“Thế nào thế nào, đây là kẻ thù của Ban Môn bọn họ sao? Sắp xé rách mặt rồi sao? Đánh nhau rồi sao?” Hứa Vấn vừa quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Vinh Hiển phát sáng, đang vẻ mặt hưng phấn nhìn anh.
Mạnh Bình giọng quá to, Vinh Hiển nghe được một nửa liền rất không biết xấu hổ mà ghé sát lại, những gì nên nghe thấy đều nghe thấy rồi.
“Không liên quan gì đến cậu.” Hứa Vấn không khách khí đẩy mặt cậu ta ra, xoay người đi vào trong.
“Còn có loại ân oán này, quá kích thích rồi! Lát nữa anh định nói thế nào với Lục lão bản? Muốn đi đường vòng không? Cần tôi phối hợp tung hứng với anh không?” Vinh Hiển xem ra là quá ít khi được ra ngoài hóng gió rồi, lời nhiều đến phát khiếp.
“Tôi cũng còn chưa biết là chuyện thế nào đâu!” Hứa Vấn tức tối nói.
Vinh Hiển vẻ mặt kiểu “thật sao, tôi không tin”.
Bất kể cậu ta có tin hay không, những gì Hứa Vấn nói đều là thật.
Nghe ý tứ trong lời Mạnh Bình, Mạnh gia trước đây xoay quanh Mạnh gia kỹ nghệ, quả thực có chút tranh chấp với Ban Môn, hình như Ban Môn còn khiến bọn họ chịu uất ức rồi?
“Cái này là chúng tôi không đúng.” Lục Lập Hải nghe nói anh theo Mạnh Bình học nghệ, biểu cảm hơi có chút dị thường, dường như cảm thấy chuyện này thực sự quá trùng hợp.
Ông ta đối với Hứa Vấn không có gì phải che giấu, đem chuyện quá khứ hợp bàn thác xuất (kể hết ra), một chút cũng không giấu giếm.
Theo như lời kể của Lục Lập Hải, năm đó Tông Chính quyển bị lưu thất, một bộ phận trong Thạch Công quyển đã rơi vào tay Mạnh gia.
Sau này Ban Môn ổn định trở lại, đi khắp nơi tìm kiếm, tìm tới tận cửa.
Ban Môn lúc đó không giống như bây giờ, bọn họ đã bị chiến loạn dạy cho một bài học, nhưng vẫn chưa tiếp nhận sự thay đổi của thời đại, còn tưởng mình là vị đại ca ngành nghề có thể triệu khai Bách Công hội. Cho nên thái độ của bọn họ đối với Mạnh gia có chút ngạo mạn, tổng mà nói chính là “các người trước đây đã dùng đồ của chúng ta, chúng ta liền không truy cứu nữa, nhưng hiện tại chúng ta tới rồi, các người liền nên ngoan ngoãn đem đồ trả lại”.
Nghe nói Mạnh gia lúc đầu thái độ còn khá bình hòa, có chút kiêng dè cũng có chút kính ngưỡng danh tiếng của Ban Môn, nhưng nghe xong yêu cầu của Ban Môn, bọn họ không đồng tình.
Bọn họ thừa nhận trong Mạnh gia kỹ nghệ có một bộ phận lấy từ Thạch Công quyển của Ban Môn, nhưng chung quy lại, vẫn là kết quả do tổ tiên Mạnh gia mười mấy đời luôn tích lũy cũng như quy nạp ra.
Ban Môn muốn Thạch Công quyển, bọn họ có thể trả lại, nhưng cái danh này bắt buộc phải chính danh cho Mạnh gia.
“Ban Môn lúc đó người được phái đi xử lý việc này là Khánh thúc, ông ta tay nghề cao minh, nhưng đối nhân xử thế phương diện này không đủ tròn trịa. Lúc đó thái độ của ông ta... có chút chỉ tay năm ngón. Sau đó liền đàm phán thất bại với Mạnh gia. Mạnh gia đồ cũng không trả, trực tiếp cầm chổi quét bọn họ ra ngoài. Sau đó chúng ta liền kết thù với Mạnh gia.”
Lục Lập Hải trên mặt có chút ngượng ngùng, rất không có tự tin.
“Không đúng nha.” Hứa Vấn còn chưa nói gì, Vinh Hiển mắt đảo một vòng, trước tiên đưa ra nghi vấn, “Vị Khánh thúc kia của nhà ông cá tính này, không làm được việc, về nhà nhất định là nói theo hướng có lợi cho mình, nhất định đều đang nói người ta không tốt. Sao ông lại biết được là vì thái độ của ông ta không tốt mới làm hỏng chuyện như vậy?”
Vinh Hiển nói đích thực có lý, là nhân tình thường tình.
Hứa Vấn nhìn Lục Lập Hải, Lục Lập Hải nuốt nước bọt, có chút gian nan nói: “Chuyện này nói ra thì có chút đáng đời...”
Chuyện này xảy ra ở đời trước của Lục Lập Hải, trước khi ông ta nhậm chức môn chủ, lúc đó ông ta vẫn còn là một người trẻ tuổi, niên phú lực cường, nhớ rất rõ ràng.
Khánh thúc về nhà, đem mọi chuyện đẩy hết lên người Mạnh gia, miệng mồm khăng khăng nói Mạnh gia muốn chiếm Thạch Công quyển làm của riêng, đổi thành họ Mạnh.
Ban Môn hộ đoản (bao che), quan trọng nhất là còn mang theo sự kiêu ngạo của những năm đầu, dễ dàng liền tin rồi.
Bọn họ lập một đội ngũ nhỏ đi hưng sư vấn tội Mạnh gia, Lục Lập Hải cũng ở trong đó.
Kết quả Mạnh gia sớm đã có chuẩn bị, mời 8 vị thạch tượng đại sư rất có danh tiếng chờ sẵn, trước mặt tất cả mọi người, lần nữa thuyết minh tình hình, đem Mạnh gia kỹ nghệ và nội dung trên Thạch Công quyển từng cái một tiến hành đối chiếu, trưng ra cho mọi người xem.
Kết quả rất lúng túng, Ban Môn lúc đó một thạch tượng đại sư xuất sắc cũng không có, tư cách học tập Tông Chính quyển trong môn còn bị hạn chế rất nghiêm ngặt, kết quả dẫn đến trong môn không có ai thực sự thấu hiểu Thạch Công quyển, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mạnh gia vừa diễn thị vừa giảng giải.
Sau đó các thạch tượng đại sư được mời tới đều đồng tình, Mạnh gia kỹ nghệ quả thực có chỗ tham khảo Thạch Công quyển, nhưng bộ phận cốt lõi vẫn là kỹ nghệ của riêng Mạnh gia, sự tương đồng với Thạch Công quyển có một bộ phận là trùng hợp, còn có một bộ phận thuộc về phạm vi giao lưu bình thường.
Hứa Vấn nghe thấy câu này, biểu cảm liền có chút vi diệu rồi, Vinh Hiển càng trực tiếp, ở bên cạnh hắc hắc hai tiếng, dường như đã nhận định trong đó tất có mờ ám.
Tóm lại, lúc đó Ban Môn lấy sự vô lực tính toán sự có tâm, đại động can qua mà đi, xám xịt mà về, mặt mũi lẫn thể diện đều mất sạch sành sanh.
“Chuyện này cha chưa từng nói với con.” Lục Viễn nghe xong liền nói, nói xong liền bị cha cậu ta tát một cái, “Chuyện đáng đời như vậy, nói cái gì mà nói!”
“Cũng ổn mà, chuyện nhỏ. Chúng ta hiểu lầm người ta, đã xin lỗi chưa?” Lục Viễn đương nhiên hỏi.
“Ừm...”
Nhìn cũng biết, chắc chắn là không có rồi. Không chừng lúc đó còn buông lời hung hăng gì đó, khiến Mạnh Bình nhớ đến tận bây giờ.
“Ồ, vậy phải xin lỗi chứ.” Lục Viễn tiếp tục đương nhiên nói.
Lục Lập Hải không nói chuyện nữa.
Ông ta có thể khách quan công bằng nói ra chuyện quá khứ đã là rất khó đắc rồi, tiến thêm một bước vì chuyện năm đó mà nhận lỗi, còn là vì chuyện không phải ông ta làm mà nhận lỗi, thực sự có chút khó khăn.
Ông ta dời tầm mắt về phía máy tính và tập tài liệu dày cộp không xa, còn có cả cái rương cũng không đựng đầy, chỉ có một lớp mỏng Thạch Công quyển, im lặng một hồi lâu, nghiến răng nói: “Được, tôi xin lỗi! Mạnh gia kỹ nghệ của ông ta quả thực không liên quan gì đến Thạch Công quyển của chúng tôi!”
Lời vừa dứt, một giọng nói lạnh lùng từ không xa truyền tới: “Ồ, tôi nghe thấy rồi, ông nói đấy nhé.”
Tất cả mọi người cùng quay đầu, Mạnh Bình đút hai tay vào túi, dáng vẻ cà lơ phất phơ từ ngoài cửa đi vào, rõ ràng đã nghe thấy lời của Lục Lập Hải.
“Sao ông tới nhanh vậy!” Mắt Lục Lập Hải đều trợn tròn rồi.
“... Ngài vừa nãy chính là ở gần đây nghe hí sao?” Hứa Vấn nhớ lại âm thanh nền trong điện thoại, do dự hỏi.
“Hừ hừ, không liên quan gì đến các người. Ai tới kết bạn QQ với tôi cái?” Mạnh Bình không để ý, nhìn máy tính trên bàn nói.
Bách Lý Khải ý thức được người này là ai rồi, vội vàng đứng dậy, kết bạn QQ với Mạnh Bình, chẳng mấy chốc, một đống lớn hình ảnh liền từ trên điện thoại của Mạnh Bình gửi qua.
Bách Lý Khải ái chà một tiếng, Mạnh Bình nói: “Cậu phải lưu từng tấm một rồi.”
“Không sao, tôi xuất ra là được.” Bách Lý Khải tay bận rộn thao tác, cười nói.
Hứa Vấn bước tới xem, định dạng quen thuộc, phông chữ quen thuộc, anh lập tức nhận ra ngay: “Bản quét của Tông Chính Thạch Công quyển?”
“Ừm hửm.” Mạnh Bình cố ý lạnh lùng đáp lời.
“QQ 7 chữ số, ngài còn khá thời thượng đấy!” Vinh Hiển cũng ghé sát lại rồi, trọng điểm quan tâm không giống với những người khác.
“Đó là đương nhiên, tôi còn có một cái số sớm hơn nữa, đáng tiếc mất rồi!” Mạnh Bình đắc ý.
Hình ảnh rất nhiều, vẫn còn đang gửi không ngừng, Bách Lý Khải đã bắt đầu xuất ra lưu trữ rồi, Hứa Vấn khom lưng bắt đầu xem.
Lục Lập Hải đứng bên cạnh, muốn nói gì đó với Mạnh Bình, nhưng Mạnh Bình luôn gửi hình ảnh, liếc cũng không liếc ông ta một cái.
Cuối cùng hình ảnh truyền xong hết, Mạnh Bình thu điện thoại vào túi, xoay người định đi ra ngoài cửa.
Lúc này, Hứa Vấn đứng thẳng người, cười một cái, nói: “Mạnh lão sư xin dừng bước.”
“Tôi còn có việc phải đi ngay, nhớ kỹ những gì các người đã hứa là được.” Mạnh Bình không có quay đầu, cứng nhắc quăng lại một câu.
“Vậy...”
Kết quả Hứa Vấn vừa nói xong một chữ, ông ta liền dừng bước, quay người, mất kiên nhẫn nói: “Có gì thì nói mau!”