảm thiết, cuồng loạn.
Dù nhục thể cường hãn, nó cũng không chịu nổi đòn tấn công này, gần như cùng lúc, bảy cái xúc tu đều vỡ nát.
Dịch máu tinh hồng bay múa, như mưa lớn.
Giờ đây nó chỉ còn lại thân thể cồng kềnh, cùng một cái đầu lâu khổng lồ.
Đau đớn kịch liệt khiến nó mất đi lý trí.
Mà thân ảnh Lâm Đông, đột nhiên hành động, lao thẳng đến cái thân thể tàn phá kia. Tốc độ siêu việt cực hạn, căn bản khó mà bắt giữ, phảng phất biến mất tại chỗ.
Hắn dùng năng lực thi vực, trực tiếp xuyên qua nhục thể của Ký Sinh Mẫu Hoàng.
Chờ thân ảnh hắn xuất hiện lần nữa, đã đứng ở sau lưng Ký Sinh Mẫu Hoàng.
Tiếng gào thét thảm thiết im bặt, khí tức hung ác điên cuồng của dị tộc nhanh chóng tiêu tán, thân thể khổng lồ của nó cũng đột nhiên dừng lại tại chỗ.
"Giải thoát rồi..."
Lâm Đông nhẹ giọng lẩm bẩm.
Phía sau, thân thể Ký Sinh Mẫu Hoàng tựa như núi cao, đổ ập xuống đất, "ầm ầm" rung động, khiến mặt đất sụp đổ, bụi mù nổi lên bốn phía.
Lại nhìn giữa ngón tay Lâm Đông, bất ngờ kẹp lấy một viên tinh hạch sáng lấp lánh...
Năng lượng nồng đậm bên trong, dày đặc vô cùng.
Bởi vì trong khoảnh khắc xuyên qua thân thể Ký Sinh Mẫu Hoàng, hắn đã lấy được tinh hạch của nó.
"Ông trời ơi!"
Huyết Sát trợn tròn mắt, đã hoàn toàn bị cảnh tượng này dọa cho ngây người.
Hắn vậy mà xử lý Ký Sinh Mẫu Hoàng?
Hơn nữa, những chấn động mãnh liệt và khí tức đáng sợ vừa rồi khiến hắn không khỏi tim đập nhanh liên hồi.
"Quá mạnh..."
Huyết Sát lẩm bẩm trong lòng, đồng thời tò mò không biết năng lực vừa rồi là gì, lại có sức chiến đấu đến vậy.
Ban đầu còn muốn dùng Ký Sinh Mẫu Hoàng để ngăn chặn hắn, xem ra bây giờ kế hoạch đã đổ bể.
Ngay lúc hắn đang ngây người, Thú Vương Ăn Thịt nắm lấy cơ hội, thoát khỏi xiềng xích máu, sau đó không thèm quan tâm gì, phi thân chạy trốn về phía trước.
Lúc này, trong lòng nó sợ hãi không thôi.
Đồng thời cũng có chút may mắn, may mắn là đã không tử chiến với Thi Vương áo trắng, nếu không kẻ đang nằm trên mặt đất bây giờ, tuyệt đối là chính nó.
"Tên này... Biết đâu còn ẩn giấu năng lực gì khác nữa, tốt nhất là chuồn lẹ thôi."
Thú Vương Ăn Thịt hạ quyết tâm, dùng tốc độ cực nhanh, trốn thật xa vào bóng tối.
"Đừng chạy!"
Huyết Sát quát lớn một tiếng, vội vàng đuổi theo.
Lâm Đông chỉ liếc nhìn, thân hình cũng chậm rãi biến mất tại chỗ...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn