Các Thi Vương lần lượt kéo đến, tỏa ra khí thế hùng mạnh.
Dưa Leo rơi vào vòng vây, ánh mắt tuyệt vọng, ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
"Tại sao?"
"Tại sao một tên đầu lĩnh ở vùng biên giới lại có thể khiến nhiều Thi Vương đến cứu viện như vậy?"
Hắn thật sự không tài nào hiểu nổi, cảm thấy chuyện này quá vô lý.
Tanker ngây ngô nói.
"Chuyện này mà cũng phải hỏi à? Tai đệ gặp chuyện, đương nhiên phải đến giúp rồi. Lẽ nào ở trong thi sào của các ngươi, không có Thi Vương nào giúp ngươi sao?"
"Ờ..."
Dưa Leo sững sờ, cảm giác câu nói đó như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim hắn.
Nhói tim...
Bởi vì nếu hắn gặp chuyện, chắc chắn sẽ không có nhiều Thi Vương đến giúp như vậy.
Cùng là đầu lĩnh vùng biên, sao kiếp làm zombie lại khác biệt một trời một vực thế này?
Dưa Leo đột nhiên nhận ra, đám zombie trước mắt này... dường như không giống với những thi sào bình thường.
"Khắc ca! Giúp em xử nó!"
Chiêu Phong Nhĩ hét lên từ đằng xa.
"Được thôi." Tanker đáp lời, giơ nắm đấm khổng lồ lên, nện thẳng xuống.
Cảm nhận được áp lực khủng khiếp ập xuống, Dưa Leo kinh hãi ngước nhìn, chỉ thấy nắm đấm ngày càng lớn dần trong mắt, hắn chẳng buồn phản kháng nữa.
'Rầm!'
Theo một tiếng nổ vang, con zombie nát bét.
Đúng nghĩa đen là "đập dưa leo"...
Đến đây, toàn bộ zombie của Trung Châu trong thi sào này đều đã bị bọn họ giải quyết.
Tiểu Bát đảo mắt nhìn quanh rồi lên tiếng.
"Xem ra toàn bộ Nam Châu không còn Thi Vương hùng mạnh nào, chỉ còn lại một ít tép riu. Tôi thấy có thể báo cho tiến sĩ, cho diệt tinh hạm bắn tới đây được rồi."
"Ừm, chúng ta phải nhanh chóng tiến về Trung Châu thôi, chắc lão đại đến nơi rồi."
Tiểu Hắc nói bằng giọng khàn khàn.
Các Thi Vương còn lại nghe vậy, ai nấy đều đằng đằng sát khí. Điều này có nghĩa là, đại chiến Trung Châu đã đến gần thêm một bước.
Tanker tỏ vẻ hưng phấn.
"Vậy thì phải nhanh chân lên thôi, có khi lão đại đang đợi chúng ta đấy. Tao muốn xé nát toàn bộ đám Thi Vương Trung Châu kia!"
"Tôi thấy... người cần nhanh lên là cậu đấy. Chậu hoa còn tiến hóa thành bất tử tộc rồi, có 'con zombie nào đó' gia nhập sớm hơn nó mà giờ vẫn chưa đột phá đâu."
Nói xong, Tiểu Bát ung dung quay người rời đi.
"Hả..."
Tanker ngớ người, cảm thấy có gì đó không đúng.
"Con zombie nào đó" là ai nhỉ?
Lẽ nào cô ta đang nói mình?
Dù Tiểu Bát đã là bất tử tộc nhưng vẫn không bỏ được thói quen cũ, thỉnh thoảng lại cà khịa Tanker vài câu, thường xuyên đấu võ mồm với hắn.
Tiểu Hắc từ từ tiến lại, lên tiếng an ủi.
"Khắc ca, thật ra Bát tỷ đang khích lệ anh đấy. Em tin với thực lực của anh, chắc chắn sẽ tiến hóa thành công."
"À, cậu gia nhập thi sào có phải cũng sớm hơn chậu hoa không?"
Tanker chẳng để ý gì khác, đột nhiên hỏi.
"Ờ... hình như vậy, đúng là sớm hơn một chút. Sao thế ạ?" Tiểu Hắc ngơ ngác.
Tanker nói thẳng.
"Thế thì 'con zombie nào đó' mà Tiểu Bát nói là cậu đấy."
Tiểu Hắc: "..."
...
Ở một bên khác, bốn zombie của Chiêu Phong Nhĩ thở phào nhẹ nhõm. Lần này là cơn nguy kịch lớn nhất mà họ từng gặp phải, suýt chút nữa là toang rồi.
Nếu Dưa Leo không đến ngăn cản Tử Cức, hoặc nếu tiểu ma cô đến chậm một chút thôi...
"Con đường bá chủ đúng là định sẵn gập ghềnh. Giao chiến với Trung Châu quả nhiên vô cùng nguy hiểm. Bây giờ ta không thể không nhìn Ngũ Hoàng Trung Châu bằng con mắt khác." Chiêu Phong Nhĩ nói.
"Tai ca, vết thương của anh ổn chưa?"
Truy Phong đi tới hỏi.
"Chưa đâu... Đau quá!"
Nhắc đến vết thương, Chiêu Phong Nhĩ lại nhe răng trợn mắt. Di chứng do bị Kinh Cức quấn phải thực sự quá nặng, vẫn còn không ít gai nhọn găm lại trong da thịt.
"Lưng anh đau quá, có phải cũng bị găm gai không? Phong đệ, cậu xem giúp anh với."
"À, vâng."
Truy Phong đáp lời, liếc mắt nhìn thì quả nhiên thấy một đoạn gai nhọn găm vào lưng hắn, to bằng ngón út, vô cùng sắc bén.
Vụ này nghiêm trọng thật...
Truy Phong thầm nghĩ, rồi cẩn thận từng li từng tí nắm lấy cái gai, kéo ra ngoài.
'Phụt' một tiếng, một dòng máu đen đặc phun ra tung tóe.
"Á! Hự... Đau!"
Chiêu Phong Nhĩ run lên bần bật, kêu thảm.
Truy Phong giật nảy mình, trong lòng hoảng hốt nên cũng chẳng nghĩ nhiều, vội vàng cắm cái gai trở lại...
....
Trung Châu.
Tổ sơn nguy nga sừng sững, trải dài bất tận. Mấy ngọn núi cao chót vót như những thanh bảo kiếm cắm thẳng vào mây xanh.
Mấy con quái điểu khổng lồ lượn lờ vòng quanh, tiếng rít dài sắc lẹm vang vọng mãi không thôi.
Trên đỉnh núi có một công trình kiến trúc khổng lồ, tựa như di tích của một nền văn minh cổ đại, rộng lớn vô cùng, trông như một tòa cung điện.
Lúc này, bóng dáng một người thanh niên đang đứng trước cửa 'cung điện', phóng tầm mắt quét nhìn cảnh núi non, toát ra khí thế bao trùm sông núi.
Thanh niên mặc hắc bào, da trắng nõn, ngũ quan góc cạnh như tạc, vô cùng tuấn tú. Góc nghiêng hoàn mỹ đón lấy ánh hoàng hôn nơi chân trời, đôi mắt hẹp dài ánh lên vẻ tĩnh lặng.
Hắn chính là bá chủ Trung Châu, Bất Tử Hoàng – Vô Gian!
Xưng bá vùng đất của zombie mấy chục năm, chưa từng gặp đối thủ. Từ khi xuất thế đến nay, hắn chưa từng bại trận, thậm chí chưa từng bị thương.
"Lâu thật rồi... không có con zombie nào đến khiêu chiến Trung Châu."
Vô Gian ngước mắt nhìn lên trời, giọng điệu có chút cảm thán.
Cách sau lưng hắn không xa, một nữ Thi Vương khác với đôi chân thon dài đang sải bước, đi đến bên cạnh hắn.
"Có lẽ, chúng ta cũng nên hoạt động một chút rồi."
Nữ tử có vóc người cao gầy, thanh tú tinh tế. Dù là Thi Vương nhưng nàng không có bất kỳ đặc điểm nào của zombie, ngoại hình không khác gì con người. Đây là biểu hiện của sự tiến hóa đến cực hạn.
Nàng là hoàng giả thứ hai của Trung Châu – Tà Mị!
Trung Châu tuy có năm vị Bất Tử Hoàng, nhưng dựa vào thực lực khác nhau, có thể chia thành Thượng Tam Hoàng và Hạ Nhị Hoàng.
Thượng Tam Hoàng lần lượt là Vô Gian, Tà Mị, và Dạ Lưu Quỷ!
Hạ Nhị Hoàng là Gurtas và Nancy.
Bọn họ phân bố xung quanh tổ sơn, trấn giữ lãnh địa của riêng mình.
Hiện tại, các đại châu bên ngoài đang rung chuyển, giết chóc diễn ra khắp nơi, thủy triều zombie đang càn quét và tiến gần đến Trung Châu.
Vì vậy, năm vị hoàng giả đã tụ tập tại đây, chuẩn bị tổ chức một cuộc họp.
Không lâu sau, ba vị hoàng giả còn lại lần lượt kéo đến. Gurtas và Nancy cũng bình thường, chỉ riêng Dạ Lưu Quỷ... lại xuất hiện từ hư không.
Ngũ hoàng đứng trên đỉnh núi, phảng phất như những vị chúa tể của đất trời này. Bọn họ chính là những cường giả đỉnh cao nhất trên Tổ Tinh.
"Thi Vương thủ hạ của ta đi săn ở Tây Châu, kết quả đến giờ vẫn chưa thấy về." Gurtas nhíu mày, lên tiếng trước.
"Zombie Tây Châu cũng đã tham gia vào trận chiến này." Gương mặt tuyệt mỹ của Tà Mị không chút biểu cảm.
Cơn tức trong lòng Gurtas bùng lên.
"Đám zombie này đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi. Chúng đang tập trung tiến về Trung Châu, chúng ta có nên phái một vài thủ hạ đi chặn đường chúng không?"
"Không cần."
Vô Gian chậm rãi nói: "Dù có phái thủ hạ đi cũng khó mà giết được những Thi Vương chủ chốt, chẳng có tác dụng gì... Hơn nữa, còn dễ bị đánh tan từng người, chẳng khác nào đi nộp mạng. Nếu chúng đã muốn đến... chúng ta cứ ở đây chờ là được."
"Ồ?"
Gurtas lộ vẻ ngạc nhiên, đám Thi Vương bên ngoài kia lại có kẻ tài giỏi đến thế sao?
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn