Một lúc sau, tiếng kêu thảm thiết của con người hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng gặm nuốt của lũ zombie, xen lẫn vài con quạ đen đang rỉa thịt vụn trên đống đổ nát.
Lúc này đã gần hoàng hôn, mặt trời lặn đỏ như máu, chiếu rọi lên cảnh tượng trước mắt, tạo thành một bức tranh vô cùng hoang đường.
Sau khi bữa tiệc máu tanh kết thúc, bầy zombie lần lượt tản đi, con nào về chỗ nấy.
Mà Lâm Đông cũng không về nhà, thay vào đó, hắn dạo quanh khu vực biên giới lãnh địa. Tanker lẽo đẽo theo sau, vài con quạ đen lượn lờ trên đỉnh đầu, trông ra dáng một vị lãnh đạo đi thị sát.
Tanker thầm cầu nguyện trong lòng, mong là đừng có thêm con người hay sinh vật nào khác xui xẻo đụng phải bọn họ vào lúc này.
Khi tiếp tục đi về phía trước, từ xa đã vọng lại tiếng nước chảy cuồn cuộn. Lâm Đông đi đến bên một bờ sông, nước sông mênh mông, chảy xiết không ngừng, tựa như một con mãng xà khổng lồ đang lao đi.
Cái tên thành phố Giang Bắc cũng từ đó mà có.
Trước tận thế, nơi đây là chốn tụ tập của mọi người sau những giờ làm việc căng thẳng, là nơi các cặp đôi hẹn hò tản bộ, các bà các cô nhảy quảng trường, thậm chí còn là nơi vui vầy của mấy ông lão bên sông...
Khung cảnh vốn náo nhiệt là thế, giờ đây lại tĩnh mịch đến đáng sợ, ngoài những vệt máu loang lổ thì chỉ còn lại xương khô mục nát.
Dưới ánh tà dương, mặt sông lấp loáng ánh nước, nhưng lại pha thêm một màu đỏ thẫm, trên đó thỉnh thoảng lại có xác chết nổi lềnh bềnh hoặc những mảnh thi thể dập dềnh trôi qua.
Bên kia sông, có mấy con zombie đang lảng vảng. Dù cách xa hàng trăm mét, nhưng chúng vẫn nhìn thấy Lâm Đông và gầm lên những tiếng điên cuồng từ phía xa.
Tiếng gầm vang vọng trên mặt sông, mãi lâu không dứt.
Nơi đó đã không còn thuộc lãnh địa của Lâm Đông.
"Chết tiệt, cái tính nóng của mình..." Tanker thấy lão đại bị khiêu khích, trong lòng tức sôi máu, chỉ muốn nhảy ngay xuống sông bơi qua xử bọn chúng.
"Quay lại đây."
Lâm Đông gọi nó lại. Chỉ là mấy con tép riu thôi, coi như chó sủa, chẳng cần phải để ý.
Hơn nữa, muốn bơi qua sông cũng không phải chuyện dễ dàng.
Bởi vì dưới nước có không ít sinh vật thủy sinh, bây giờ chúng cũng đều đã biến dị. Trong dòng sông cuồn cuộn kia, không biết đang ẩn náu loại quái vật gì.
Trong thời mạt thế, các vùng nước cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt là biển cả.
Số lượng sinh vật biển nhiều hơn trên cạn rất nhiều, hơn nữa không ít loài có kích thước khổng lồ, trong biển lại không thiếu con mồi, thật khó tưởng tượng chúng đã tiến hóa thành những loại thủy quái khổng lồ nào!
Tanker bị gọi lại, cũng đành thôi.
Bọn họ tiếp tục đi dọc bờ sông, không bao lâu sau liền thấy một cây cầu lớn bắc qua sông. Mặt cầu vô cùng hỗn loạn, khắp nơi là những chiếc xe hỏng, có chiếc đâm vào nhau, có chiếc lật nghiêng sang một bên, thậm chí có chiếc đã phát nổ, chỉ còn lại bộ khung đen kịt sau khi bị thiêu rụi.
Ở đầu cầu bên kia, cũng có mấy con zombie đang lảng vảng, gương mặt chúng dữ tợn đến đáng sợ, ánh mắt lộ vẻ hung ác điên cuồng.
Có thể thấy, mức độ tiến hóa của chúng không thấp, thuộc loại tinh nhuệ trong đám zombie.
"Đây là đang đề phòng mình sao?"
Lâm Đông thầm nghĩ, đối phương đặt mấy con zombie tinh nhuệ ở đầu cầu, mục đích đã không cần nói cũng biết.
Có lẽ, Thi Vương bên kia cũng hiểu rõ, sớm muộn gì hắn và Lâm Đông cũng sẽ có một trận chiến.
Một núi không thể có hai hổ.
Không phải ngươi chết thì là ta vong...
Đi qua cây cầu, họ tiếp tục men theo bờ sông. Phía trước là một khu rừng rậm nối liền với những dãy núi trập trùng, nhìn không thấy điểm cuối. Đây chính là Bắc Sơn, một ngọn núi nổi tiếng của thành phố Giang Bắc.
Rừng núi rộng lớn, cây cối um tùùm.
Trước tận thế, rất nhiều phú hào, doanh nhân, ngôi sao lớn đều sống trong những căn biệt thự trên đỉnh Bắc Sơn.
Những căn biệt thự đó xa hoa đến mức vượt xa sức tưởng tượng của người nghèo, nhìn ra sông lớn, lưng tựa núi non, đúng là một nơi phong thủy bảo địa thực sự.
Nhưng sau khi tận thế ập đến, mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Bởi vì động vật, thực vật cũng đều biến dị, khiến Bắc Sơn trở thành một nơi hỗn loạn. Hơn nữa, khi tận thế bùng nổ, người dân trong thành phố vì trốn tránh zombie cũng lũ lượt chạy lên núi, số lượng ít nhất cũng phải mấy vạn người.
Nhưng những người đó sau khi vào núi thì không bao giờ ra nữa, không rõ sống chết ra sao.
Hơn nữa, trong Bắc Sơn không nhận được tín hiệu từ khu tị nạn.
Điều đó tương đương với việc hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài.
Theo phân tích của Lâm Đông, trên núi sẽ không hình thành thủy triều zombie, nhưng rất có thể sẽ sản sinh ra những cá thể cực mạnh. Ngoài ra... có lẽ hầu hết thành viên của tổ chức Bọ Cạp Đen đều hoạt động trong núi.
Bắc Sơn là nơi rồng rắn lẫn lộn, vô cùng nguy hiểm.
Cái nơi nát bét thế này... Ngưu Ma Vương vào cũng phải cắm mặt xuống cày, Tôn Ngộ Không đến cũng phải lộn gánh xiếc rong.
Từ xa, Lâm Đông đã thấy trong rừng cây giăng đầy những dây thường xuân chằng chịt.
Loại thực vật này vô cùng kỳ dị, to và chắc hơn rất nhiều so với trước tận thế. Hơn nữa, trên rễ và thân dây leo còn ẩn hiện màu đỏ tươi, tựa như những mạch máu khổng lồ, có một luồng chất lỏng đang chảy bên trong.
Những dây thường xuân dày đặc có xu hướng lan rộng ra ngoài, một số đã vươn ra khỏi rừng, sắp sửa bò lên các con đường trong thành phố.
"Thứ này có gì đó không ổn..."
Lâm Đông thầm nghĩ.
Hắn quay đầu lại nhìn, Tanker trông ngốc nghếch, để một mình nó canh giữ nơi này có vẻ không đáng tin cậy cho lắm.
"Quạ huynh, ngươi đi gọi Tiểu Bát đến đây, sau này để nó cùng Tanker canh gác." Lâm Đông ngẩng đầu nói.
"Được... đi ngay đây."
Con quạ mắt đỏ trên trời kêu lên vài tiếng rồi vỗ cánh bay vút đi.
"Tiểu Bát... Tiểu Bát... Ta đến tìm ngươi đây."
Khắp không phận lãnh địa đều vang vọng tiếng kêu đặc trưng của Quạ huynh.
Không bao lâu sau.
Nó bay đến phía tây lãnh địa, đôi mắt đỏ liếc một vòng, từ xa đã thấy một bóng người gầy gò đứng trên nóc một tháp chuông.
"Tiểu Bát... Tiểu Bát..."
Quạ huynh vội vàng cất tiếng gọi.
Tiểu Bát ngước mắt nhìn lên, thật ra nàng đã nghe thấy tiếng nó gọi từ sớm, chỉ là không muốn đáp lại, cảm thấy con chim đen nhỏ này dạo này hơi bị bựa.
"Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không?"
"Được thôi, Tiểu Bát."
Quạ huynh đáp.
"..." Tiểu Bát cạn lời, nếu không phải con chim đen này bay cao, nàng đã vặt trụi lông nó rồi.
"Ngươi tìm ta có chuyện gì?"
"Lão đại bảo ngươi đến trấn thủ phía đông."
Quạ huynh trả lời.
"Ồ?"
Nghe vậy, mắt Tiểu Bát lóe lên, không nói hai lời, nàng nhảy thẳng từ tháp chuông xuống. Tốc độ của nàng đạt đến cực hạn trong nháy mắt, như một cơn gió lốc lao thẳng về phía đông.
Đồng thời, nàng nhanh chóng tiến vào trạng thái Tốc Biến Tiềm Ảnh, thân hình lập tức biến mất không dấu vết...
Quạ huynh đang bay lượn trên trời còn chưa kịp phản ứng.
"Ơ? Đi đâu rồi?"
...
Sau khi đi thị sát một vòng quanh biên giới lãnh địa, Lâm Đông đã trở về nhà.
Căn phòng không một hạt bụi, sạch sẽ gọn gàng, tựa như một ốc đảo yên bình, tách biệt hoàn toàn với thế giới mạt thế kinh hoàng bên ngoài.
"Vẫn là ở nhà thoải mái nhất..."
Lâm Đông ngồi xuống ghế sofa.
Mặc dù thực lực của hắn rất mạnh, nhưng bên ngoài lãnh địa vẫn quá nguy hiểm, ví dụ như Bắc Sơn, khắp nơi đều ẩn chứa nguy cơ, không biết lúc nào sẽ có quái vật gì đó chui ra.
Xung quanh tòa nhà có năm trăm quân đoàn zombie vương bài cùng mấy nghìn lính tinh nhuệ đóng giữ, cảm giác an toàn ngập tràn.
Lâm Đông vẫn định lên mạng "câu cá", như vậy sẽ chắc ăn hơn, chẳng có rủi ro gì.
Thế là, hắn cầm điện thoại lên, suy nghĩ một lát rồi làm giống như Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường trước đó, điền một dòng giới thiệu vào thông tin tài khoản mạng xã hội của mình.
"Tôi, một chàng trai nhút nhát, thiếu cảm giác an toàn..."
...