Virtus's Reader
Thiên Công

Chương 561: CHƯƠNG 560: SỨC MẠNH

“Này, sư phó, địa điểm tiếp theo là tới đâu?”

Nghê Thiên Dưỡng thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, lớn tiếng hỏi Tả Đằng.

Tả Đằng đang đánh xe, lạnh lùng liếc nhìn lại một cái, nhưng vẫn trả lời: “Là Mạnh Dương thành, buổi tối tới nơi, đêm nay nghỉ ngơi ở đó.”

“Ồ.” Nghê Thiên Dưỡng đáp một tiếng, rụt đầu vào trong cửa sổ, buông rèm xe xuống, đối với ánh mắt của Tả Đằng làm ngơ như không thấy.

Hắn mất kiên nhẫn khoanh tay tựa vào vách thùng xe, ngón tay gõ gõ trên cánh tay, miệng phàn nàn: “Ta biết ngay mà, đi xa nhà chán chết đi được! Cho nên ta ngay từ đầu đã nói là không muốn ra ngoài rồi!”

Loại người như hắn, khi nói chuyện sẽ không quan tâm ai là người mời hắn ra ngoài.

Hứa Vấn biết tính cách của hắn, đối với lời hắn nói bỏ ngoài tai, coi như gió thoảng mây bay. Anh tựa vào bên kia thùng xe, đang nhìn cảnh vật bên ngoài, ánh mắt thẩm thận nghiêm túc.

Liên Lâm Lâm ở đối diện anh, cùng anh nhìn ngắm cảnh trí tương tự, đôi mắt lấp lánh, như thể sinh ra ánh sáng.

Nhìn một hồi, Liên Lâm Lâm vô cùng thỏa mãn thở dài một hơi, hiếu kỳ hỏi Hứa Vấn: “Anh đang nhìn gì vậy?”

“Anh đang nhìn xem nếu ở đây muốn tu sửa đường xá thì nên làm thế nào.” Hứa Vấn trả lời.

“Tu sửa đường xá? Ở đây sao? Dưới chân chúng ta chẳng phải chính là đường sao?” Liên Lâm Lâm hiếu kỳ hỏi.

“Đó là bởi vì Lục Lâm và Mạnh Dương đều là những thành lớn ở Tây Mạc, cho nên giữa hai nơi có tu sửa quan đạo, có thể hành xe, đường khá dễ đi. Nhưng qua khỏi Mạnh Dương thì không thuận tiện như vậy nữa. Hơn nữa bên ngoài thành lớn có thành nhỏ, bên ngoài thành nhỏ còn có làng mạc. Giữa những nơi đó là không có đường, người sống ở bên trong muốn đi lại vô cùng phiền phức.”

Anh nhìn Nghê Thiên Dưỡng một cái, nói, “Thiên Dưỡng không thích đi xa là bởi vì thời gian ở trên đường quá dài. Ở trên đường thời gian dài là bởi vì đường không tốt, xe cũng không tốt. Nếu có một ngày, ngươi có thể sáng ở Tây Mạc, tối ở Giang Nam thì sao? Nếu có một ngày, từ Lục Lâm tới Thiên Sơn chỉ cần 2 3 canh giờ thì sao? Nếu có một ngày, ngươi có thể đằng thân trên không, trong khoảnh khắc vượt qua ngàn non muôn nước thì sao?”

Khi Hứa Vấn nói tới câu cuối cùng, Liên Lâm Lâm và Nghê Thiên Dưỡng vô thức cùng ngẩng đầu, nhưng chỉ có thể nhìn thấy nóc xe tối tăm.

“Thế giới thật sự có thể biến thành dáng vẻ đó sao?” Liên Lâm Lâm khẽ tiếng hỏi, giọng nói tràn đầy hướng vãng.

“Hiện tại không dễ nói, nhưng con người từng bước tiến lên, ta tin rằng tổng có một ngày có thể. Nhân loại với thân xác bằng xương bằng thịt, thế mà lại ở trên hoang nguyên này xây dựng thành trì, tu sửa đường xá. Nghĩ kỹ lại, thật sự quá liễu bất khởi rồi. Ai có thể đảm bảo, nhân loại nhất định không thể biến thế giới thành dáng vẻ đó?” Hứa Vấn nói.

Hứa Vấn ngẩng đầu, thấy Liên Thiên Thanh đang chú thị anh, trong ánh mắt có một số thứ khó có thể diễn tả bằng lời.

Hứa Vấn không có dời đi ánh mắt, thẳng tắp hồi thị ông.

Đây đích thực là ý nghĩ ẩn chứa trong nội tâm anh, có lẽ không giống lắm với của Liên Thiên Thanh, nhưng anh vẫn rất muốn truyền đạt cho đối phương, nghe nghe ý kiến của ông.

Liên Thiên Thanh luôn không có nói chuyện, Hứa Vấn vừa định nói gì đó, bên cạnh giọng nói của Nghê Thiên Dưỡng truyền tới trước một bước: “Thì đã sao, ta vẫn không muốn ra khỏi cửa.” Hắn nghĩ nửa ngày, lầm bầm nói.

Hứa Vấn cười. Đương nhiên, cho dù ở thời đại giao thông cực kỳ phát triển đó, những kẻ lười ra ngoài vẫn rất nhiều...

Chạng vạng tối, bọn họ tới Mạnh Dương, Tả Đằng thuần thục đi làm thủ tục vào thành, Hứa Vấn hiếu kỳ đánh giá tòa thành mới này.

Cái tên của tòa thành này Hứa Vấn lúc ở Lục Lâm đã nghe nói qua, biết là một tòa thành lớn ở khu vực Tây Mạc, nhưng chưa từng tới.

So với Lục Lâm, Mạnh Dương nhìn qua “quê mùa” hơn nhiều, cả tòa thành đều là màu vàng đất, nhà cửa thấp bé, tường thành cũng rất thấp. Đang lúc mùa đông, trong thành cây xanh điêu linh, nhưng rất rõ ràng là ở đây chỉ có mấy cái cây vẹo cổ, hoàn toàn không thể gọi là phủ xanh gì cả.

Lúc chạng vạng tối, trên phố đã không có mấy người đi bộ, gà vịt lợn chó cũng không thấy, chỉ còn lại một mảnh tiêu sắt của đất đóng băng.

Tả Đằng thuần thục dẫn bọn họ tới một khách sạn ở cách cửa thành không xa, sắp xếp cho bọn họ ở lại, vừa nói: “Tạm bợ mà ở, chỉ một đêm thôi.”

Hắn không biết từ đâu tìm được một cái thang bà tử (bình sưởi), tìm nước nóng rót vào, đưa cho Liên Lâm Lâm nói: “Buổi tối hơi lạnh, thang bà tử nếu nguội thì cô gọi tôi tới nhà bếp lấy nước.”

Suốt dọc đường này, Hứa Vấn cũng nhìn ra được, Tả Đằng khi gọi anh là tiểu thiếu gia thì có chút âm dương quái khí, đối với Liên Lâm Lâm vị “tiểu tiểu thư” này là thật sự tận tâm, đối với Liên Thiên Thanh càng thêm tôn kính, cũng không biết Liên Thiên Thanh làm thế nào thu phục được hắn.

“Được ạ, cảm ơn Đằng thúc!” Liên Lâm Lâm giòn giã đáp lại, đôi mắt cười híp lại giống như vầng trăng khuyết vừa mới mọc ở chân trời vậy.

Bốn người ăn cơm xong, ở trong viện tiêu thực một hồi, mỗi người liền phải về phòng rồi.

Mùa này, khách sạn ở Mạnh Dương chắc chắn là không có mấy người ở, Tả Đằng sắp xếp cho mỗi người một gian phòng.

Ngày mai trời chưa sáng đã phải lên đường, đêm nay đương nhiên phải ngủ sớm.

Hứa Vấn đang định xoay người đi về thì nghe thấy giọng nói của Liên Thiên Thanh: “Hứa Vấn, ngươi đợi một chút.”

Hứa Vấn dừng bước quay người, tôn kính gọi: “Sư phụ.”

Liên Thiên Thanh xoay người đi về phía tiền viện, Hứa Vấn đi theo sau ông.

Lúc này trong viện rất lạnh, may mà cả hai đều không quá sợ lạnh, không lâu sau cả hai đứng định vị, ngựa gần đó bị kinh động xao động một chút, nhưng nhanh chóng yên tĩnh lại, cúi đầu xuống tiếp tục ăn cỏ.

Lúc này, trời tối rất nhanh, bóng chiều nhanh chóng biến thành màn đêm, hướng về xung quanh kéo ra tấm màn khổng lồ, Liên Thiên Thanh lại luôn không có nói chuyện.

“Sư...”

“Hứa Vấn.”

Một lát sau, Hứa Vấn đang định chủ động tấn công, Liên Thiên Thanh vừa vặn cùng anh đồng thời mở miệng.

“Hứa Vấn, kể cho ta nghe về thế giới đó của ngươi.” Liên Thiên Thanh nói.

“Cái gì ạ?” Hứa Vấn bị dọa cho giật mình.

Liên Thiên Thanh phát hiện anh thực ra không phải người của thế giới này rồi sao?

“Cái gì mà cái gì? Ta là nói thế giới mà ngươi thiết tưởng ở trên xe. Trong cấu tứ của ngươi, giao thông thuận tiện như vậy thì cần những thứ gì? Sẽ mang lại những gì?” Liên Thiên Thanh có chút kỳ quái nhìn anh một cái, rất không hài lòng vì anh không lĩnh hội được ý của mình.

“Ồ.” Hứa Vấn thở phào nhẹ nhõm, không biết tại sao lại có chút thất vọng. Anh hơi nghĩ một chút, bắt đầu nói chuyện.

Thực ra những thứ này anh căn bản không cần nghĩ nhiều, đó là thế giới anh đã tận mắt nhìn thấy, tận thân trải qua.

Nó đồng hành cùng sự trưởng thành của anh, khắc sâu trong não hải của anh, dung hợp trong xương máu của anh, chỉ cần hơi nhắm mắt lại là có đủ loại chi tiết tự nhiên hiện lên, biến thành lời nói tuôn ra.

“Muốn có giao thông thuận tiện như vậy, việc quan trọng đầu tiên là thay đổi động lực, có nguồn năng lượng mới. Lúc ở núi Thiên Vân, con đã nhìn thấy máy móc có thể vận chuyển đá nặng lên núi cao, máy móc này dùng dây cót dẫn động, động lực vô cùng hữu hạn. Dưới động lực hữu hạn như vậy chế tác máy móc, vốn dĩ chính là làm việc tinh vi trong không gian hẹp, phải làm công việc vô cùng tinh vi mới được. Điều này khiến loại máy móc này không thể phổ biến, cho nên chỉ có thể tìm kiếm một loại năng lượng vừa ổn định vừa hiệu quả...”

Sự phát triển của văn minh công nghiệp lấy sự phát minh ra máy hơi nước làm điểm khởi đầu, năng lượng là cốt lõi của tất cả.

Hứa Vấn lấy thế giới này làm điểm khởi đầu, thao thao bất tuyệt.

Trong đó có nội dung anh học được trong sách giáo khoa trước đây, cũng có không ít là trải nghiệm thực tế của anh. Anh đem cả hai kết hợp lại, hình thành một bộ lý luận của riêng mình.

Đây cũng là lần đầu tiên anh ở thế giới này, trình bày một cách hoàn chỉnh ý nghĩ của mình như vậy.

Liên Thiên Thanh yên lặng lắng nghe, nghe vô cùng nghiêm túc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!