"Vương cô nương đi mau, để ta chặn hắn lại."
Đoàn Dự đẩy Vương Ngữ Yên ra, đứng chắn ở trước mặt nàng.
Không thể không nói, gia hoả này mặc dù không phải là con ruột của Đoàn Chính Thuần nhưng hắn cũng đa tình giống hệt y.
Nếu nói một cách đơn giản thì sớm muộn cũng sẽ có ngày hắn chết trên bụng nữ nhân khác.
"Các ngươi không ai có thể trốn được."
Cưu Ma Trí khẽ quát một tiếng.
Sau khi bước một bước ra thì đã xuất hiện tàn ảnh, chớp mắt đã đến giữa Đoàn Dự cùng Vương Ngữ Yên.
"Đoàn công tử hãy ngoan ngoãn đi theo tiểu tăng một chuyến đi."
Mặt Cưu Ma Trí không có biểu tình gì, càng không để ý đây là ở đâu.
Hắn vươn tay, vừa chộp Đoàn Dự vừa chộp Vương Ngữ Yên lại.
"Buồn ngủ lại có người đưa gối nằm!"
Lưu Tiêu bên này thật sự rất muốn vỗ tay khen Cưu Ma Trí.
Hắn muốn làm một tửu lâu hoà bình tại thế giới võ hiệp, cần cao thủ để lập uy.
Cao thủ Nửa Bước Tông Sư như Cưu Ma Trí đây là đối tượng cao cấp để lập uy.
"Hanh!"
"Thiên Cơ Lâu không phải địa phương mà ngươi có thể giương oai được."
Một tiếng hừ lạnh vang lên, trong tai của người khác chỉ là lời nói bình thường.
Nhưng trong tai của Cưu Ma Trí thì không khác nào đang có một thanh búa tạ đánh vào đầu hắn vậy.
Hiển nhiên, thính giác của hắn mất linh ở đây.
Đánh!
Lúc này hắn phun máu, lùi lại liên tục.
Ban đầu Nội Kính Chân Lực mà hắn sử dụng khuếch tán ra ngoài cơ thể để làm màu thì lúc này nó cũng phản phệ lại, khiến đan điền của hắn chấn động.
Đoàn Dự nhịn không được mà hoảng sợ vô cùng.
Chỉ có hắn mới biết Cưu Ma Trí khủng bố ra sao.
Tên ác tăng này chỉ bằng sức một mình mà mém tý nữa đã giết hết Thiên Long Tự của Đoàn Thị Đại Lý hắn, Nam Mộ Dung cũng không phải là đối thủ của y, thực lực của y quả thật vô cùng kinh khủng.
"Cao thủ thật là lợi hại!"
Sắc mặt Cưu Ma Trí ửng hồng, kiệt lực vận công, lúc này mới có thể chế trụ chân khí đang bạo động lại.
"Đa tạ lâu chủ đã xuất thủ!"
Vương Ngữ Yên khon lưng nhẹ, thần sắc buông lỏng.
Đoạn thời gian bị Cưu Ma Trí bắt giam đó thật sự quá kinh hồn táng đảm,
"Không sao cả!"
Lưu Tiêu biết lúc này là lúc mà bản thân nên trang bức.
"Trong Thiên Cơ Lâu, cấm chỉ động võ."
"Cho dù là Tông Sư đến đây cũng phải tuân thủ quy củ này."
"Phàm bước chân vào Thiên Cơ Lâu của ta đều sẽ được sự che chở."
Khí phách!
Người chung quanh nghe thế thì đều thấy huyết mạch mình sôi trào lên.
Trong thiên hạ này có thể nói Tông Sư cũng phải tuân theo quy củ của ta sợ không được vài người.
Thảo nào lâu chủ của Thiên Cơ Lâu dám đem Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng ra, gièm pha nhiều đại hiệp như thế.
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu tối thiểu cũng là Tông Sư cao thủ."
Trong đám người thì nhiều thám tử nhịn không được mà co rút đồng tự, tóc gáy dựng thẳng.
Bọn hắn hoàn toàn không thấy được Lưu Tiêu xuất thủ như thế nào.
"Lại là một tông sư trẻ tuổi như thế sao."
Tất cả mọi người khi chú ý tuổi tác của Lưu Tiêu thì đều lạnh cả sống lưng,
Cưu Châu Chi Địa, Tông Sư hiếm đến mức như lông phượng sừng lân.
Tông Sư trẻ như thế thì tìm khắp thiên hạ đều không có ai.
"Lâu chủ khí phách!"
"Tên Phiên Tăng này là ai mà lại dám đến đây diễu võ giương oai, không biết đây là đâu sao?"
"Lâu chủ gọt hắn!"
"Đây chính là Thiên Cơ Lâu sao, yêu yêu."
Trang phục của Cưu Ma Trí quá bắt mặt, vừa nhìn liền biết không phải người của Cửu Châu.
Những võ lâm nhân sĩ này sau khi thấy Lưu Tiêu chỉ cần hừ nhẹ thôi mà Cưu Ma Trí đã thổ huyết rồi, liền nhao nhao lên tiếng.
"Lâu chủ, tên Cưu Ma Trí này tuyên bố hắn không phải là người của Cửu Châu."
"Hắn từng nói Nam Mộ Dung không chịu nổi một kích, Kiều Phong chỉ thủ mà không chiến, ngươi mau cho hắn biết trên Cửu Châu này có người trấn áp được hắn hay không đi."
Đoàn Dự vừa lôi kéo Vương Ngữ Yên tránh xa Cưu Ma Trí, vừa hô lớn, ước gì Lưu Tiêu tiếp tục gọt Cưu Ma Trí.
"Cuồng vọng!"
Những người khác nghe thế thì nhịn không được mà trợn mắt nhìn Cưu Ma Trí.
Cửu Châu Chi Địa, tuy là nơi Ngũ Cường cạnh tranh liên tục, các môn phái không ai phục ai.
Nhưng nếu có một ngày ngoại vực vào đây mà quấy phá thì tất cả sẽ hợp lực lại chống đỡ.
"Không xong!"
Cưu Ma Trí biến sắc.
Hắn biết rõ nước ở Cửu Châu rất sâu, lúc đó hắn chỉ trang bức một tý trước mặt Đoàn Dự mà thôi.
Nào biết được hôm nay lại đá trúng tấm sắt.
"Thật không ngờ trong khách sạn nhỏ nhoi này lại có một cao thủ như các hạ làm chưởng quỹ."
"Hôm nay thân thể của tiểu tăng không khoẻ, đợi tiểu tăng điều chỉnh trạng thái lại rồi sẽ ganh đua cao thấp với các hạ."
Cưu Ma Trí vẫn vô sỉ như thế, không muốn chịu thua.
Hắn nói với vẻ mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển, sau đó liền muốn quay người rời đi.
"Thiên Cơ Lâu há là nơi ngươi nói đến là đến, đi là đi?"
"Động thủ ở đây mà còn muốn phủi mông đi đơn giản như thế sao?"
Muốn đi.
Trên người Cưu Ma Trí có mấy môn tuyệt học, không ở đây cống hiến cho Lưu Tiêu thì làm sao có thể đi được.
Đặc biệt là Tiểu Vô Tướng Thần Công, không có mấy ai biết được.
Nếu không đến thì thôi, nhưng đã đến rồi thì sao không để võ công lại được.
Chương 9. Nửa Bước Tông Sư đi quét rác
Cưu Ma Trí vừa quay người thì bên tai đã có tiếng rồng ngâm hổ gầm, còn có một kình khí khó mà ngăn cản bay đến.
Chỉ trong nháy mắt thân thể của Cưu Ma Trí đã bị bắt trở về mà không thể phản kháng tý nào.
Sắc mặt của hắn kinh hãi cực độ.
Lần bị thương trước đó hắn nghĩ rằng là do bản thân không phòng bị.
Thế nhưng lần này hắn đã cẩn thận vô cùng.
Nhưng đối phương vẫn chỉ đứng ở quầy hàng thôi mà bản thân thì đã bị bắt trở về rồi.
"Khống Hạc Cầm Long!"
Vương Ngữ Yên nhịn không được mà hô lớn.
Dù cho là nàng, một bảo tàng võ học sống nhưng vẫn chưa hề đọc được bí tích Khống Hạc Cầm Long này.
Khắp cả Cửu Châu thì nàng chỉ mới nhìn thấy Kiều Phong thi triển loại kỳ công này ở Hạnh Tử Lâm thôi.
Loại kỳ công này khó luyện vô cùng, ngoại trừ yêu cầu nội lực vô cùng thâm hậu thì còn cần ngộ tính cực cao nữa.
Và còn kinh khủng hơn là, vị lâu chủ Thiên Cơ Lâu này sử dụng Khống Hạc Cầm Long để bắt một vị Nửa Bước Tông Sư đang muốn chạy trốn trở về.
"Thủ đoạn này của lâu chủ trâu bò hơn Cầm Long Thủ của đại ca ta nhiều."
Đoàn Dự nhịn không được mà cảm thán, chỉ thấy rằng Lưu Tiêu quá ngầu.
Nếu hắn có loại thủ đoạn như thế này thì làm sao Cưu Ma Trí có thể làm loạn được, hắn cũng không cần mang theo Vương Ngữ Yên chạy trốn khắp nơi.
Giờ khắc này hắn nhận ra bản thân mình muốn có võ công tuyệt đỉnh vô cùng.
Bởi vì hắn đã chứng kiến ánh mắt Vương Ngữ Yên nhìn Lưu Tiêu, trong đó như chứa nghìn vì sao sáng vậy, lấp lánh vô cùng.
"Võ công cao cường cũng có thể tán gái sao?"
Đoàn Dự cũng dần dần ngộ ra được thứ gì đó.
"Các hạ muốn gì?"
Cưu Ma Trí vô cùng biệt khuất.
Trong nguyên tác thì nhân vật của hắn cũng đã trải qua rất nhiều bi kịch rồi.
Bị Đoàn Dự hành, bị Kiều Phong hành, bị Hư Trúc cùng Tảo Địa Tăng hành.
Mỗi một lần hắn chuẩn bị vùng lên thì thứ đón tiếp hắn chỉ là bi kịch, lần nào cũng bị đánh bại.
"Vi phạm quy củ của Thiên Cơ Lâu ta, ngay cả Tông Sư cũng phải trả giá thật lớn."
"Ngươi phục vụ tại Thiên Cơ Lâu vài ngày, hết thời gian thì ngươi muốn đi đâu cũng được."
Lưu Tiêu không có hứng thù với việc giết Cưu Ma Trí.
Sau khi sao chép được công pháp thì Cưu Ma Trí muốn đi đâu hắn cũng không cản.
Hơn nữa ở trong nguyên tác thì Cưu Ma Trí cuối cùng cũng sẽ tự tỉnh ngộ, trở thành một cao tăng ghi danh thiên cổ.
Tuy thế giới này không giống với nguyên tác lắm, nhưng Lưu Tiêu vẫn muốn nhìn xem Cưu Ma Trí sẽ có kết cục ra sao.
"Có vẻ lâu chủ đang muốn lập uy!"
"Đúng thế, ai bảo tên Phiên Tăng này xui xẻo, chọc ai không chọc lại chọc ngay lâu chủ."
Những võ lâm nhân sĩ này cũng dần dần phản ứng lại.
Thiên Cơ Lâu vừa thành lập.
Nếu muốn an ổn làm ăn tại Lạc Dương Thành này thì không thể hiện thực lực của bản thân ra sao được.
Ngươi nếu không thể hiện thực lực của mình ra thì đảm bảo qua hôm sau sẽ có người đến đây để thu phí bảo hộ liền.
Mà Nửa Bước Tông Sư là đối tượng tốt nhất để lấy lập uy.
Trong tất cả mọi người ở đây thì chỉ còn có Cưu Ma Trí là chưa kịp phản ứng lại.
"Lời của các hạ là thật?"
Cưu Ma Trí thở phào nhẹ nhõm.
Dựa theo tình huống trước mắt thì nếu đối phương muốn giết hắn thì hắn cũng không thể nào chống trả được.
"Ta lừa ngươi làm gì?"
Lưu Tiêu nói với vẻ không cảm xúc.
Cưu Ma Trí suy nghĩ một hồi thì thấy cũng đúng.
Dù đối phương có mục đích đặc thù gì thì hắn hoàn toàn không thể phản kháng được.
"Quả nhiên Cửu Châu là nơi ngoạ hổ tàng long, không nghĩ rằng một cao thủ như các hạ đây lại đi làm chưởng quỹ của một cửa hàng nhỏ."
"Được!"
"Vậy tiểu tăng sẽ phục vụ ở đây vài ngày để chuộc lỗi."
Thấy Cưu Ma Trí chịu thoả hiệp thì Đoàn Dự cùng Vương Ngữ Yên không nén nổi ý cười.
Cuối cùng cũng có thể chứng kiến tên Phiên Tăng ghê tởm này kinh ngạc.
"Tiền thuê phòng!"
Lưu Tiêu đưa tay ra.
Khoé miệng Cưu Ma Trí co giật liên tục.
Ngươi bắt ta làm hạ nhân, phục vụ nơi này, xong lại còn muốn thu thêm tiền thuê phòng?
Nhưng hắn ở kèo dưới, nên không dám nói gì thêm.
Hắn đang móc ra bạc đưa ra thì bỗng nghe thấy lời của Lưu Tiêu vang lên.
"Năm mươi lượng, có thể ở phòng phổ thông trong năm ngày."
Mí mắt của Cưu Ma Trí nhảy lên liên tục.
Chỗ này của ngươi là hắc điếm hay sao?
Những khách sạn khác thì chỉ với hai lượng bạc là có thể ở phòng chữ "Thiên" rồi, cả bao ăn bao ở, còn có người phục vụ nữa.
Mà nơi này ngoại trừ chưởng quỹ là Lưu Tiêu ra thì ngay cả một tiểu nhị chạy bàn cũng không có.
Thảo nào Lưu Tiêu muốn giữ mình ở đây để làm việc vặt vài ngày.
Mém chút Cưu Ma Trí đã trợn trắng mắt với Lưu Tiêu rồi.
Nửa Bước Tông Sư bị bắt đi làm việc vặt, ngươi còn phải người hay không!
"Lâu chủ, tiền phòng của Thiên Cơ Lâu mắc thế sao?"
Mười lượng bạc một đêm, lại còn là phòng thông thường cho khách, những người khi nãy nói chiếu cố việc làm ăn của Lưu Tiêu nhịn không được mà lên tiếng.
Lưu Tiêu nói: "Đắt không?"
"Các ngươi phải biết rằng khi ở trong Thiên Cơ Lâu của ta thì dù cho Tông Sư đến cũng không dám đụng đến các ngươi."
"Có một đại cao thủ như ta bảo hộ cho các ngươi, một đêm chỉ lấy mười lượng, các ngươi thử tính xem có đắt hay là không."
"Các ngươi hỏi tên Cưu Ma Trí kế bên này xem, một trăm lượng một ngày, xem hắn chịu bảo hộ cho các ngươi không?"
Cưu Ma Trí ở kế cũng lắc đầu phối hợp.
Sau khi nghe vài câu của Lưu Tiêu thì đám người cũng á khẩu, không trả lời được.
Thử suy nghĩ lại một chút, nếu như đang bị Tông Sư đuổi giết mà có người nguyện ý cứu mạng mình thì một vạn lượng bạc cũng không đủ.
"Moá! Sao các ngươi lại còn ăn hạt dưa nữa."
Lưu Tiêu bỗng nhiên mắng to.
Thật đúng là quần chúng ăn dưa, khiến cho khắp quán hắn đâu đâu cũng là rác tưởi.
Hắn quay đầu nhìn về phía Cưu Ma Trí, "Đứng ngây ra đó làm gì nữa, không đi quét dọn mau."
Muốn ta đi quét rác?
Mặt của Cưu Ma Trí cũng tái lại.
Tưởng rằng lâu chủ Thiên Cơ Lâu thần bí này khi nãy chỉ nói ngoài miệng như thế thôi, bản thân chỉ cần ở vài ngày là được.
Không ngờ hắn lại thật sự bị bắt phục vụ ở nơi này.
Sau khi ngẩng đầu lên, thấy Lưu Tiêu có vẻ không phải đang nói đùa.
Cưu Ma Trí không nói lời nào, bắt đầu tìm chổi sau đó quét xung quanh.
Chương 10. Thiếu Lâm Tự mới thật sự ngưu bức, uy hiếp Đoàn Dự
Nửa Bước Tông Sư đi quét rác!
Ngay cả những thánh địa như Ngũ Cường đại quốc, Thiếu Lâm Võ Đang đều không dám chơi lớn như thế.
Giờ khắc này trong Thiên Cơ Lâu yên tĩnh vô cùng.
Tất cả mọi người đều nhìn Cưu Ma Trí đang quét sân bằng con mắt rất quỷ dị.
Đây có lẽ là Nửa Bước Tông Sư thảm nhất từ trước đến nay.
Có vài người dần dần cảm thấy đồng tình với Cưu Ma Trí.
"Lâu chủ uy vũ, bắt Nửa Bước Tông Sư đi quét rác, độc nhất thiên hạ."
Có người bắt đầu nịnh bợ Lưu Tiêu.
Lưu Tiêu lắc đầu: "Đây chưa tính là gì đâu."
"Thiêu Lâm Tự mới thật sự ngưu bức, Đại Tông Sư vẫn phải đi quét rác."
Để Tảo Địa Tăng đến quét rác.
Đó mới là mục tiêu của Lưu Tiêu.
Chỉ là Cưu Ma Trí thôi mà, có gì đáng để kích động đâu.
"Vl! Đại Tông Sư quét rác, Thiếu Lâm Tự trâu bò như thế sao?"
Tất cả người ở đây đều sôi trào lên.
Tông Sư ở Cửu Châu hiếm như lông phượng sừng lân, Đại Tông Sư còn thưa thớt hơn nữa.
Vậy mà Đại Tông Sư lại đi quét rác, việc này quá trâu bò rồi.
"Đậu moá!"
Ngay cả Cưu Ma Trí đang quét rác, chịu đủ khuất nhục nghe thế thì không nhịn được mà nói một tiếng thô tục trong lòng.
"A di đà phật, lỗi lỗi!"
Chớp mắt sau hắn đã phản ứng kịp.
Nhưng do tin tức này quá giật mình, khiến hắn không nhịn được mà phạm giới.
"Lâu chủ, xin hỏi là Thiếu Lâm Tự nhà ai mà lại dám cho Đại Tông Sư đi quét rác."
Vương Ngữ Yên nghẹn họng trân trối.
Tin tức này quá giật mình, ngay cả người điềm tĩnh như nàng cũng không nhịn được hỏi lại.
"Đúng vậy, xin hỏi lâu chủ là Thiếu Lâm Tự nào thế."
Thế giới này có rất nhiều Thiếu Lâm Tự.
Hoàng Triều của Ngũ Cường trong thiên hạ đều sỡ hữu một Thiếu Lâm Tự riêng.
Ngay cả tại Trung Châu vô chủ này cũng có một toà.
"Xin lâu chủ báo cho chúng ta biết!"
"Sau khi hỏi rõ ta sẽ đi xuất gia ngay, ta phải đi quét rác cùng Đại Tông Sư mới được."
Vào thời đại này thì Đại Tông Sư không khác gì thần linh cả.
Nếu thật sự mọi người biết đó là toà Thiếu Lâm Tự nào thì chắc chắn hôm sau cửa vào của Thiếu Lâm Tự đó sẽ bị phá ngay.
Không ai hoài nghi Lưu Tiêu đang nói dối cả.
Trải qua nhiều khi vừa xảy ra thì mọi người đều cảm thấy tình báo của Thiên Cơ Lâu chuẩn vô cùng.
Lưu Tiêu lắc đầu: "Mọi người đừng hỏi."
"Vị tiền bối kia một lòng nghiên cứu Phật Pháp, không quan tâm thế sự, ta không tiện quấy rối hắn."
Sau khi suy nghĩ một chút thì hắn nói: "Chờ ngày nào đó Thiên Cơ Lâu ta sắp xếp xong bảng danh sách Đại Tông Sư, thì có lẽ ta sẽ cho hắn lên bảng."
"Khi đó mọi người sẽ biết hắn là cao tăng của Thiếu Lâm Tự nhà ai rồi."
Đáng tiếc!
Mọi người đều lộ ra vẻ thất vọng, lắc đầu liên tục.
Khó khắn lắm mới nghe được tung tích của một vị Đại Tông Sư, nhưng lâu chủ lại không nói ra.
"Nước ở Cửu Châu quả nhiên quá sâu, về sau phải khiêm tốn một tý mới được."
Cưu Ma Trí nghĩ thầm, sau đó lại quét rác một cách vui sướng.
Đại Tông Sư đều có thể đi quét rác, bản thân quét thì có gì mất mặt đâu chứ.
"Lâu chủ, tại hạ cùng Vương cô nương xin cáo từ."
Lúc này Đoàn Dự lễ phép tiến đến.
Ban đầu hắn dự định mướn phòng tại Thiên Cơ Lâu để nghỉ ngơi một tý.
Nhưng sau khi nghe giá cả xong thì hắn cảm giác bản thân không thể chịu nổi.
Hơn nữa hắn dự định thừa dịp Cưu Ma Trí bị Lưu Tiêu trấn áp, bản thân dẫn theo Vương Ngữ Yên chạy trốn.
Lưu Tiêu cũng biết giá tiền này hơi cao, nếu không có nguy hiểm thì không ai sử dụng làm gì.
Nhưng đây là định giá của hệ thống, hắn cũng không có cách nào khác.
Lưu Tiêu nở một nụ cười sáng lạng, mở miệng nói: "Hiện tại Đoàn công tử vẫn còn đang bị người đuổi giết, không bằng ở lại Thiên Cơ Lâu ta đi, không lẽ nơi này không an toàn bằng bên ngoài sao?"
"Xin Đoàn công tử nghĩ lại, đừng mang theo Ngữ Yên đi mạo hiểm cùng ngươi."
Lúc nói chuyện hắn còn liếc sang Cưu Ma Trí một chút, nhắc nhở hắn không nên xằng bậy.
Trên người Đoàn Dự hắn thèm nhất là Bắc Minh Thần Công cùng Lục Mạch Thần Kiếm.
Trước tiên nói về Bắc Minh Thần Công!
Bây giờ hắn chưa có một tý căn cơ nào cả, nếu muốn trở thành cao thủ tuyệt đỉnh trong thời gian ngắn thì cần có nội lực cực kỳ thâm hậu, Bắc Minh Thần Công là lựa chọn tốt nhất.
Sao hắn có thể để Đoàn Dự rời khỏi đây được.
Còn có Lục Mạch Thần Kiếm!
Lúc này Đoàn Dự chỉ mới có nội lực Tiên Thiên hậu kỳ, nhưng khi hắn điên lên và sử dụng Lục Mạch Thần Kiếm thì ngay cả Nửa Bước Tông Sư như Cưu Ma Trí đều sợ hãi, không dám tranh tài.
Qua đó có thể thấy được Lục Mạch Thần Kiếm khủng bố ra sao.
Kiếm khí đó quả thực là vô kiên bất tồi.
Nếu chỉ tính về mặt công phạt thì không có mấy môn võ công có thể so được với Lục Mạch Thần Kiếm.
Ngay cả Kiều Phong thân mang Hàng Long Thập Bát Chưởng chí cương chí dương còn nói không dám đương đầu với Lục Mạch Thần Kiếm.
Ở trong nguyên tác khi Đoàn Dự điên lên thì tất cả mọi người chỉ có thể chạy trốn, không ai đỡ nổi Lục Mạch Thần Kiếm cả.
"Gia hoả này cũng thích Vương Ngữ Yên!!!"
Nhưng khi Đoàn Dự nghe thế thì hiểu lầm, cho rằng Lưu Tiêu vì coi trọng Vương Ngữ Yên nên muốn giữ hắn lại.
Khuôn mặt hắn tái đi.
Còn chưa tranh đoạt thành công với Mộ Dung Phục thì lại xuất hiện một tên lâu chủ Thiên Cơ Lâu mạnh hơn rồi.
Chương 11. Thượng Quan Kim Hồng biết không?
Vương Ngữ Yên đứng một bên mà nghẹn họng trân trối.
Quá vô sỉ!
Nàng vô cùng thông tuệ, biết Mộ Dung Phục thích bí tịch võ công thì nàng liền tự mình đi đọc bí tịch võ công, sau đó chỉ điểm lại cho Mộ Dung Phục, còn có thể chỉ điểm cho người khác giao thủ cùng với Kiều Phong, đương nhiên là nàng có thể nhận ra được uy hiếp của Lưu Tiêu rồi.
"Lâu chủ, chúng ta cũng muốn ở lại Thiên Cơ Lâu chứ, nhưng chúng ta không có tiền!"
Đây là lần đầu tiên Đoàn Dự có cảm giác muốn đánh người như thế.
Hắn chưa từng thấy ai làm ăn mà lại đi đe doạ khách hàng cả.
Giá cả nơi này quá đắt, bản thân hắn thì lại không có tiền.
"Không sao cả!"
Thấy Đoàn Dự cũng biết điều, không cố chấp muốn đi cho bằng được thì Lưu Tiêu vô cùng hài lòng.
Hắn cười hì hì: "Nhờ mặt mũi của Ngữ Yên, ta cho bọn ngươi ghi nợ."
"Thiên Cơ Lâu ta vừa nhận được tin, phụ thân của ngươi đã phái tứ đại hộ vệ Ngư Tiều Canh Độc đến đây để tìm ngươi rồi."
"Chờ bọn hắn đến đây rồi thanh toán cũng không muộn."
Nhờ mặt mũi của Ngữ Yên, nhưng cuối cùng vẫn đòi tiền mà?
Đoàn Dự nhổ nước bọt trong lòng.
Nhưng khi nghe được Ngư Tiều Canh Độc đang đến đây tìm mình thì trên mắt hắn rõ ràng xuất hiện nụ cười.
Khi tứ đại hộ vệ tìm đến đây thì bản thân cũng không cần lo lắng đề phòng nữa,
"Vậy thì được, làm phiền lâu chủ!"
Đoàn Dự dám cam đoan nếu bản thân không đồng ý ở lại thì chắc chắn lâu chủ Thiên Cơ Lâu sẽ thả chó cắn người.
Không đúng, là thả Cưu Ma Trí thu thập mình.
Vương Ngữ Yên muốn hé miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng lại vẫn im lặng.
Cưu Ma Trí đều phải quỳ, ngoan ngoãn quét rác tại đây, nàng có thể làm gì nữa.
Đương nhiên chủ yếu nàng không phát hiện Lưu Tiêu có tâm tư xấu nào cả.
Đoán chừng lâu chủ có liên hệ gì tới Đoàn gia mà thôi, nên khi nghe Ngư Tiều Canh Độc tới thì muốn bảo vệ Đoàn Dự ở đây.
"Phòng ở nằm tại lầu hai, các ngươi là đợt khách nhân đầu tiên, một lát nữa tự đi chọn phòng là được."
Lưu Tiêu nếu biết Vương Ngữ Yên đang suy nghĩ gì thì chắn chắc vỗ tay khen hay cho nàng.
Một khắc sau hắn ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy một đám người mang đao, người mặc trang phục giống nhau, đang đi vào với vẻ đằng đằng sát khí.
Trên những trang phục này đều được in một chữ tiền to lớn.
Ánh mắt Lưu Tiêu nheo lại, nhìn về phía tên cầm đầu.
" Tên: Triệu Quyền "
" Thân phận: thủ lĩnh lâu la của Kim Tiền Bang "
" Tu vi: Nhị Lưu "
" Võ học: Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao, Bát Quái Chưởng, Thảo Thượng Phi...... "
" Mục đích: Thu phí bảo kê "
"Là người của Kim Tiền Bang!"
Có người nhận ra đám người này là ai.
"Đoán chừng là tới để thu phí bảo kê."
Mọi người đều rất thức thời, nhường đường cho người của Kim Tiền Bang.
Cùng lúc đó mọi người đều nhìn đám người Kim Tiền Bang, sau đó lại nhìn về phía Cưu Ma Trí với cái nhìn đầy hài hước.
Ngay cả Nửa Bước Tông Sư đều gãy tại đây, vậy mà các ngươi lại đám đến đây để thu phí bảo kê, Thượng Quan Kim Hồng biết không?
Mà đám người Kim Tiền Bang khi thấy đám người ai nấy đều tự giác nhường đường thì vô cùng hài lòng.
Đây chính là uy thế của Kim Tiền Bang.
Những giang hồ nhân sĩ phổ thông nhìn thấy bọn hắn thì như tiểu quỷ nhìn thấy Diêm Vương gia vậy.
"Ai là chưởng quỹ?"
"Dám mở cửa làm ăn ở đây, các ngươi chào hỏi ai chưa?"
Tên Triệu Quyền này biết rõ còn cố hỏi, vừa nói hắn vừa cầm đao cạ xuống quầy hàng trước mặt Lưu Tiêu.
Hắn cũng không thèm nhìn Lưu Tiêu, chỉ hướng mắt vào trong Thiên Cơ Lâu thôi.
Hắn tuy không cảm thấy gì nhưng những võ lâm nhân sĩ kia thì đã đổ mô hôi đầy đầu dùm hắn rồi.
Vị trước mắt này chính là người chỉ một chiêu khiến Nửa Bước Tông Sư quỳ xuống đó.
"Thượng Quan Kim Hồng biết các ngươi đến đây thu phí bảo kê không?"
Lưu Tiêu cười một nụ cười sắc lạnh.
Đoàn Dự đứng kế thấy thế thì tê cả da đầu.
Khi nãy Lưu Tiêu cũng cười như thế này khi đối diện với hắn, bây giờ lại gặp lại.
"Loại chuyện nhỏ này thì cần xin phép bang chủ chúng ta sao?"
"Lớn mật, ngươi là ai mà dám gọi thẳng tên của Thượng Quan bang chủ."
"Tiểu tử ngươi tốt lắm, ngươi sắp có phiền toái lớn đó."
Thấy Lưu Tiêu dám gọi thẳng tên Thượng Quan Kim Hồng thì những lâu la này của Kim Tiền Bang đều xù lông ngay lập tức.
"Tránh ra.... Chớ cản đường, tiểu tăng cần quét rác."
Cưu Ma Trí xuất hiện bất ngờ, không biết đã quét tới quầy hàng từ lúc nào.
Hắn giống như hoàn toàn không nhìn thấy một màn đằng đằng sát khí trước mặt.
Đại ca!
Chúng ta là người của Kim Tiền Bang đại danh đỉnh đỉnh, người Trường Sa, chúng ta đến đây để thu phí bảo kê.
Không!
Phải nói là chưởng quỹ của ngươi đã làm chúng ta phát bực, sắp gặp xui xẻo rồi.
Ngữ khí của Cưu Ma Trí vô cùng vũ nhục đám người Kim Tiền Bang trước mắt này.
Mặc dù không hiểu vì sao chưởng quỹ của Thiên Cơ Lâu lại thuê một phiên tăng đi quét rác, nhưng lúc này Triệu Quyền đang giận dữ vô cùng, sao còn suy nghĩ được nữa.
"Quái Tai Lớn, ngươi đang kiếm chuyện à!"
Hắn thấy hai lỗ tai của Cưu Ma Trí, nên tặng hắn một danh hiệu cực kỳ vũ nhục.
Vừa nói hắn vừa cầm đao chém về phía thân thể của Cưu Ma Trí.
Lấy lực đạo của một cao thủ Nhị Lưu như hắn thì nếu đòn tấn công này dính phải người bình thường thì chắc chắn sẽ đứt gân gãy xương.
Ra tay vô cùng tàn nhẫn.
Tuy đao vẫn chưa ra khỏi vỏ nhưng cũng khiến không khí xung quanh vang lên âm thanh ầm ầm.
Cùng lúc đó trong mắt Cưu Ma Trí loé lên vẻ tức giận.
Trời sinh lỗ tai hắn đã to rồi, giống như phật đà.
Có thể nói địa vị ngày hôm nay của hắn có được một nửa là nhờ hai lỗ tai này.
Cưu Ma Trí vô cùng tự hào đối với hai lỗ tai của mình.
Lời nói của Triệu Quyền khiến hắn tức giận vô cùng.
Đùng!
Chớp mắt thì đao của Triệu Quyền đã chạm lên người của Cưu Ma Trí rồi.
Chương 12. Kêu Thượng Quan Kim Hồng đến gặp ta
Chỉ trong chớp mắt xung quanh Cưu Ma Trí như có một làn gió lớn, râu tóc đều dựng cả lên.
Y phục của hắn phồng to lên.
Đùng một tiếng, vỏ đao khi chạm vào người hắn thì như quất vào miếng sắt vậy, vỏ đao nổ tung ngay lập tức, mảnh gỗ bắn ra tứ phía.
Mà Triều Quyền thì lúc này máu bắn tung toé, kêu thảm liên tục sau đó lui lại, cánh tay hắn như không còn cảm giác được gì nữa rồi.
"Lão đại!"
"Lão đại cẩn thận!"
Người của Kim Tiền Bang thấy thế vội vàng tiến lên để đỡ Triệu Quyền dậy.
"Ngươi chắc chắn sẽ chết, Quái Tai To à, chọc Kim Tiền Bang chúng ta thì ngươi không thể nào sống nổi đâu."
Triệu Quyền rống to một cách thê lương, không sợ hãi tý nào.
Kim Tiền Bang của bọn hắn ngoại trừ bang chủ Thượng Quan Kim Hồng ra thì còn những cao thủ khác như Kim Vô Mệnh Gia Cát.
Người đông thế mạnh, dù là cao thủ Nửa Bước Tông Sư cũng không dám trêu chọc Kim Tiền Bang của bọn hắn.
"Gặp phải cường địch, các huynh đệ cùng tiến lên, chém chết tên Quái Tai To này."
"A di đà phật!"
Cưu Ma Trí tụng phật hiệu?
Một giây sau ta thấy hắn cầm chổi quét một đường ra.
Nội lực đáng sợ cuồn cuộn tuôn ra, tạo nên một trận cuồng phong to lớn.
Bồng bồng bồng...
Người của Kim Tiền Bang bay ra ngoài như lá cây vậy.
Giữa không trung thì ai nấy đều che ngực, thổ huyết.
Lần ra tay đầu tiên tuy Cưu Ma Trí tức giận nhưng Lưu Tiêu cũng không nói gì, vì đó chỉ là giáo huấn nhẹ cho Triệu Quyền thôi.
Không ngờ những người này lại còn dám tiếp tục kêu Quái Tai To, Cưu Ma Trí sao có thể nhẫn nhịn được nữa, ra tay nặng hơn.
Đùng đùng, đám người Triệu Quyền rơi xuống đất như sủi cảo vậy, không ai bò dậy nổi.
"Cao thủ Nửa Bước Tông Sư!"
Khi Triệu Quyền té xuống đất thì vẻ mặt trắng bệch, nhìn Cưu Ma Trí với vẻ đầy hoảng sợ.
Nửa Bước Tông Sư bình thường không dám chọc Kim Tiền Bang, nhưng phải xem là trường hợp nào nữa.
Lấy địa vị của hắn thì chưa đủ để Thượng Quan Kim Hồng khai chiến với Nửa Bước Tông Sư.
Vị tiểu lão đệ Cưu Ma Trí này rất hiểu chuyện nha, có thể nhận thức vị trí của mình trong thời gian ngắn như vậy.
Lưu Tiêu rất hài lòng với việc động thủ vừa rồi của Cưu Ma Trí.
Đây là một tay chân hợp cách.
"Lâu chủ, ta nên xử trí những người này ra sao?"
Cưu Ma Trí xoay người lại hỏi.
Kim Tiền Bang?
Hắn chưa từng nghe nói Kim Tiền Bang nào cả, thế nên cũng không sợ Kim Tiền Bang.
Lưu Tiêu nói: "Đánh gãy tứ chi, sau đó quăng ra ngoài."
Những người này trong mắt của Lưu Tiêu thì ghê tởm hơn Cưu Ma Trí nhiều.
Nếu hắn đoán không sai thì Triệu Quyền tính ra tay với Cưu Ma Trí là vì để khiến chưởng quỹ như hắn phải kinh sợ, nộp phí bảo kê một cách ngoan ngoãn.
Không ngờ lại đá trúng tấm thép là Cưu Ma Trí.
Tàn nhẫn!
Nghe thế thì mí mắt Cưu Ma Trí nhảy liên tục.
May mà khi nãy bản thân cũng không phải cố ý gây sự với Thiên Cơ Lâu.
Nếu khi nãy bản thân cũng giống như những người này, cố ý đến đây để gây chuyện, thì có lẽ bây giờ bản thân đã bị đánh gãy tứ chi rồi.
"Vâng!"
Hắn cũng là một người tâm ngoan thủ lạt.
Nghe được Lưu Tiêu ra lệnh thì hắn thực sự tiến lên đánh gãy tứ chi của đám người Triệu Quyền.
Hắn còn thận trọng hơn nữa, trước khi đánh gãy còn điểm huyệt câm, để bọn người này không thể phát ra tiếng.
Không bao lâu sau thì người của Kim Tiền Bang lại tới.
Nhưng khi chứng kiến thảm trạng của đám người Triệu Quyền thì đám người này chỉ im lặng, đem đám người Triệu Quyền đi.
"Kêu Thượng Quan Kim Hồng đến gặp ta."
Thanh âm của Lưu Tiền truyền ra.
Muốn lập uy thì làm triệt để hơn một tý.
Tuy Cưu Ma Trí là Nửa Bước Tông Sư, nhưng danh tiếng ở Cửu Châu khá nhỏ.
Nếu như muốn lập uy thì phải lấy người như Thượng Quan Kim Hồng mới được.
Đám người Kim Tiền Bang không nói gì, chỉ quay đầu lại nhìn Thiên Cơ Lâu một cái.
Giờ khắc này trong Thiên Cơ Lâu im lặng như chết, ai nấy đều nhìn Lưu Tiêu với ánh mắt hoảng sợ.
Thượng Quan Kim Hồng không giống Cưu Ma Trí, chỉ là một tán nhân không căn cơ, vũ lực của chính bản thân hắn không tầm thường, còn có rất nhiều thủ hạ.
Nếu chỉ lấy tu vi để đánh giá Thượng Quan Kim Hồng thì ngươi không biết ngươi chết thế nào đâu.
Huống chi Lạc Dương Thành này còn là đại bản doanh của Kim Tiền Bang nữa.
"Lâu chủ, tại hạ có việc, xin cáo từ trước!"
Có người lo lắng bản thân bị liên luỵ nên đã cáo từ.
Có ngươi dẫn đầu thì những người khác cũng lần lượt bỏ đi.
"Đáng tiếc, ta còn chưa nghe được những sự tích của các tiểu nhân âm hiểm vừa lên bảng."
Sau khi đi xa thì có người thờ dài rồi nói.
Hiển nhiên hắn cũng không tin Thiên Cơ Lâu có thể thắng được Kim Tiền Bang.
"Đừng thở dài, lâu chủ Thiên Cơ Lâu dám nói những lời đó ra thì chắc chắn là có thực lực."
"Tuổi trẻ như thế, lại có thể dùng một chiêu áp chế Nửa Bước Tông Sư thì sẽ không ngốc đâu."
"Nói đi thì cũng nói lại, Kim Tiền Bang còn chưa phải là thiên hạ đệ nhất, Cái Bang còn thiếu Thiên Cơ Lâu một nhân tình kìa, với tính cách hiệp nghĩa của Cái Bang thì chắc chắn sẽ không ngồi im nhìn Kim Tiền Bang ức hiếp Thiên Cơ Lâu."
"Nếu vượt qua được cơn sóng gió Kim Tiền Bang này thì chắc chắn Thiên Cơ Lâu sẽ cắm dùi vào Lạc Dương Thành, đặt chân lên Cửu Châu.
Có người nói với vẻ khẳng định vô cùng.
Đương nhiên có vài người khi nãy nói sẽ chiếu cố việc làm ăn của Thiên Cơ Lâu cũng ở lại.
Ở Cửu Châu không có bá chủ tuyệt đối.
Kim Tiền Bang tuy mạnh nhưng không doạ được mọi người.
Thế nên bọn họ vẫn mướn phòng một cách an tâm, ngủ tại Thiên Cơ Lâu.
Chương 13. Mộ Dung Phục bi phẫn
Đại Tống Hoàng Triều, Thiếu Lâm Tự.
"Đại Tông Sư trong miệng Thiên Cơ Lâu có phải đang ở chùa của chúng ta không?"
Huyền Từ phương trượng nhìn xuống các cao tăng đời chữ Huyền của Thủ Toạ La Hán Quyền ở dưới, ánh mắt vô cùng kích động.
Thiếu Lâm Tự sau khi được hắn tiếp quản thì ngày càng sa sút.
Bây giờ thậm chí còn không có ai đạt đến Nửa Bước Tông Sư, hắn là người có tu vi cao nhất nhưng cũng chỉ mới là Tiên Thiên Hậu Kỳ.
"Bẩm phương trượng, ta đã ra lệnh cho cả chùa điều tra, chắc chắn sẽ có kết quả nhanh thôi.
Huyền Nan hồi đáp.
Huyền Từ gật đầu, tiếp tục nói: "Theo yêu sách của Thiên Cơ Lâu thì Mộ Dung Bác đã giả chết sau đó trốn đi, việc ở Nhạn Môn Quan 30 năm trước nhất định là do hắn."
"Truyền lệnh cho tất cả đệ tử tục gia, toàn lực tìm kiếm Mộ Dung Bác."
Trong mắt Huyền Từ có sát khí hiện lên.
Thiếu Lâm Tự bắt đầu xuống dốc là vì cuộc đại chiến tại Nhạn Môn Quan 30 năm trước.
Trong cuộc đại chiến đó rất nhiều cao thủ đời trước của Thiếu Lâm Tự bị giết.
Bỗng nhiên có một tiểu sa di chạy vào một cách hốt hoảng.
"Không xong rồi phương trượng, Huyền Khổ Sư Thúc bị kẻ cắp xông vào chùa đả thương rồi."
(Huyền Khổ: Sư phụ Kiều Phong)
"Cái gì?"
Huyền Từ cùng các cao tăng đời chữ Huyền khác cũng kinh hãi vô cùng.
Một khắc sau ai nấy đều thi triển khinh công để bay vút ra khỏi phòng.
Một màn này cũng xảy ra khắp trên Ngũ Cường Hoàng Triều.
Đại Minh Thiếu Lâm Tự, Phương Chứng hạ lệnh điều ra cả chùa.
Đại Đường, Đại Thanh, Đại Nguyên....
Thậm chí một vài miếu nhỏ cũng mở cuộc điều tra, muốn truy tìm vị cao thủ Đại Tông Sư kia.
"Thiếu Lâm Tự không hổ là ngàn năm cổ tháp, nội tình thâm hậu."
"Truyền lệnh: Phong cho Thiếu Lâm Tự ngàn mẫu ruộng tốt, thêm vạn lượng Hoàng Kim để xây dựng lại chùa chiền."
Hoàng đế Đại Đường ban một đạo thánh chỉ xuống, muốn xây dựng quan hệ tốt với Thiếu Lâm Tự.
Mặc dù không chắc Đại Tông Sư kia sẽ ở Thiếu Lâm Tự này của mình nhưng cứ tạo mối quan hệ tốt trước là được.
Đợi đến khi mình bắt đầu tranh bá thiên hạ thì mong Đại Tông Sư đừng là địch nhân của mình là được rồi.
Về cơ bản thì sau khi tin tức có một Đại Tông Sư ẩn nấp trong Thiếu Lâm Tự thì hoàng đế của Ngũ Cường Hoàng Triều đều ban một đạo thánh chỉ để ban thưởng Thiếu Lâm Tự.
"Truyền lệnh đến Lục Phiến Môn, toàn lực truy nã phản tặc Mộ Dung Phục!"
Đại Tống Hoàng Triều còn hạ một mật chỉ đến Lục Phiến Môn.
Cùng lúc đó, tại đô thành Tây Hạ.
"Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng?"
"Thiên Cơ Lâu, bản công tử không đội trời chung với ngươi!"
Mộ Dung Phục lúc này đang cải trang thì nghe tin tức mình bị lên bảng, rống to bi phẫn.
Hắn không ngờ việc bản thân vừa trợ giúp Tây Hạ đối phó với Đại Tống, vừa đem tin tức của Tây Hạ mật báo cho Đại Tống lại bị người khác kể ra ngoài.
Loại hành vi thế này thì cả Tây Hạ cùng Đại Tống đều không chứa được bản thân.
Tâm huyết mà hắn tích góp cả đời bỗng chóc tan thành bọt nước.
Đáng hận hơn là, Thiên Cơ Lâu kia chỉ nói sự tích của bản thân ra, mà không nói những chuyện âm hiểm của người khác.
Đây chẳng khác nào là nhằm vào bản thân mình.
"Không thể ở lại Tây Hạ được nữa!"
Mộ Dung Phục tuy giận nhưng chưa đến mức đánh mất lý trí, nhanh chóng chạy trốn.
Đúng như dự đoán của hắn, chỉ một lát sau Đoàn Diên Khánh liền dẫn theo Tứ Đại Ác Nhân cùng các cao thủ Nhất Phẩm Đường đến đây.
"A a.... Tức quá, tên tiểu nhân khốn khiếp Mộ Dung Phục nhà ngươi, có ngon thì đừng chạy."
Nam Hải Thần Ngạc giận đến mức không kềm được, vung vẩy Ngạc Ngư Tiễn, phá huỷ vài toà núi giả.
"Lão đại, chúng ta đi sau tên Mộ Dung Phục kia một bước rồi."
Diệp Nhị Nương nói với Đoàn Diên Khánh.
"Hắn chạy không được xa, đuổi theo cho ta!"
Đoàn Diên Khánh ra lệnh, mang theo thủ hạ rời đi.
....
Đại Minh Hoàng Triều, Hộ Long Sơn Trang!
"Thiên Cơ Lâu, tốt nhất ngươi đừng làm hư chuyện tốt của bản Thần Hầu."
Vẻ mặt của Thiết Đảm Thần Hầu Chu Vô Thị âm trầm vô cùng.
Việc hắn làm thì đến nay chỉ có một mình hắn biết.
Ngay cả Bất Bại Ngoan Đồng Cổ Tam Thông đều không biết y bị lừa nữa mà.
Hình tượng của hắn vẫn là một người trung can nghĩa đảm, ngay cả hoàng thượng Đại Minh cùng những nghĩa tử này đều chưa thể phát hiện ra.
Nên khi thấy tên mình bị xếp vào Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng thì hắn vô cùng bất ngờ.
"Thiên Cơ Lâu này rốt cuộc có lai lịch ra sao mà có thể biết được những việc này."
Giờ khắc này Chu Thiết Đảm không thể không cẩn thận.
"Bái kiến nghĩa phụ!"
Lời của Đoạn Thiên Nhai khiến Chu Thiết Đảm tỉnh lại.
"Tra được không?"
Chu Vô Thị nghiêm mặt rồi hỏi.
Đoạn Thiên Nhai đáp: "Bẩm nghĩa phụ."
"Tên Bối Hải Thạch kia chính là sư gia của một người tên là Trường Nhạc Bang tại Đại Mạc, hài nhi phải hi sinh rất nhiều con cờ mới có thể tra được thân phận của hắn."
Bỗng nhiên Thiên Cơ Lâu chui ra, sau đó tiết lộ nhiều sự tình khiến cả Cửu Châu dậy sóng.
Những hiệp khách trên Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng đều được Hộ Long Sơn Trang điều tra kỹ càng, xác nhận thật giả.
"Ngay cả Đại Mạc cũng có tai mắt của Thiên Cơ Lâu sao."
Chu Vô Thị chấn động vô cùng.
Năng lực tình báo cỡ này thì thậm chí còn đáng sợ hơn Hộ Long Sơn Trang bọn hắn nhiều.
Ngay cả bọn hắn cũng chỉ mới mở rộng mạng lưới tình báo sang Đại Mạc trong hai năm gần đây thôi.
Hơn nữa còn rất sơ khai.
Rất nhiều cao thủ tại Đại Mạc cũng chỉ thu thập được vài tin tức cơ bản mà thôi.
"Còn Đế Thích Thiên thì sao? Lại là thần thánh phương nào đây?"
Chu Vô Thị không tin người lên Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng mà lại là một tiểu nhân vật trong võ lâm được.
Chương 14. Khí độ của Quân Tử Kiếm, Ngũ Độc Đồng Tử
"Hài nhi đã tra rất nhiều hồ sơ bí mật, không thu hoạch được gì, không tra được bất kỳ ghi chép nào liên quan đến Đế Thích Thiên cả."
Lời này vừa dứt thì Chu Vô Thị càng chấn động hơn nữa.
Thảo nào Thiên Cơ Lâu lại cho người này đứng hàng đệ nhất của Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng, ngay cả mạng lưới tình báo của Hộ Long Sơn Trang mà còn không thể tra ra tên Đế Thích Thiên này là ai.
"Sợ rằng đây là một kẻ khó chơi!"
Chu Vô Thị nghĩ thầm.
Hắn tính kế nhiều như thế, thậm chí còn muốn tạo phản nữa, nhưng vẫn không thể đứng hàng đệ nhất của Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng.
Qua đó có thể thấy được tên cao thủ gọi là Đế Thích Thiên này nguy hiểm ra sao.
"Phân phó mật thám ở các nơi trong Cửu Châu, toàn lực tìm kiếm tin tức liên quan đến tên Đế Thích Thiên này."
Chu Vô Thị liền có kế hoạch mới.
Dã tâm của hắn rất lớn, không chỉ riêng Đại Minh này, mà là toàn bộ Cửu Châu.
Đối với tên Đế Thích Thiên thần bí này thì hắn coi trọng vô cùng.
Đoạn Thiên Nhai lại nói: "Vừa rồi ta vừa thu được một tin tức mới, tên lâu chủ Thiên Cơ Lâu kia dùng một chiêu để trấn áp Nửa Bước Tông Sư, sau đó lại khiêu chiến với cả Kim Tiền Bang."
"Một chiêu áp chế Nửa Bước Tông Sư, tối thiểu là một cao thủ Tông Sư, ít nhất cũng là Tông Sư Trung Kỳ."
Chu Vô Thị lẩm bẩm, hắn lúc này càng căng thẳng hơn.
Chủ yếu là do Thiên Cơ Lâu xuất hiện quá đột nhiên, lại còn bày ra năng lực tình báo sâu không lường được nữa.
Ngay cả Ngũ Cường Hoàng Triều cũng không dám chọc Thiên Cơ Lâu một cách tuỳ ý.
"Chúng ta nên xuất thủ tương trợ Thiên Cơ Lâu hay đứng ngoài quan sát tình hình?"
Đây mới là mục đích chính của Đoạn Thiên Nhai từ nãy đến giờ.
Nếu có thể tạo mối quan hệ với thế lực thần bí Thiên Cơ Lâu đột nhiên xuất này thì tương lai sẽ có rất nhiều lợi ích.
Chu Vô Thị trầm ngâm, mở miệng nói: "Nên yên lặng quan sát tình hình thì tốt hơn."
"Để Kim Tiền Bang giúp chúng ta thăm dò sâu cạn của Thiên Cơ Lâu này một tý."
"Chỉ riêng tình báo tốt thì chưa đủ, phải có thực lực tương ứng để thủ hộ tình báo đó nữa."
"Nếu không có gì bất ngờ thì các Hoàng Triều còn lại đều có suy nghĩ như thế."
Mắt hắn sáng lên: "Nếu không có thực lực tương ứng thì mạng lưới tình báo đó vẫn nên giao vào tay người khác thì hơn."
Ngũ Cường Hoàng Triều sỡ dĩ có thể đứng hàng Ngũ Cường là bởi vì bọn hắn nắm giữ đại quân Võ Giả cực kỳ đáng sợ.
Đại Tông Sư thì sao!
Đại quân do mấy trăm ngàn Võ Giả Nhất Lưu, cộng thêm Quân Nỏ chuyên dụng để phá cương khí, thì ngay cả Đại Tông Sư cũng phải quỳ xuống.
....
Đại Minh, Ngũ Nhạc Hoa Sơn Phái!
"Thiên Cơ Lâu này quá đáng thật, lại còn dám nói sư huynh là tiểu nhân ẩm hiểm."
"Đợi một ngày nào đó ta phải tới Lạc Dương Thành, quậy Thiên Cơ Lâu này một trận mới được."
Ninh Trung Tắc nổi giận đùng đùng.
Thiên hạ ai không biết sư huynh của nàng có mỹ danh là Quân Tử Kiếm, thế nên lần bôi đen này quá buồn cười.
"Được rồi sư muội, nhanh nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải khởi hành sớm để tham gia lễ rửa tay gác kiếm của Lưu Chính Phong sư huynh."
Nhạc Bất Quần kế bên thì chỉ cười cười, không có vẻ tức giận gì cả.
Ninh Trung Tắc sửng sốt: "Sư huynh không tức giận sao?"
Nhạc Bất Quần nói: "Thanh giả tự thanh!"
"Nếu chỉ vì điều này mà ta đã tức giận thì khác nào ta đã trở thành tiểu nhân âm hiểm đúng lời hắn nói rồi à?"
Ninh Trung Tắc gật đầu một cách tỉnh ngộ.
Cũng đúng, đây mới là khí độ nên có của Quân Tử Kiếm.
Sư huynh trở thành trưởng môn của Hoa Sơn Phái khiến cho người của Tung Sơn Phái vẫn luôn không phục.
Những chuyện như vu oan hãm hại này không phải xảy ra lần đầu rồi.
Bỗng Nhạc Bất Quần lại nói thêm: "Nhưng ta không thể không phòng bị Thiên Cơ Lâu này được, bỗng Thiên Cơ Lâu xuất hiện rồi lại hãm tại ta, việc này chắn chắc có điều gì đó không ổn."
"Chờ sau khi lễ rửa tay gác kiếm của Lưu Chính Phong kết thúc thì cho Bình Chi đi tìm hiểu một tý."
Sau đó hai người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, đương nhiên là vẫn mặc quần áo.
Ninh Trung Tắc cựa quậy một tý, phát hiện Nhạc Bất Quần đã ngủ say như một con lợn chết rồi.
"Gần đây sư huynh bị làm sao thế, lên giường liền ngủ, không làm chuyện xấu gì cả."
Ninh Trung Tắc cũng không suy nghĩ quá nhiều, chỉ tưởng rằng sư huynh đã đến tuổi trung niên, lực bất tòng tâm là chuyện thường.
40 như hổ, Ninh Trung Tắc trằn trọc một lát thì cũng đi ngủ.
...
Hưng Vân Trang!
Một đạo thân ảnh thừa dịp màn đêm, bay từ trong đó ra, nhanh chóng biến mất.
Chỉ chớp mắt sau ta đã thấy bóng đen này rời khỏi thành, tới một vách núi.
Hắn lục lọi trên vách núi một tý thì cũng đào được một huyệt động rất nhỏ ra.
Sau đó hắn lấy một cái túi nhỏ bỏ vào trong huyệt động này.
"Thiên Cơ Lâu?"
"Ngươi biết Long Khiếu Vân ta là tiểu nhân âm hiểm rồi mà ngươi còn dám tới chọc ta."
"Ta sẽ cho các ngươi nếm mùi sợ hãi tử vong mà Ngũ Độc Đồng Tử mang lại."
"Lại thêm Kim Tiền Bang nữa, để xem các ngươi vượt qua cửa ải này thế nào."
Người này chính là người được xếp lên Tiểu Nhân Âm Hiểm Bảng, Long Khiếu Vân.
Thế nên hắn thẹn quá thành giận, sợ rằng Lưu Tiêu sẽ kể những chuyện xấu của mình ra, nên định mời Ngũ Độc Đồng Tử đi giết Lưu Tiêu.
Chương 15. Đoàn Dự: Lâu chủ là người tốt
Bởi vì sự xuất hiện của Thiên Cơ Lâu mà Cửu Châu không còn yên tĩnh như trước nữa.
Lưu Tiêu vô cùng thích hướng phát triển như thế.
Nhưng mà thời gian xuất hiện của Thiên Cơ Lâu quá ngắn.
Đến bây giờ cũng chỉ có những người đứng đầu của các thế lực đỉnh cấp, những người nắm giữ mạng lưới tin tức đặc thù mới biết đến sự tồn tại của Thiên Cơ Lâu mà thôi.
Còn về phần những giang hồ hào khách bình thường thì vẫn chưa biết Thiên Cơ Lâu là gì.
Thùng thùng...
"Ngữ Yên, ngươi ngủ chưa?"
Lưu Tiêu đập cửa hai cái, khiến Vương Ngữ Yên bỗng trở nên khẩn trương.
Đoàn Dự ở sát vách cũng căng thẳng vô cùng, hắn còn muốn đứng ra ngăn cản Lưu Tiêu dùm Vương Ngữ Yên.
Lai lịch của Thiên Cơ Lâu vô cùng bí ẩn, thủ đoạn bá đạo vô cùng.
Chưa nói đến việc bốc trần bộ mặt thật của nhiều võ lâm danh túc, riêng việc đánh người của Kim Tiền Bang, sau đó còn dám tuyền bố rằng Thượng Quan Kim Hồng phải đến đây gặp hắn thôi đã thấy được sự cường thế của Thiên Cơ Lâu rồi.
Đã bá đạo, lại cường thế.
Cưu Ma Trí đều bị bắt quét rác ở đây.
Mà hắn cùng Vương Ngữ Yên nếu nói theo cách nào đó thì cũng bị nhốt ở đây.
Kẻ ngốc cũng có thể biết được Thiên Cơ Lâu đang có mưu đồ gì với bọn hắn.
Nhưng thế của đối phương quá lớn, bản thân không thể phản kháng được.
Lâu chủ Thiên Cơ Lâu lại còn gõ cửa phòng Vương Ngữ Yên vào nửa đêm, thử hỏi sao Đoàn Dự lại không lo lắng cho được.
Dù sao Vương Ngữ Yên cũng là một mỹ nữ tựa như thiên tiên.
Lưu Tiêu còn tưởng rằng Vương Ngữ Yên sẽ không mở cửa, không ngờ chỉ một lát sau nàng đã mở ra.
"Lâu chủ, có chuyện gì sao?"
Vương Ngữ Yên không cho Lưu Tiêu vào phòng.
Lưu Tiêu hơi suy nghĩ, chặn tất cả âm thanh phát ra, chỉ để cho một mình Đoàn Dự nghe được cuộc trò chuyện này mà thôi.
Ở trong Thiên Cơ Lâu tuy hắn vẫn chưa đến mức như thần, nhưng những trò như che đậy âm thanh này chỉ là trò muỗi mà thôi.
Sau khi làm xong, không cho đám người Cưu Ma Trí nghe được cuộc trò chuyện này thì hắn mới mở miệng nói:
"Ngữ Yên ngươi không cần đề phòng, ta đến đây là để nói vài đại sự liên quan đến ngươi."
Lưu Tiêu dần dần tung lưới.
Dù sao một bảo tàng võ học như Vương Ngữ Yên quá quý giá, ngay cả Mộ Dung Phục cũng nhờ nàng chỉ điểm mới có ngày hôm nay, tính riêng cảnh giới võ học của nàng thôi thì cao doạ ngươi.
Đừng thấy Mộ Dung Phục bị Kiều Phong cùng Doàn Dự đánh bại mà xem thường, bởi vì hai người đó đều mang hack.
Có thể nổi danh chung với Kiều Phong sao có thể là hạng người tầm thường được.
Một Đại Sư Võ Học như thế sao hắn có thể bỏ qua được.
"Tốt!"
"Mời lâu chủ vào nói chuyện!"
Vương Ngữ Yên đắn đo một lát, vẫn cho Lưu Tiêu vào phòng.
Nàng cũng rất tò mò đại sự mà Lưu Tiêu nhắc đến là gì.
Còn về phần xưng hô Ngữ Yên thì nàng không quan tâm lắm.
Đây cũng không phải là lần đầu nàng gặp người như thế, sát vách còn có một tên mà.
Chỉ bất quá tên ở sát vách có lễ phép hơn vị này rất nhiều thôi.
"Tiếp theo Ngữ Yên có tính toán gì không?"
Đương nhiên là ta muốn nghĩ cách rời khỏi toà Thiên Cơ Lâu này.
Nhưng Vương Ngữ Yên không dám nói lời này ra.
"Ta muốn trở về Mạn Đà Sơn Trang."
Vương Ngữ Yên nói nhẹ.
Lần đi này nàng đã trải qua quá nhiều việc, nàng muốn đi về nhà.
Lưu Tiêu lắc đầu: "Ngươi về Mạn Đà Sơn Trang làm gì, chịu chết sao?"
"Lâu chủ ngươi...."
Vương Ngữ Yên nhìn về phía Lưu Tiêu đầy u oán.
Nàng còn tưởng rằng Lưu Tiêu đang lấy Cưu Ma Trí để uy hiếp nàng.
Lưu Tiêu cũng biết Vương Ngữ Yên đang nghĩ gì, giải thích: "Ngươi còn chưa rõ sao, Ngữ Yên?"
"Hôm nay toàn bộ Cửu Châu đều biết Mộ Dung Phục muốn phục quốc, lật đổ Đại Tống."
"Tội tạo phản là tội tru di cửu tộc."
"Mộ Dung Phục là biểu ca của ngươi, ngươi trở về Đại Tống thì khác nào muốn Đại Tống chém đầu của ngươi?"
Vương Ngữ Yên:...
Chẳng lẽ ta đã trở thành một hình phạm bị truy nã rồi à?
Còn là loại muốn tru cửu tộc nữa.
Sau khi phản ứng lại thì nàng tiếp tục nhìn Lưu Tiêu bằng ánh mắt đầy u oán.
Như muốn nói: Lâu chủ, tất cả không phải là do ngươi hay sao, chính ngươi là ngươi tiết lộ việc này, ngươi chính là ngươi xấu đó.
"Ta hiểu lầm lâu chủ, hắn là người tốt."
Đoàn Dự đang nghe lén ở sát vách sợ đến mức đổ mồ hôi đầy đầu.
Ban đầu hắn định chờ khi Ngư Tiều Canh Độc đến thì sẽ hộ tống Vương Ngữ Yên về Mạn Đà Sơn Trang, sau đó bản thân thì về Đại Lý.
Nhưng giờ khi nghe Lưu Tiêu phân tích thì hắn mới sợ hãi.
Là Thế Tử của Đại Lý thì sao hắn không rõ tạo phản là tội nặng ra sao.
Nếu muốn đưa Vương Ngữ Yên về Mạn Đà Sơn Trang thì không khác nào bắt nàng đi chịu chết cả.
Hơn nữa hắn thân là Thế Tử Đại Lý, lại đi cùng với người muốn phản Đại Tống, đây có thể là một cái cớ để Đại Tống xuất binh tấn công Đại Lý.
Không chỉ hại Vương cô nương mà còn hại cả Đại Lý.
"Thì ra lâu chủ muốn tốt cho chúng ta."
Giờ khắc này Đoàn Dự rất muốn tát mình vài cái.
Người ta trượng nghĩa như thế, cứu bản thân mình, vậy mà mình lại hoài nghi lòng tốt của người ta, thật là không nói nổi.
"Có cơ hội ta phải báo đáp thật tốt cho lâu chủ mới được."
Hắn vô cùng cảm động trước hành động của Lưu Tiêu.
Chương 16. Vương Ngữ Yên: Ta bán chính bản thân
Vương Ngữ Yên không ngờ mọi việc lại biến hoá nhanh như thế, khi nãy vẫn còn rất tốt.
Nhưng Lưu Tiêu chỉ đến và nói vài câu thì nàng lại trở thành một người không nhà để về.
Đối với việc này thì Lưu Tiêu không hề hổ thẹn tý nào.
Sau khi ngơ ngác một lát thì bỗng Vương Ngữ Yên phản ứng lại.
Nàng kinh hãi: "Không tốt, vậy còn mẹ ta thì sao."
Lưu Tiêu nhoẻn miệng cười.
Nếu ngươi lo lắng an nguy của mẹ ngươi thì dễ rồi.
Có tri thức võ học cao như thế nếu không đi luyện võ thì quả thực quá phí phạm.
"Đây cũng là một trong những nguyên nhân ta tìm ngươi, ngươi chỉ cần gia nhập vào Thiên Cơ Lâu thì ta sẽ có cách để cứu mẫu thân của ngươi."
Cả Thiên Cơ Lâu này cũng chỉ có một người lâu chủ là hắn, nhưng cũng chỉ có thể hoạt động trong Thiên Cơ Lâu.
Nếu không bồi dưỡng một vài thủ hạ thì sau này hắn cũng không dám ra khỏi Thiên Cơ Lâu.
Nếu muốn bồi dưỡng thủ hạ thì đương nhiên phải là mỹ nữ rồi, cảnh đẹp ý vui, bắt vài đại hán đến để chướng mắt hay gì?
Hơn nữa với cảnh giới võ học của Vương Ngữ Yên thì sau này nàng có thể chỉ điểm nhiều thủ hạ hơn cho hắn.
Chắc chắn Vương Ngữ Yên phải về dưới trướng của Lưu Tiêu rồi.
"Nhưng ta không biết gì cả!"
Nàng chỉ có lý luận về võ công mà thôi, từ nhỏ đã là đại tiểu thư rồi, luôn có người hầu hạ cho mình.
Vương Ngữ Yên ngẩn ngơ, hoàn toàn không biết bản thân có giá trị ra sao.
"Ngươi chỉ cần bằng lòng là được, những thứ khác ta sẽ chỉ điểm cho ngươi."
Vì cứu mẹ, chắc chắn Vương Ngữ Yên sẽ không cự tuyệt, chỉ có thể gật đầu.
Thấy Vương Ngữ Yên gật đầu đồng ý thì Lưu Tiêu vui mừng vô cùng.
Rốt cuộc cũng xong!
"Mời lâu chủ nói!"
Lưu Tiêu làm gì có thủ đoạn gì để cứu mẹ của Vương Ngữ Yên.
Nếu như đối phương ở Lạc Dương Thành thì dễ rồi.
Hắn chỉ đành tiếp tục nói dối: "Ngươi đừng lo lắng cho mẹ của ngươi quá."
"Nàng cũng là người từng trải, khi biết việc Mộ Dung Phục muốn phục quốc bại lộ thì nàng sẽ rời khỏi Mạn Đà Sơn Trang ngay lập tức.
Vương Ngữ Yên gật đầu.
Hoàn toàn chính xác!
Mạn Đà Sơn Trang cực kỳ bí ẩn, dù Đại Tống Hoàng Triều muốn bắt mẹ của nàng thì cũng không biết tìm ở đâu.
Sau khi nghĩ thông suốt thì Vương Ngữ Yên cũng yên tâm trở lại.
"Còn gì nữa không lâu chủ?"
Lưu Tiêu thấy lời của hắn có hiệu quả, an tâm hơn một chút.
"Trước khi Mộ Dung Phục quy án thì Đại Tống Hoàng Triều sẽ chỉ tập trung vào Mộ Dung Phục mà thôi, trong thời gian ngắn mẹ ngươi vẫn sẽ an toàn."
"Ngươi thử nghĩ một chút xem, nếu như trong thời gian đó ngươi trở thành Tông Sư hay là Đại Tông Sư thì sao? Đại Tống Hoàn Triều liệu còn dám đụng tới mẹ của ngươi sao?"
"Lấy kiến thức về võ học của ngươi, còn thêm sự trợ giúp của ta nữa, Tông Sư dễ như trở bàn tay thôi."
"Đến lúc đó người trong thiên hạ đều biết ngươi là người của Thiên Cơ Lâu rồi, Đại Tống Hoàng Triều muốn đụng mẹ ngươi thì cũng phải suy nghĩ tới lửa giận của Thiên Cơ Lâu."
...
Lưu Tiêu nói rất nhiều, nói đến mức khô cả họng.
Chờ khi hắn nói xong thì tuy Vương Ngữ Yên đã không còn sầu lo nhưng vẫn nhìn Lưu Tiêu với ánh mắt u oán như cũ.
Lúc này Vương Ngữ Yên mới phản ứng lại, có vẻ bản thân đã tự bán mình vào Thiên Cơ Lâu với giá không đồng.
Không chỉ thế, ngay cả tất cả tri thức võ học của mình đều cho không Lưu Tiêu rồi.
Tất cả đều do bản thân bị câu nói tru di cửu tộc của đối phương doạ sợ.
"Lâu chủ, ngươi quá...."
Ngay cả người điềm tĩnh như nàng cũng hơi tức giận.
Bản thân đã bị lâu chủ Thiên Cơ Lâu này tính kế.
"Ta thu hồi lời vừa rồi lại!"
Đoàn Dự ở sát vách nghe thế thì cắn răng.
"Đừng quan tâm những chi tiết nhỏ đó!"
Lưu Tiêu hơi chột dạ một tý: "Như vậy đi, lát nữa ta sẽ tiết lộ vài tin tức động trời cho ngươi, coi như bồi thường."
"Thực tế ta không phải lo lắng cho mẹ ngươi lắm, ta lo cho một người chí thân khác của ngươi hơn."
Miệng của nam nhân, quỷ gạt người.
Hiện tại Vương Ngữ Yên hoàn toàn không tin những gì Lưu Tiêu nói nữa rồi.
Chí thân!
Ngoài trừ mẫu thân của mình ra thì bản thân còn có chí thân nào đâu.
Vương Ngữ Yên nói một cách tức giận: "Trước tiên ngươi nói cho ta cách để trở thành Tông Sư trong một thời gian ngắn trước đi."
Nàng học thuộc nhiều võ học điển tịch như thế thì đương nhiên biết được muốn tích súc nội lực trắc trở ra sao.
Hơn nữa niên kỷ nàng đã lớn thế này, đã quá trễ để luyện võ rồi.
Lưu Tiêu biết bản thân không thể lừa dối được nữa, phải lấy cái gì đó thực tế ra mới được.
Nhưng hắn đã có kế hoạch từ trước.
Biến Vương Ngữ Yên trở thành Tông Sư trong thời gian ngắn đối với hắn dễ như ăn cháo.
Lưu Tiêu nói: "Việc này đơn giản!"
"Kêu Đoàn công tử truyền Bắc Minh Thần Công cho ngươi, vậy thì chuyện trở thành Tông Sư trở nên đơn giản rồi."
Vương Ngữ Yên kinh ngạc: "Lâu chủ cũng biết Bắc Minh Thần Công?"
"Nếu lâu chủ biết Bắc Minh Thần Công thì hẳn cũng phải biết tuy Bắc Minh Thần Công hải nạp bách xuyên, nhưng hấp thụ nhiều nội lực pha tạp trong thời gian ngắn cũng không phải là chuyện tốt."
Đoàn Dự cũng vì thế mà võ công có lúc linh có lúc thì mất linh.
"Hơn nữa, ta sẽ không vì truy cầu võ công mà đi làm chuyện ác độc như thế."
Vương Ngữ Yên cũng có lập trường của riêng mình.
Nàng có thể luyện võ, nhưng sẽ không đi hấp thụ nội lực của người khác như Đinh Xuân Thu được.