7 ngày vội vã trôi qua, thời gian này, Hứa Vấn ngoại trừ buổi tối đi ngủ, rất ít khi quay về trấn Lục Lâm nghỉ chân. Cho dù có về cũng là sát giờ giới nghiêm, suýt soát mới tới nơi.
Chiều ngày hôm nay, bọn họ nhận được thông báo, cuộc cạnh tranh chức chủ quan sẽ chính thức bắt đầu vào sáng mai, kéo dài trong 5 ngày.
Khi nhận được thông báo, Hứa Tam ngẩn người một lát, khẽ nói: “5 ngày sau chính là đêm giao thừa rồi.”
Hứa Vấn cũng ngẩn ra, thầm tính toán trong lòng một chút, quả nhiên là như vậy.
Bọn họ tới Tây Mạc vào tháng Chạp, thời gian trôi qua vùn vụt như vậy, thế mà đã sắp đến Tết rồi.
Mấy năm đầu ở đây, hắn đều đón Tết ở cựu mộc trường cùng sư phụ, Lâm Lâm và các sư huynh đệ.
Khi đó, Diêu sư phụ ở sát vách sẽ mang thức ăn sang vào đêm 30, ngày hôm sau mọi người sẽ cùng nhau đi chúc Tết, thực sự giống như hàng xóm láng giềng vậy.
Nói đi cũng phải nói lại, thực ra Tết ở cựu mộc trường không chỉ có vậy.
Vừa vào tháng Chạp, Liên Lâm Lâm đã bắt đầu các loại chuẩn bị. Mùng 8 phải ăn cháo Lạp Bát, cháo Lạp Bát phải ăn trước canh năm, “Ăn sớm thì mùa màng mới tốt.” Liên Lâm Lâm đã nói với hắn như vậy.
Sau đó từ Tết ông Công ông Táo trở đi, cúng Táo quân, quét dọn bụi bặm, đốt ruộng tằm, tắm phúc lộc... mỗi ngày đều có những khâu đón Tết khác nhau, Liên Lâm Lâm việc nào cũng làm một cách tỉ mỉ, cũng yêu cầu các sư huynh đệ cùng làm theo.
Liên Thiên Thanh là người ghét nhất việc dành thời gian cho những chuyện vụn vặt thường ngày, bình thường luôn có thể lược bớt thì lược bớt, nhưng chỉ có những lúc này, Liên Lâm Lâm bảo ông làm gì ông liền làm nấy, vô cùng phối hợp.
Sư phụ đã như vậy, những người khác đương nhiên cũng thế, hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của Liên Lâm Lâm. Quét dọn chỉnh đốn nhà cửa, gội đầu tắm rửa, cắt giấy dán cửa sổ... trong suốt thời gian Tết, cựu mộc trường đều hân hoan vui sướng, bốc lên bầu không khí náo nhiệt.
Từ thời thiếu niên trở đi, Tết đối với Hứa Vấn mà nói vốn tượng trưng cho sự quạnh quẽ còn hơn cả bình thường, cho đến khi tới nơi này...
Thế mà đã sắp Tết rồi.
Một câu nói của Hứa Tam khiến Hứa Vấn dừng công việc đang làm, ngẩn ngơ hồi lâu mới khẽ thở ra một hơi.
Rời khỏi cựu mộc trường, hắn thậm chí còn quên mất cả chuyện ăn Tết.
Hiện tại lại tới lúc này, mọi người đã mỗi người một ngả.
Đám người Tiền Minh và các sư huynh đệ ở lại Giang Nam, mọi người ở Diêu thị mộc phường vẫn ở thôn Tiểu Hoành, mấy sư huynh đệ ở các trú địa riêng, còn sư phụ và Lâm Lâm rõ ràng đang ở gần đây, nhưng không biết vì sao vẫn luôn không chịu ra gặp hắn...
“Bận xong chuyện cạnh tranh này, chúng ta đi mua chút đồ về đón Tết đi.” Hứa Tam cũng im lặng một lúc, đột nhiên nói.
“Ừm.” Hứa Vấn yên lặng một lát, gật đầu, nhìn vào thông báo trên tay.
Cuộc cạnh tranh chức chủ quan nằm ở bãi Đất Đỏ phía đông trấn Lục Lâm, bãi Đất Đỏ nằm ngay cạnh sông Dẫn Mã, bên cạnh có một ngọn núi đất nhỏ, trên núi hỗn tạp đất đỏ và đất vàng, độ dính rất lớn, một phần trong đó có thể dùng làm đất sét nung gốm.
Lần trước Hứa Vấn nhìn thấy ống dẫn nước bằng gốm ở trấn Lục Lâm chính là dùng đất ở đây để nung.
Bãi Đất Đỏ nằm dưới chân núi, cây cối và bụi rậm trên núi mọc um tùm, được coi là nơi có thảm thực vật phong phú nhất vùng này. Tuy nhiên đang là mùa đông, cây cối điêu linh, chỉ có thể nhìn thấy những cành cây và thân cây trơ trụi.
Hứa Vấn cùng Lục Lập Hải và Tiểu Mã cùng nhau lên núi, giẫm giẫm lớp bùn đất dưới chân, lại sờ sờ cành cây bên cạnh, đi tới bên vách núi nhìn xuống dưới.
Sau khi nhìn thấy địa điểm trên thông báo, Hứa Vấn liền tới khảo sát thực địa.
Lục Lập Hải ở Tây Mạc mấy năm, được coi là nửa người bản địa, Tiểu Mã lại càng là người Tây Mạc thuần túy, 2 người khá hiểu rõ tình hình địa phương, chủ động tới giới thiệu cho Hứa Vấn.
“Phía kia chính là sông Dẫn Mã.” Tiểu Mã vừa giới thiệu xong tình hình bãi Đất Đỏ, chỉ về phía bên kia nói với Hứa Vấn.
“Rất khai khỏa a, cảm giác không lạnh bằng bên ngoài?” Hứa Vấn nhìn về phía đó một lát, hỏi Tiểu Mã.
“Phải, nghe nói địa mạch bên này nối liền với bên Lục Lâm, có một chút nhiệt lượng dư thừa. Không rõ ràng lắm, nhìn lá cây này cũng vẫn rụng hết, nhưng tóm lại sẽ cảm thấy ấm áp hơn một chút, vùng này cũng rất ít khi đóng băng.” Tiểu Mã nói.
Điều này đúng là vậy, thổ nhưỡng địa phương dính và mềm, hàm lượng nước khá phong phú, ở đầu kia Lục Lâm chắc chắn là phải đóng băng rồi, nhưng ở đây rõ ràng không cứng đến mức đó, vốn dĩ thế nào thì vẫn là thế ấy.
“Thế nào? Những thứ kia của chúng ta có thể sử dụng bình thường không?” Lục Lập Hải hỏi.
“Như thế này đương nhiên càng tốt. Tuy rằng công thức xi măng của chúng ta đã có một số cải tiến nhắm vào nhiệt độ thấp, nhưng tương đối mà nói, nhiệt độ hiện tại đương nhiên thích hợp hơn. Đương nhiên, nếu gặp phải nhiệt độ thấp thực sự, chúng ta cũng không sợ.” Hứa Vấn nói.
“Phía dưới kia là cái gì vậy?” Tiểu Mã đột nhiên chú ý tới tình hình phía bên kia.
Hứa Vấn và Lục Lập Hải cũng đi tới, nhìn thấy bên kia đã dựng lên các doanh trướng, từng cỗ xe ngựa lớn đang ra ra vào vào, kéo từng xe hàng hóa vào trong.
“Đi, qua đó xem xem.” Hứa Vấn nói.
3 người xuống núi, đi tới cửa doanh trướng, còn chưa tới nơi đã có một hàng vệ binh tiến lên ngăn bọn họ lại.
“Nơi này cấm thông hành.” Vệ binh mặt không cảm xúc nói.
Hứa Vấn trực tiếp đưa tờ thông báo đó lên, nói: “Chủ sự nơi này là ai, ta có một số chi tiết muốn thỉnh giáo một chút.”
Vệ binh nhìn thoáng qua thông báo, một người trong đó quay người đi vào, không lâu sau liền có một quân quan đi ra, sải bước đi tới trước mặt Hứa Vấn, đánh giá hắn một lượt: “Ngươi có chuyện gì muốn hỏi?”
“Ngày mai là chính thức cạnh tranh, chúng ta có thể đưa người tới trước để thích ứng địa điểm một chút không?”
“Bên ngoài tùy ý, bên trong chưa tới giờ không được vào.”
“Chúng ta còn có một số công cụ, có thể vận chuyển tới đây trước để tiến hành chuẩn bị không?”
“Bên ngoài tùy ý, bên trong chưa tới giờ không được vào.”
Quân quan dùng cùng một câu trả lời bọn họ.
Ý tứ này rất rõ ràng rồi, Hứa Vấn nhìn vào bên trong một cái, cũng không cưỡng cầu, sau khi cảm ơn đối phương liền quay người rời đi.
Đi được một đoạn, Lục Lập Hải nháy mắt với Tiểu Mã, chàng trai trẻ lập tức hiểu ý chạy đi.
Vệ binh kỷ luật nghiêm minh, nhưng phu xe phía sau thì chưa chắc, có thể tìm cách nghe ngóng tin tức.
“Chưa tới giờ không được vào, tức là khảo hạch cạnh tranh ngày mai thực chất nằm ở bên trong này?” Lục Lập Hải rất nhạy bén, quân quan thực tế chỉ nói một câu, nhưng ông đã có một số phát hiện.
“Chắc là vậy. Nhưng doanh trướng che chắn, không nhìn rõ tình hình bên trong.” Hứa Vấn cũng nghe ra được.
Không lâu sau Tiểu Mã quay lại, nói: “Tôi đã nghe ngóng một chút, thứ vận chuyển vào bên trong cơ bản đều là thạch liệu. Loại nào cũng có, xem ra chính là vật liệu chuẩn bị cho ngày mai rồi.”
Lấy thạch liệu làm chủ, điều này thống nhất với dự liệu trước đó của bọn họ.
“Nhưng nghe nói, chủng loại thạch liệu bên trong rất nhiều và tạp loạn, còn có rất nhiều thứ đều là đá tạp vừa mới khai thác ra, có lẽ không dễ dùng lắm.” Tiểu Mã lại nói ra một thông tin mấu chốt.
Đá tạp...
Hứa Vấn lập tức nghĩ tới những thứ chuyển về từ bãi thạch liệu Kỳ Ngọc.
“Cứ mặc kệ những thứ đó...” Hắn trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nói, “Trước tiên tranh thủ thời gian, chuyển đồ đạc tới đây, sau đó đưa mọi người tới hiện trường diễn luyện một chút.”
“Lý nên như vậy.” Lục Lập Hải nói.
Những thứ mà Hứa Vấn và Nghê Thiên Dưỡng cùng nhau làm ra chính là một trong những mấu chốt quyết thắng của bọn họ lần này, muốn chuyển tới đây còn phải tốn một khoảng thời gian.
Gần đây thợ thủ công Nam Việt vẫn luôn phối hợp với những cơ quan đó để diễn luyện, nhưng để bảo hiểm, chắc chắn phải tới thực địa thử lại lần nữa.
Thông báo tới gấp gáp, những việc bọn họ phải làm còn nhiều lắm.