~~THIÊN CƠ ĐIỆN~~
~~THIÊN CƠ ĐIỆN~~
TÁC GIẢ: DUYÊN PHẬN 0
DỊCH: ATHOX
Quyển 5: Tinh giới đại viễn chinh
Còn đoạn “dẫn mấy người” thì cô nàng tự động bỏ qua.
Lúc này Quy Linh Nương mới nói: “Sao con quái vật đá của ngươi không tới?"
Ninh Dạ cười hì hì nói: “Hắn không dám tới, sợ bị người ở đây tóm lấy đem đi chiên rán luộc ninh.”
Quy Linh Nương hừ một tiếng: “Năm xưa ta đã phát hiện ra nó, nếu muốn ra tay thì sao lại để nó tiêu dao được. Ngươi có biết vì sao ta không động tới nó không?”
Ninh Dạ gãi đầu: “Sư phụ làm vậy là vì con ạ?”
Quy Linh Nương hừ một tiếng: “Tạm coi là vậy đi. Tốt xấu gì thì nó cũng bảo vệ chu toàn cho ngươi, cũng coi là có duyên với ngươi, đã là của ngươi, sao ta lại cướp bảo bối từ đệ tử của mình được?”
“Đa tạ sư phụ!” Ninh Dạ và Lâm Lang cùng quỳ xuống tạ ơn.
Có phần bất đắc dĩ, nhưng dẫu sao cũng phải ra vẻ một chút.
Thôi vậy thôi vậy, chỉ là phân thần, sao phải để ý.
Hai người tự an ủi.
Quy Linh Nương đã ầm một tiếng quét phất trần ra, phẩy qua trán Huyết Ly, trực tiếp phá hủy tất cả linh trí của hắn nhưng không hủy nguyên thần, nói: “Bây giờ hắn là người bảo vệ ngươi. Thật ra ta có thể bố trí người khác chuyên bảo vệ ngươi, bây giờ có tên này cũng bớt việc.”
Ninh Dạ thở dài: “Nghe có vẻ thua thiệt.”
Lâm Lang huých y một cái: “Không được nói linh tinh với sư phụ.”
Quy Linh Nương lại cười phá lên: “Thằng quỷ con nhà ngươi to gan thật đấy, ngược lại Lâm Lang ngoan ngoãn hiền lành, thế này không được, e là tương lai sẽ bị ngươi bắt nạt.”
Nói xong vung tay lên, một con rối nho nhỏ bằng ngọc đã rơi vào tay Lâm Lang.
Quy Linh Nương nói: “Đây là con rối mà sư huynh ta chế tạo năm xưa, ngang với Niết Bàn sơ kỳ. Con cất đi, tương lai nếu hắn dám bắt nạt con thì dùng cái này đánh hắn.”
Lâm Lang vui mừng: “Đa tạ sư phụ.”
Mẹ nó, hóa ra chỗ tốt đều cho Lâm Lang.
Nhưng Ninh Dạ cũng không để ý.
Quy Linh Nương lại nói: “Ta chỉ sợ con không nỡ thôi. Ta nghe nói con với thằng nhóc này đã tự đính ước?”
Lâm Lang đỏ mặt gật đầu.
Quy Linh Nương nói: “Các ngươi đều là đệ tử của ta, môn hạ ta cũng không cấm chuyện này, không sao cả. Nhưng ta còn nghe nói ngươi cám dỗ cả hai thiên nữ mới của Nhật Diệu các?”
Ninh Dạ cười hì hì: “Tương lai Nhật Diệu các bồi dưỡng các nàng thành tài, ta lại cuỗm về.”
Quy Linh Nương cười ha hả: “Tuy Lang Gia các ta và Nhật Diệu các không thân mật gì nhưng cũng không phải tử địch, ít nhất đối với ta đây không phải vấn đề gì. Ta chỉ e lão già Hồng Hộc sẽ không đồng ý. Chẳng qua chuyện như vậy phải xem bản lãnh của ngươi, ta không quan tâm. Thế nhưng có một chuyện, ta tuyệt đối không đồng ý.”
Nói xong sắc mặt bà trầm xuống: “Sao ngươi có thể xếp Lâm Lang thứ ba được? Sao lại như vậy được? Bất luận hai nha đầu kia có vào nhà hay không, trừ phi Lâm Lang không lấy ngươi, bằng không con bé nhất định phải là vợ cả!”
Ninh Dạ sắc mặt đau khổ: “Nhân duyên định đoạt, cưỡng ép đâu có được, sư phụ!”
Y có nằm mơ cũng không ngờ, Quy Linh Nương không cấm y cưới Trì Vãn Ngưng và Công Tôn Điệp nhưng kiên quyết không để Lâm Lang làm vợ ba.
Duyên phận đời trước, đời này tiếp nối.
Nếu thứ tự mà loạn, gia đình cũng chẳng yên ổn.
Mẹ nó, hèn gì ta tên Ninh Dạ.
Y khóc không ra nước mắt.
Quy Linh Nương dặn dò xong, tự có hạ nhân dẫn bọn họ tới Nữ Đế uyển ở sau núi.
Vừa dẫn đường, lão đầy tớ vừa nói: “Phụng chỉ dụ của Nữ Đế, trước tiên phải giảng giải một số quy củ của nơi này cho hai vị thiếu chủ. Bây giờ hai người các vị đã gia nhập môn hạ của Nữ Đế, trở thành đệ tử chân truyền. Thân là đệ tử chân truyền của Nữ Đế , thân phận cao quý nhưng cũng có rất nhiều quy củ...”
Theo lời nói của lão đầy tớ, Ninh Dạ và Lâm Lang cũng từ từ hiểu được.
Bên trong Lang Gia các chia ra lục bộ, phân biệt quản lý các công việc trong tiên môn.
Chủ nhân mỗi bộ đều có cảnh giới Nhân Hoàng, lại thêm bản thân Quy Linh Nương, hợp lại là Lang Gia Thất Cực.
Nữ Đế chính là một trong Cửu Đại Chí Tôn của Thiên Trung giới, đệ tử của Lang Gia Thánh Tôn, Lang Gia các cũng nhờ đó mà nổi danh.
Khác với Cửu Đỉnh của Trường Thanh giới đối lập với nhau, bên trong Thiên Trung giới vẫn khá hòa thuận, có lẽ do Cửu Đại Thánh Tôn đã bàn bạc từ trước, có ước định với nhau, nên người dưới cũng không dám lỗ mãng. Vì vậy tuy các đại tiên môn không phục lẫn nhau nhưng cũng không có tranh chấp gì lớn.
Nhưng Thiên Trung giới quá rộng lớn, xưa nay Cửu Đại Thánh Tôn không hỏi tới sự vụ bình thường, mà ngoài Cửu Môn ra còn có rất nhiều thế lực lớn khác, không ít trong số đó liên kết với nhau, một số còn tự tạo ra tiên giới riêng của mình, chính là tam giới còn lại, hợp thành Thập Nhị Thượng Giới.