Nếu không có Tả Đằng, đối mặt với tình huống này, Hứa Vấn chắc chắn không cần nói nhiều mà lập tức quay người bỏ chạy. Vì ở dưới nước có ưu thế hơn, nên thiết lập chiến trường tại sân nhà của mình, như vậy cơ hội thắng còn lớn hơn một chút.
Nhưng hiện tại Tả Đằng đã bị Lão Thực hòa thượng khống chế, không còn cơ hội để làm vậy nữa.
Nếu Lão Thực hòa thượng nghĩ đến điều này ngay từ khoảnh khắc phát hiện dưới chân có sự thay đổi, và kịp thời đưa ra đối sách, thì phản ứng này quả thực quá nhanh.
Nhưng khi Hứa Vấn đối mắt với Lão Thực hòa thượng, trong não bộ đột nhiên hiện ra một lộ tuyến.
Hướng mà đám hòa thượng chèo thuyền bỏ chạy, hướng mà Lão Thực hòa thượng ôm ván gỗ chạy trốn, và hướng mà 3 người giằng co lúc ẩn lúc hiện đi tới.
3 điểm này vạch ra một đường thẳng đứt quãng — ngay từ đầu bọn họ đã biết ở đây có đảo giữa hồ, ngay từ đầu đã định đi tới đây!
Hèn chi, vừa rồi trông hắn như đang đánh đấm loạn xạ với bọn họ, thực chất trong lòng đã có tính toán, vẫn luôn dẫn dụ bọn họ đi về hướng mà hắn muốn.
Đợi đến khi tới vị trí, hắn mới lập tức ra tay, khống chế Tả Đằng.
Gừng càng già càng cay mà...
Vừa rồi trong đợt loạn chiến dưới nước, Hứa Vấn là người biết bơi còn không kịp quan sát thông tin xung quanh, Lão Thực hòa thượng không biết bơi mà đầu óc vẫn luôn giữ được sự tỉnh táo, người này quả thực khiến người ta cảm thấy đáng sợ.
“Lại đây.” Cơn ho của Lão Thực hòa thượng dần ngừng lại, hắn lùi lại đứng vững ở một chỗ, sau đó ngẩng đầu nói với Hứa Vấn.
Một tay hắn siết chặt Tả Đằng, tay kia chậm rãi giơ lên, ngón tay cái nhắm thẳng vào nhãn cầu của hắn, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Sắc mặt Tả Đằng xoẹt một cái trở nên trắng bệch, hắn nhìn Hứa Vấn, định nói lại thôi, cuối cùng hạ quyết tâm, nhắm mắt lại.
Hứa Vấn không do dự quá lâu, từ dưới nước đi lên bờ, đến trước mặt Lão Thực hòa thượng, nhướng mày hỏi: “Ngươi sẽ không dùng hắn để uy hiếp ta tự phế một tay một mắt gì đó chứ? Nói trước cho ngươi biết, ta có giới hạn, ta biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm.”
“Ồ? Vậy thì thử xem?” Lão Thực hòa thượng cười lên, ngón tay cái của hắn đột nhiên đâm mạnh về phía trước, chạm vào mí mắt của Tả Đằng!
Sắc mặt Hứa Vấn hơi biến đổi, nhưng quả nhiên không nhúc nhích, cũng không thốt ra một tiếng nào, chỉ bình tĩnh nhìn hắn.
Mí mắt Tả Đằng bị hắn đâm bị thương, nhãn cầu run rẩy dữ dội một cái. Nhưng hắn cũng rất cứng cỏi, mím chặt môi, vừa không trái lương tâm bảo Hứa Vấn đừng cứu mình, vừa không lên tiếng cầu cứu, tránh làm loạn tâm trí người khác.
Lão Thực hòa thượng còn chưa đâm vào mắt Tả Đằng đã thu tay lại.
Đây thực chất là một cách thức mua bán. Hứa Vấn nói cái giá này ta sẽ không nhận, Lão Thực hòa thượng xác định hắn sẽ không nhận, nên phải tìm một cái giá thích hợp khác.
Nhưng thực tế, hiện tại hắn căn bản không cần tìm —
Trên mặt hắn vẫn treo nụ cười, đột nhiên hất văng Tả Đằng ra, lao thẳng về phía Hứa Vấn!
Mục đích của hắn thực chất chỉ là để Hứa Vấn đi tới gần hơn một chút, cách xa mặt nước hơn một chút. Với sự chênh lệch về tuổi tác, kinh nghiệm và võ lực của đôi bên, hắn căn bản không cần bắt giữ Tả Đằng làm con tin.
Hắn xông đến trước mặt Hứa Vấn phát động công kích, kết quả Hứa Vấn giống như đã sớm chuẩn bị, cúi người một cái lăn ra xa, thuận tay bốc một nắm cát vàng dưới đất, ném thẳng vào mặt hắn.
Lão Thực hòa thượng luôn cảm thấy hắn là một người đoàng hoàng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, hoàn toàn không ngờ hắn sẽ dùng chiêu thức này. Hắn bị ném một nắm cát lớn đầy đầu đầy mặt, mắt lập tức bị lấp kín.
Cái đục của Hứa Vấn đã sớm nắm trong tay, hắn lập tức tiến lên một bước, đâm mạnh về phía ngực đối phương.
Cái đục này Hứa Vấn trước đó luôn giấu trong ngực, lúc ở dưới nước đánh nhau như vậy cũng không lấy ra.
Hồi nãy tình hình loạn thành một đoàn, bản thân Hứa Vấn cũng không quá khống chế được mình, sơ sẩy một chút sẽ làm bị thương người mình, cho nên hắn hoàn toàn đánh giáp lá cà, trong lúc loạn chiến chịu không biết bao nhiêu quyền cước cũng không lấy vũ khí ra.
Nhưng bây giờ hắn và Lão Thực hòa thượng đơn đấu, chính là lúc dùng đến vũ khí!
Động tác của hắn cực nhanh, tay giơ đục hạ, trong nháy mắt máu tươi bắn tung tóe, Lão Thực hòa thượng lúc mấu chốt né một cái, trên vai để lại một lỗ máu.
Hắn đau đớn kêu lên một tiếng, cũng lăn một vòng, kịp thời lăn ra khỏi phạm vi, tránh được nhát đục thứ 2 tiếp theo của Hứa Vấn.
Hứa Vấn sẽ không cho hắn cơ hội đứng dậy phản kích, Lão Thực hòa thượng còn chưa kịp bò dậy từ dưới đất, hắn đã bám sát xông lên.
Tiếp theo, 2 người đánh nhau trong một phạm vi rất nhỏ, lăn qua lộn lại dính đầy cát bụi, chẳng khác nào 2 lão nông đang đánh "vương bát quyền" trên bờ ruộng.
Phải nói quyết định này của Hứa Vấn vô cùng thông minh.
Lão Thực hòa thượng vóc dáng cao lớn hơn Hứa Vấn, kinh nghiệm đánh đấm phong phú hơn hắn, nhưng bị hắn ép trong phạm vi nhỏ hẹp như vậy, tự nhiên thiếu đi rất nhiều không gian thi triển.
Cộng thêm việc Hứa Vấn có vũ khí, Lão Thực hòa thượng không có, trong khoảng thời gian đầu tiên 2 người thế mà đánh thành ngang tay. Trên người Lão Thực hòa thượng dính không ít vết thương, đương nhiên Hứa Vấn cũng trúng rất nhiều đòn.
Nhưng thời gian hơi dài một chút, tình hình đã khác đi.
Lão Thực hòa thượng tìm đúng cơ hội, đá một cước vào khoeo chân Hứa Vấn.
Cú đá này không quá nặng, không khiến Hứa Vấn cảm thấy quá đau đớn, nhưng lại khiến cơ thể hắn hoàn toàn mất thăng bằng, không tự chủ được mà ngã nhào về phía trước.
Lão Thực hòa thượng lập tức tung một cú đấm, nện thẳng vào mặt phải của Hứa Vấn.
Hôm qua Viên Thông hòa thượng cũng đánh một quyền vào vị trí này, lúc đó mặt Hứa Vấn đã sưng lên. Tả Khiêm đắp thuốc cho hắn, lại qua một đêm, cuối cùng cũng tiêu sưng được một chút.
Tuy nhiên hiện tại sau cú đấm này, mặt phải của hắn lại sưng vù lên, sưng còn cao hơn cả hôm qua, mắt bị ép đến mức chỉ còn lại một khe hở.
Hứa Vấn hừ lạnh một tiếng, lại lộn nhào sang một bên, Lão Thực hòa thượng tiếp theo lại là một cước, trực tiếp đá văng hắn xuống đất.
Tiếp theo là những đòn tấn công liên tiếp như vũ bão, Hứa Vấn bị đánh đến mức không còn sức đánh trả, chỉ có thể vô vọng dùng tay che chắn những chỗ hiểm của mình.
Trong chớp mắt, Tả Đằng lẳng lặng từ bên cạnh xông lên, hắn không biết từ đâu vớ được một tảng đá lớn, ném về phía sau gáy Lão Thực hòa thượng.
Lão Thực hòa thượng vừa mới cướp được cái đục từ tay Hứa Vấn, chuẩn bị tung ra đòn chí mạng, bị Tả Đằng quấy rối, đành phải thu tay.
Có đòn này, Hứa Vấn cuối cùng cũng có một chút cơ hội thở dốc, nhưng rất nhanh, Lão Thực hòa thượng lại đánh ngã Tả Đằng xuống đất, một lần nữa chỉ còn lại Hứa Vấn mặt mũi bầm dập đối mặt với hắn.
Lúc này, Lão Thực hòa thượng cũng rất chật vật rồi, trên người ướt sũng dính đầy cát bụi, trên quần áo chỗ nào cũng là máu tươi, những chỗ lộ ra không phải vết thương thì cũng là vết bầm tím.
Hắn không định kéo dài thêm nữa, 2 tiểu tử này xương cốt đều quá cứng, kéo dài thêm nữa còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Hắn lại cầm cái đục kia lên, tung hứng trên tay một chút, giơ nó lên trước ngực, mũi đục chỉ thẳng vào Hứa Vấn.
Hứa Vấn theo bản năng lùi lại một bước.
Khảnh khắc này, khí thế của Lão Thực hòa thượng đang bị thương còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đó!
Thực sự liều mạng sống chết, ta tuyệt đối không phải đối thủ.
Ngay cả lúc này, tâm trí Hứa Vấn vẫn vô cùng minh mẫn, bình tĩnh tiến hành đánh giá.
Lão Thực hòa thượng bước tới một bước, hắn lại lùi lại một bước.
Tuy nhiên đúng lúc này, cả 2 đồng thời quay đầu, nhìn về phía bên kia của hòn đảo!
Ở đó, 3 chiếc thuyền nhỏ đang lao nhanh về phía này, trên mũi mỗi chiếc thuyền đều có một người mặc quan phục màu đen, đang giương cung cài tên, mũi tên phản chiếu ánh sáng sắc lẹm dưới ánh mặt trời vừa ló dạng.
Tiếng quát ngăn cản hùng hồn truyền tới từ phía đó: “Dừng tay!”