Thời gian vùn vụt trôi qua.
Tối ngày thứ năm, bốn vị chủ thẩm quây quần bên bàn, mỗi người cầm một chén trà, bầu không khí có chút vi diệu.
Góc phòng đốt hương, khói nhẹ lượn lờ trong phòng, bốn người chỉ nhìn chỗ ngồi là có thể thấy rõ ràng chia thành ba phía.
Một phía là Kinh Nam Hải, một phía là Tần Liên Doanh, còn một phía cách bàn hơi xa một chút, Minh Sơn và Lâm Tạ không biết từ lúc nào đã quen thuộc với nhau, ngồi cùng một chỗ.
Bên chủ sự của việc này chỉ có một, đó chính là Công bộ trực thuộc triều đình.
Nhưng bốn người này đến từ các thế lực khác nhau, đại diện cho lợi ích của các phương hướng khác nhau, giữa chừng tự nhiên sẽ xuất hiện một số mâu thuẫn và tranh chấp, vô ý hay cố ý tranh đoạt quyền lên tiếng.
Thực ra theo lý mà nói, Nội Vật Các và Kinh Doanh Phủ hai tổ chức này chức năng bị trùng lặp, có chút cảm giác lãng phí tài nguyên, nhưng từ ngày đầu thành lập, họ đã có lý niệm khác nhau, cách làm việc khác hẳn nhau.
Trước đây, những công việc xây dựng như Vật Dụng Cung, Công bộ sẽ chọn một trong hai bộ môn để tiến hành.
Kết quả lần này không biết tại sao lại làm một cuộc cạnh tranh, còn đem cả hai nhà, cộng thêm một Tử Nghĩa Công Sở đặt cùng một chỗ, cạnh tranh công bằng.
Nội Vật Các được xây dựng rất muộn, nhưng do một nguyên nhân đặc thù, từ ngày thành lập đã ở vào một vị trí vô cùng vi diệu.
Kinh Doanh Phủ tư cách già hơn lão nhiều, nhưng trong những dịp như thế này, rất ít khi tranh chấp với họ, tự nhiên đặt Nội Vật Các vào vị trí chủ vị.
Huống hồ, lần này Nội Vật Các tới là Kinh Nam Hải, chưởng sự Nội Vật Các. Đại đầu mục tới rồi, những nhân vật hạng ba hạng bốn của Kinh Doanh Phủ như Tần Liên Doanh đương nhiên vẫn phải nhường bước về phía sau.
Trước đây, những dịp Kinh Nam Hải lên tiếng, Tần Liên Doanh đều rất ít khi hé răng.
Nhưng hiện tại, Tần Liên Doanh ngồi ở một vị trí ẩn thành thế gọng kìm với Kinh Nam Hải, thấp thoáng trở nên mạnh mẽ.
Mà Minh Sơn và Lâm Tạ, rõ ràng không muốn tranh với hai người họ, ngồi xa hơn một chút.
“... Thời gian rất gấp, trọng trung chi trọng, vẫn là phải xem có thể hoàn thành công trình trong thời gian quy định hay không.” Kinh Nam Hải mở lời trước, đặt hiệu suất vào vị trí mấu chốt nhất.
“Tiềm long vật dụng, Vật Dụng Cung là hành cung hoàng gia, đương nhiên là quy chế của hoàng gia. Chỉ xây xong nhà thôi là không được, khí phái nên có vẫn phải có.” Tần Liên Doanh nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói.
“Hơn nữa, Mặc Nghệ Điện cũng chỉ xây mất một năm rưỡi, ở giữa còn có một lần sửa bản vẽ. Thời gian ba năm xây một tòa Vật Dụng Cung, thời gian sung túc, không thành vấn đề.” Tần Liên Doanh bổ sung thêm.
“Ba năm sau phiên sứ đã tới rồi, sao có thể nói ba năm liền xây ba năm? Cộng thêm các việc nghiệm thu bố trí, chúng ta tối đa chỉ có một năm thời gian.” Kinh Nam Hải nói.
“Cái này quả thực cũng đúng.” Tần Liên Doanh đồng ý.
“Hơn nữa, Kinh đại nhân cũng chớ quên, triều đình tại sao lại xây Vật Dụng Cung này.” Tuy nhiên, Tần Liên Doanh lại lập tức bồi thêm một câu, ngẩng đầu nhìn Kinh Nam Hải.
Xây Vật Dụng Cung là để hiển quốc uy Đại Chu.
Đã như vậy, thì không thể chỉ xây nhanh là đủ, bắt buộc phải xây tốt, xây huy hoàng, xây khí phái, xây để phiên sứ tâm phục khẩu phục.
Vậy thì không thể giống như Kinh Nam Hải nhấn mạnh, xây xong là xong chuyện, yêu cầu đối với chất lượng cần cao hơn.
Kinh Nam Hải không nói gì, đối thị với Tần Liên Doanh.
Hai người họ nói nửa ngày, thực ra rất giống nói nhảm.
Đây là hành cung sắp xây, xây không xong không được, xây không tốt cũng không được, chắc chắn các phương diện đều phải tận thiện tận mỹ.
Cái này không liên quan gì đến chuyện thời gian gấp gáp hay giao thông không thuận tiện.
Công trình hoàng gia, há cho phép ngươi mặc cả?
Có bản lĩnh thì lên, không bản lĩnh thì cút xéo, đơn giản vậy thôi.
Nhưng những gì hai người này nói, lại không chỉ là tòa hành cung này, mà còn liên quan đến nhiều thứ hơn.
Đây là nguyên nhân Nội Vật Các được thành lập, cũng là mâu thuẫn căn bản giữa hai bên.
Hồi lâu sau, Kinh Nam Hải chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Minh Sơn: “Minh đại sư cũng là chủ thẩm, đối với việc này nhìn nhận thế nào?”
Minh Sơn đang uống trà ăn dưa, kết quả đột nhiên bị điểm danh, lão không hoảng không loạn ngẩng đầu nói: “Tần đại nhân nói có lý.” Tiếp đó lão chuyển phong thái, “Kinh đại nhân lo lắng cũng không sai. Chúng ta không thể xây một bán thành phẩm cho phiên sứ xem, cũng không thể phụ sự kỳ vọng của bệ hạ. Cho nên tôi thấy, phải nhanh, cũng phải tốt, vẫn là phải lưỡng toàn kỳ mỹ.”
Lời này nói cũng như không, Kinh Nam Hải không tỏ ý kiến, quay sang Lâm Tạ.
“Tôi có cùng cách nhìn với Minh thúc, nhưng còn muốn bổ sung một điểm. Bệ hạ muốn dùng Vật Dụng Cung hiển quốc uy Đại Chu ta, nhưng quốc uy Đại Chu ta rốt cuộc là như thế nào? Đường hoàng trang nghiêm, hải nạp bách xuyên, hữu thiện khả thân? Tôi thấy, chủ quan trúng tuyển ở điểm này, bắt buộc phải có ý tưởng của riêng mình.” Lâm Tạ thong dong nói.
Ba người bên cạnh đều không ngờ y sẽ nói ra những lời như vậy, nhất thời toàn bộ đều ngẩn ra, quay đầu lại, dùng ánh mắt hoàn toàn mới nhìn y.
“Ngươi nói đúng.” Tần Liên Doanh nói trước.
“Nhưng cái này quá huyền diệu.” Kinh Nam Hải có chút do dự.
“Nhưng quả thực có lý.” Minh Sơn nói.
“Vậy thì xem bốn người chúng ta rồi...” Kinh Nam Hải trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nói.
Tiếp theo, các bên đạt thành đồng thuận, dự định các chi tiết cụ thể để tiến hành bình chọn vào ngày hôm sau.
Hiệu suất và chất lượng, nên lấy một sự cân bằng, mỗi hạng mục đều có số điểm nhất định, trọng số đại khái tương đương, cuối cùng người có tổng điểm cao nhất sẽ thắng.
Đầu tiên, mức độ hoàn thành tác phẩm và chất lượng công nghệ mỗi thứ chiếm 50 điểm.
Hai hạng mục này đều khá khách quan, bất kể Nội Vật Các hay Kinh Doanh Phủ đều có tiêu chuẩn phán đoán, cứ theo tiêu chuẩn mà làm là được.
Thú vị là, các tiêu chuẩn liên quan của hai bộ môn này là giống nhau - giống hệt nhau.
Nội Vật Các ban đầu vốn dĩ là từ Kinh Doanh Phủ tách ra, ngoài người, còn mang đi không ít thứ khác.
Kinh Nam Hải và Tần Liên Doanh trước đó tranh luận nửa ngày, lúc này ý kiến thống nhất đạt được rất nhanh.
Phân kỳ thực sự của họ vốn dĩ không nằm ở công trình này.
Hạng mục thứ ba, là năng lực điều phối mà chủ quan cạnh tranh thể hiện trong năm ngày này.
Hạng mục này vừa chủ quan vừa khách quan, tổng điểm 50 điểm, bốn vị chủ thẩm trước tiên tự mình chấm điểm sau đó lấy điểm trung bình.
Hạng mục thứ tư, chính là điểm mà Lâm Tạ vừa nói.
Toàn bộ quá trình tiến triển còn tính là thuận lợi, Kinh Nam Hải và Tần Liên Doanh tuy mỗi người có ý tưởng riêng, nhưng kinh nghiệm chủ trì công trình lớn đều rất phong phú. Lúc này, trọng điểm hàng đầu là khảo sát cái gì, hai người thực ra tâm tri thâm minh (hiểu rõ trong lòng).
Rất nhanh, họ bàn bạc xong tiêu chuẩn và quy trình chấm điểm cho ngày hôm sau, có chút nhìn nhau chán ghét mà chia tay.
Sau khi rời đi, Lâm Tạ đột nhiên có chút do dự gọi Minh Sơn lại, có chút do dự hỏi: “Minh thúc, thúc nghĩ thế nào? Kinh Nam Hải và Tần Liên Doanh, Nội Vật Các và Kinh Doanh Phủ, thúc ủng hộ bên nào?”
“Ủng hộ bên nào thì khó nói...” Minh Sơn trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nhìn bầu trời, chậm rãi nói, “Thúc chỉ biết, những gì Nội Vật Các muốn làm, đối với Kinh Doanh Phủ có lẽ là tai họa ngập đầu.”
“Nhưng, sao con biết được, đây không phải là một chuyện tốt?”
Trong ánh mắt kinh ngạc của Lâm Tạ, Minh Sơn quay đầu lại, khẽ mỉm cười.
Ánh tà dương chiếu lên gò má lão, tươi thắm như máu, huy hoàng như một bài ca.