Thu hoạch mà cuộc biện chính lần này mang lại cho Hứa Vấn, xa không chỉ có những kỹ thuật và kỹ xảo mới tăng thêm đó.
Nếu nói ba lần Đồ Công Thí là cho cậu một cơ hội kiểm nghiệm toàn diện về thực tiễn, cuộc biện chính Tông Chính Quyển lần này, chính là để cậu hoàn chỉnh chải chuốt và thâm hóa một lần kiến thức lý luận của mình.
Hai hạng điệp gia (chồng lên nhau), lúc này cậu mới coi như đối với kỹ xảo mộc công mà mình học được có sự lý giải thấu triệt, tuy nhiên ngay cả như vậy, cậu cũng không cách nào biện tích nhiều nội dung trên Tông Chính Quyển.
Cái này cố nhiên là vì trên đó có rất nhiều thứ vốn dĩ viết không đủ hoàn chỉnh, nhưng cũng là vì nhãn giới và thực lực của cậu còn chưa tới bước đó duyên cớ.
Thiên hạ chính là lớn như vậy, thứ cậu không biết quá nhiều rồi.
Hơn nữa rất thú vị là, một số ghi chép trên Tông Chính Quyển biểu thị, một số ghi chép bên trong là do ai ai tự sáng tạo, bút giả (người viết) tình cờ từ một kênh nào đó nghe nói rồi, ghi chép vào sách.
Cái này một phương diện là nói, kỹ nghệ này ngay cả cái gọi là “bút giả” chính mình cũng chưa chắc biết là chính hay mậu (sai), phương diện khác cũng là nói phong khí những năm đầu của Ban Môn cởi mở hơn hiện tại nhiều, khá là kiêm thu tịnh súc (thu nhận và lưu giữ tất cả). Mấu chốt nhất, người ta có thể tự sáng tạo, cậu Hứa Vấn tại sao không thể?
Giống như mộng đuôi én đối với chuẩn mão vậy, thế giới vốn dĩ lớn như vậy, hà tất cố bộ tự phong (giữ khư khư cái cũ)?
Đây cũng là sự tự tin của Hứa Vấn khi nói ra những lời đó với Mã Ngọc Sơn.
Kỹ thuật thứ này, bản thân liền không chỉ là một cái “khố” (kho), càng là có thể vô hạn hướng ngoại diên triển (mở rộng) tương lai.
Cổ nhân có thể có đủ loại kỳ tư diệu tưởng, sáng tạo ra đủ loại đồ mới, công cụ hiện tại càng phát đạt, thủ đoạn càng tiện lợi, tại sao không thể thiết kế ra đồ tốt hơn?
Sức sáng tạo, bản thân cũng là một ưu thế to lớn của con người khác biệt với máy tính!
Ở trên Chiếu Bích Đảo của Ban Môn túc túc ở lại 10 ngày, mặc dù đối phương tái tam vãn lưu (năm lần bảy lượt giữ lại) y y bất xá (không nỡ rời xa), nhưng Hứa Vấn vẫn cùng Bách Lý Khải bọn họ cùng nhau thu thập đánh lý hành trang, cáo biệt bọn họ liền đi rồi.
Lúc đi, Lục Lập Hải hạ định quyết tâm, chuyển tới một cái rương để Hứa Vấn mang đi.
Trong rương toàn bộ là 10 cái hộp gỗ sơn đỏ được bày biện chỉnh tề, có lớn có nhỏ, nhưng kiểu dáng hoàn toàn nhất trí.
10 ngày trước đó, Hứa Vấn biện chính chỉ là Mộc Công Quyển của Tông Chính Quyển, lúc này cậu nhìn một cái liền biết, toàn bộ phân quyển của các môn loại đã toàn bộ ở đây rồi.
Lục Lập Hải kiên trì đề nghị trước đây của mình, muốn đem Tông Chính Quyển giao cho Hứa Vấn, nhậm do cậu toàn quyền xử trí. Tự mình dùng cũng được, bán đi cũng được, quyên ra ngoài cho Bách Công Tập cũng được, tùy ý cậu thế nào.
Ông thậm chí nhắc cũng không nhắc tới yêu cầu trao đổi.
Hứa Vấn cúi đầu, nhìn cái rương này, cười cười, nói: “Được thôi, vậy tôi liền nhận lấy.”
Rương có chút lớn, cậu chào Bách Lý Khải một tiếng, khiêng nó đặt lên xe kéo, quay đầu đi theo xe của bọn họ cùng nhau quay về.
Nhìn thấy cử động của cậu, các vị trưởng lão khác đa đa thiểu thiểu (ít nhiều) vẫn còn có chút do dự, Lục Lập Hải và Lục Tồn Cao thì đều là vẻ mặt như thích trọng phụ (trút được gánh nặng).
“Có phách lực nha Tiểu Hải.” Lục Tồn Cao đứng bên cạnh môn chủ, khinh thanh (nhỏ giọng) nói.
“Cũng nên vứt xuống rồi.” Lục Lập Hải nói đoạn, nhìn về phía bên kia, cũng đã đóng vào trong rương văn kiện màu trắng dày cộm.
Hứa Vấn từ Ngũ Đảo quay về, ngồi xe của Bách Lý Khải bọn họ, không có trực tiếp về Hứa Trạch, mà cùng bọn họ cùng nhau tới Văn Truyền Hội.
Lạc Nhất Phàm hôm nay cũng không có ra ngoài, ở trong văn phòng của mình đối diện máy tính không biết đang làm gì, nghe thấy tiếng bước chân quay đầu, nhìn thấy Hứa Vấn bọn họ liền kinh ngạc đứng bật dậy.
“Sao các cậu lại tới đây? Sao các cậu lại ở cùng nhau?”
Hứa Vấn không có trả lời, mà chỉ chỉ cái rương bên cạnh mình, nói: “Đưa cái này tới cho ông rồi.”
Cái rương sơn đỏ điêu kim, tuổi tác lâu rồi nhưng bảo dưỡng vẫn giống như mới, đồ án tả ý tường vân du long màu vàng phía trên đặc biệt tiên minh (rõ nét), nhìn một cái liền biết là đồ tốt.
Lạc Nhất Phàm hiếu kỳ đi tới, vươn tay muốn đi sờ mặt rương, nhưng lòng bàn tay còn chưa có chạm tới liền thu lại rồi, vươn tay đeo găng tay cao su bên cạnh vào.
“Đồ cũ nha, bảo tồn tốt như vậy, chắc đáng không ít tiền chứ? Đây là cái gì?”
“Rương thì bình thường, thứ bên trong khá quan trọng. Là Tông Chính Quyển của Ban Môn, bọn họ quyết định quyên cho Bách Công Tập, mở ra sử dụng.” Hứa Vấn ra hiệu một cái.
“Muốn quyên cho Bách Công Tập? Tốt quá rồi!” Lạc Nhất Phàm không giả tư sách (không cần suy nghĩ), vui mừng nói, sau đó tay ông lập tức liền cứng đờ, “Cậu nói đây là cái gì? Tông Chính Quyển của Ban Môn?”
Thân là phân hội trưởng Văn Truyền Hội, ông đương nhiên biết Ban Môn và Tông Chính Quyển, nói thật nhãn sàm (thèm thuồng) đã quá lâu quá lâu rồi.
Loại đồ tốt này, nếu có thể công khai ra tới, cho dù không nhập Bách Công Tập tiến Thiên Công Mật Lục, để các chuyên gia nghiên cứu một chút cũng là tốt.
Kết quả Hứa Vấn cứ như vậy đem nguyên bản lấy ra rồi? Thứ muốn tiến vào còn không phải Thiên Công Mật Lục, mà là Bách Công Tập?
Lạc Nhất Phàm thực sự quá kinh ngạc rồi, nhất thời ngay cả vui mừng cũng quên rồi...
“Không đúng, đây chắc chắn không phải lời nguyên văn của bọn họ. Chúng ta với bọn họ về cơ bản không có giao tập (giao thiệp), bọn họ vô duyên vô cớ sao có thể đem cái này cho chúng ta? Mấy ngày nay các cậu đi đâu rồi? Bách Lý Khải, cậu tới nói.” Biểu cảm của Lạc Nhất Phàm trở nên nghiêm túc, nhìn về phía Bách Lý Khải, chỉ danh đạo tính (chỉ đích danh) nói.
“Mấy ngày này chúng tôi đi Ban Môn rồi, làm một cái nghiệm chứng cho Tông Chính Quyển của bọn họ. Đương nhiên chủ yếu là Hứa Vấn đang làm, chúng tôi giúp đỡ đánh đánh hạ thủ (phụ việc). Làm làm bọn họ liền nói muốn đem Tông Chính Quyển lấy ra tới, để Hứa Vấn toàn quyền xử trí, không có điều kiện.” Bách Lý Khải đơn giản đem cả quá trình nói một lần.
Anh ta nói đơn giản, nhưng nội dung bao hàm bên trong thực sự quá nhiều rồi, Lạc Nhất Phàm nghe đến trầm mặc rồi, ánh mắt rơi trên rương một động cũng không động.
Qua một hồi lâu, ông vươn tay, mở nắp rương, nhìn thấy hộp gỗ sơn đỏ chỉnh tề bên trong.
Hộp cũng bảo tồn giống như mới, lớn nhỏ dày mỏng vừa vặn, tương xứng hoàn mỹ với rương. Ông lấy ra một cái hộp mở ra, bên trong quyển tông bìa xanh xếp chồng chỉnh tề, chỉ đóng hoàn chỉnh, mực sắc rõ ràng, nhưng vẫn nhìn ra được là cổ tịch có chút tuổi tác.
“Bọn họ để cậu xử trí, vậy đó chính là đồ của cậu rồi. Cậu quyết định đem nó quyên cho Bách Công Tập, hoàn toàn công khai?” Lạc Nhất Phàm đặt hộp sơn lại, trịnh trọng kỳ sự (trịnh trọng) hỏi.
“Bọn họ ngay từ đầu cũng là dự định như vậy, sau này thay đổi ý định mà thôi. Tuy nhiên về Bách Công Tập, tôi hiện tại cũng có một số ý nghĩ mới, muốn cùng Lạc lão trò chuyện một chút.” Hứa Vấn nói.
Nói đi cũng phải nói lại Lạc Nhất Phàm với Hứa Vấn quen biết thời gian cũng không tính là quá dài, nhưng người trẻ tuổi này mang lại cho ông sự kinh ngạc xa không chỉ một lần hai lần rồi.
Cậu tinh thông kỹ nghệ mộc tượng truyền thống, nhưng lại thâm thụ (chịu ảnh hưởng sâu sắc) sự huân đào (hun đúc) của giáo dục hiện đại, suy nghĩ khá linh hoạt cởi mở.
“Ý nghĩ” của cậu, tưởng tất (chắc hẳn) rất có ý tứ.
“Tìm một chỗ ngồi xuống đàm đi.” Ông nói.
Tầng 1 Văn Truyền Hội có một phòng trà, môi trường u tĩnh, trà hương thấm lòng người, ngoài cửa sổ còn dẫn tới nước sống kêu đinh đông đinh đông.
Hứa Vấn chủ giảng, Mã Ngọc Sơn phối hợp, Bách Lý Khải thỉnh thoảng tiếp lời, ba người đem những thứ thảo luận ra được trên Ban Môn Đảo toàn bộ giảng cho Lạc Nhất Phàm nghe.
Tông Chính Quyển tiến vào Bách Công Tập, điểm này là dự định ngay từ đầu của Ban Môn, Hứa Vấn cũng không định thay đổi. Bao gồm những thứ trong Bách Công Tập trước đây, Lạc Nhất Phàm muốn đối với tất cả những người muốn học tập mở ra miễn phí, Hứa Vấn cũng cảm thấy rất tốt.
Nhưng trên cơ sở này, bọn họ dự định làm đủ loại giải thích chi tiết hiện đại hóa của kỹ thuật truyền thống, đem nó bán cho đơn vị có ý nguyện.
Chính là nói, anh muốn xem nguyên bản cổ tịch chưa qua dịch thuật, anh liền đi Văn Truyền Hội xem, có thể xem hiểu có thể học được là thu hoạch của chính anh.
Thứ bọn họ bán, một phương diện là dịch vụ tiến giai của dịch thuật cũng như thực tiễn thực dụng của Bách Công Tập, một phương diện là kỹ thuật độc hữu của chính mình ngoài Bách Công Tập.
“Cậu cảm thấy môn sinh ý này có thể làm?” Nghe xong, Lạc Nhất Phàm trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên hỏi.
“Ít nhất cứ theo hiện tại mà nhìn tồn tại nhu cầu như vậy. Hơn nữa tôi cảm thấy, rất nhiều thứ, hình thành sự tuần hoàn thị trường tốt, mới có thể phát triển có trật tự, nếu không chính là một vũng nước đọng, tiến không tới xuất không đi.”
Nghe thấy 6 chữ “tiến không tới xuất không đi”, biểu cảm Lạc Nhất Phàm chấn động, rơi vào trầm tư.