“Mọi người không sao chứ~~” Liên Lâm Lâm ở trên cao từ xa vẫy tay, lớn tiếng hỏi.
“Không sao rồi!” Hứa Vấn trung khí mười phần, cất giọng gọi ngược lại.
Liên Lâm Lâm ở trên cao cười rồi, nụ cười lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Hứa Vấn đang định hỏi hai người họ xuống bằng cách nào thì nhìn thấy Nghê Thiên Dưỡng từ phía sau lôi ra hai cành cây, buộc vào dưới chân, lại đối với Liên Lâm Lâm khoa tay múa chân nói gì đó.
Liên Lâm Lâm có chút kinh ngạc, nhưng liên tục lắc đầu, tỏ ý không được.
“Không tin thì thôi, xem tôi làm mẫu cho cậu này!” Nghê Thiên Dưỡng lờ mờ nói một câu như vậy, xoay người đi tới mép dốc, ngồi xổm xuống, tay để ra sau, "vèo" một cái liền từ đỉnh dốc trượt xuống!
Vừa rồi chỗ này bị đá rơi đẩy phẳng, tích tuyết hai bên ầm ầm rơi xuống, chất lại trên dốc, hình thành một đạo dốc tuyết. Cành cây áp sát trên mặt tuyết, bị trọng lực kéo đi trượt xuống cực nhanh.
Nghê Thiên Dưỡng giống như một đạo tia chớp, từ đỉnh dốc lao xuống, vô cùng vững vàng!
Phía trên Liên Lâm Lâm kinh hô một tiếng, đi tới bên cạnh dốc tuyết xem, mắt mở to, vừa kinh vừa hỉ.
Trên dốc thỉnh thoảng sẽ có những đống tuyết không quá bằng phẳng, Nghê Thiên Dưỡng vai ưỡn eo vặn, liền vững vàng lách qua, tốc độ không hề giảm.
Rất nhanh, cậu trượt tới chân dốc, đứng vững vàng, xoay người lại vẫy tay với Liên Lâm Lâm, ra hiệu cho cô làm theo.
Liên Lâm Lâm không hề bị dọa sợ, nhưng cũng không muốn làm theo, cười liên tục lắc đầu.
Nghê Thiên Dưỡng chào mời mấy lần đều không thành công, có chút nản lòng quay đầu lại.
“Sao thế?” Hứa Vấn đi tới, cười vỗ vai Nghê Thiên Dưỡng một cái, hỏi.
“Lúc nãy chẳng phải đang rảnh sao, thấy độ dốc này vừa vặn, liền muốn đưa Liên tiểu muội lên chơi. Lúc dọn tuyết Liên tiểu muội nói bên dưới xảy ra chuyện rồi, chúng tôi liền cùng nhau nghiền ngẫm dùng tuyết để dập tắt cái thứ đó. Tuy nhiên đàn bà đúng là đàn bà, nhát gan, trượt tuyết có là gì đâu mà không dám xuống! Tôi 3 tuổi đã chơi cái này rồi, chưa bao giờ xảy ra chuyện gì cả!” Nghê Thiên Dưỡng khen một câu, lại bắt đầu phàn nàn.
“Chuyện này không liên quan tới gan dạ hay không, là cô ấy không làm được.” Hứa Vấn quay đầu nhìn lên dốc tuyết một cái, Liên Lâm Lâm nhìn dốc tuyết, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, lại có chút dáng vẻ muốn thử một chút.
Hứa Vấn giật mình một cái, vội vàng xua tay với cô, bảo cô đừng có bốc đồng, chính mình thì đi tới chân dốc, chuẩn bị lên đón cô.
“Để cô ấy trượt xuống đi, dốc này có dốc lắm đâu, đá đều bị đẩy phẳng rồi, không có nguy hiểm gì đâu.” Nghê Thiên Dưỡng không hiểu.
“Cô ấy từng bị bệnh, từ đó về sau cảm giác cân bằng không tốt, đi đường bằng thỉnh thoảng còn ngã, trượt tuyết loại chuyện này cô ấy chơi không nổi đâu.” Hứa Vấn giải thích.
“Ồ, não hỏng rồi.” Nghê Thiên Dưỡng hiểu rồi, nói thẳng thừng.
Lời này nói ra cũng không sai, nhưng nghe sao thấy không đúng thế nhỉ...
Hứa Vấn nghiến răng nghiến lợi, đang suy nghĩ xem lên đón Liên Lâm Lâm xuống thế nào thì nhìn thấy một đạo bóng dáng màu xanh lướt qua bên cạnh họ, bước lên dốc tuyết.
Liên Thiên Thanh không hề nhìn họ, Nghê Thiên Dưỡng lại theo bản năng rụt cổ lại, cảm giác mình dường như đã làm sai chuyện gì đó.
“Tôi thực sự không biết cô ấy không chơi được cái này...” Nghê Thiên Dưỡng lầm bầm nói.
“Không sao, lúc cậu đưa cô ấy lên, sư phụ chắc chắn biết, ông ấy cũng không ngăn cản. Lâm Lâm biết tình hình của mình, sẽ không làm loạn đâu.” Liên Thiên Thanh đối với con gái tuy sủng nhưng không muốn để cô làm đóa hoa trong nhà kính, hơn nữa, ông cũng tin tưởng con gái mình.
“Tuy nhiên Liên tiểu muội thực sự rất lợi hại.” Nghê Thiên Dưỡng đột nhiên nhớ ra, mày bay mắt múa nói với Hứa Vấn.
“Lúc nãy tôi đưa cô ấy lên, đang nghiền ngẫm xem làm thế nào mới có thể chỉnh phẳng cái dốc, đang liệt toán thức đây, liền nhìn thấy bên dưới xảy ra chuyện rồi. Tiểu muội hỏi tôi có thể tính toán điểm rơi, dùng tuyết dập tắt sương đỏ không. Lúc tôi đang thử, cô ấy lại đưa ra cho tôi mấy ý kiến, đều vô cùng then chốt, tôi lập tức được cô ấy điểm thông luôn!”
Liên Thiên Thanh đang đi lên trên, độ dốc tuy không lớn nhưng giẫm lên toàn là tích tuyết, đi xuống dễ, đi lên thực ra rất khó. Nhưng cũng không thấy ông làm ra tư thế gì, cứ từng bước vững vàng đi lên trên, để lại những dấu chân rõ ràng trên tuyết địa.
Phía trên Liên Lâm Lâm cười an tâm, vẫy tay với cha mình, hai cha con xa xa đối diện, lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Cô ấy rất có linh tính mà, anh hoàn toàn có thể dạy cô ấy nhiều hơn! Lần ăn Tết này tôi mới biết, đàn bà không giống như tôi nghĩ, sức lực có nhỏ một chút nhưng vẫn khá có não. Dạy một chút học một chút, họ vẫn rất lợi hại đấy!” Nghê Thiên Dưỡng vui vẻ nói, nhìn kỹ thì có thể thấy trong sự thần thái phi dương còn ẩn chứa một tia ngọt ngào.
Tuy nhiên Hứa Vấn lúc này toàn thần quán chú chằm chằm nhìn dốc tuyết, hoàn toàn không có tâm trí để ý tới cậu, chỉ đáp lời: “Đó là đương nhiên. Lâm Lâm từ nhỏ là do cha cô ấy một tay nuôi lớn, tai nghe mắt thấy, nội hàm rất sâu đấy.”
“Phải phải phải. Tôi nói với anh cái toán thức đó nhé...” Nghê Thiên Dưỡng liên thanh đáp ứng, cũng chẳng quản Hứa Vấn có quay đầu nhìn cậu hay không, tự mình ngồi xổm xuống, bắt đầu lặp lại toán thức lúc nãy trên đất.
Toán học cổ đại cũng phải liệt toán thức, cách liệt không giống với hiện đại lắm, Nghê Thiên Dưỡng vô cùng thuần thục với việc này. Tuy nhiên sau khi quen biết Hứa Vấn, cậu lại học được từ Hứa Vấn một số phương pháp liệt thức hiện đại, đem nó dung hợp vào trong.
Hiện tại cậu hứng thú nổi lên, vùi đầu viết trên đất, chuẩn bị thảo luận thêm với Hứa Vấn, trong nháy mắt liền đem cha con họ Liên phía trên, đương gia Lưu Thượng Viên phía sau quăng ra sau đầu.
Liên Thiên Thanh đón được Liên Lâm Lâm, buộc cành cây mà Nghê Thiên Dưỡng chuẩn bị cho cô vào dưới chân, vác cô lên vai, liền từ trên trượt xuống.
Ông trượt nhanh hơn, vững hơn Nghê Thiên Dưỡng, lách trái lách phải giữa những đống tuyết, trong nháy mắt đã tới trước mặt Hứa Vấn.
Liên Lâm Lâm ngồi trên vai cha mình, túm lấy mái tóc dài của mình không để nó bay loạn, cả khuôn mặt đều là màu đỏ kích động, mắt sáng rực.
“Vui quá, kích thích quá! Cha, làm lại lần nữa đi!” Cô xoay người yêu cầu.
Liên Thiên Thanh lắc đầu, nhìn ra phía sau Hứa Vấn.
Hứa Vấn vẫn luôn không chớp mắt nhìn họ, lúc này mới thu hồi tầm mắt, thuận theo ánh mắt Liên Thiên Thanh nhìn qua.
Sương axit không còn nữa, Minh Sơn và mọi người thở phào một hơi, lập tức qua xử lý Chúc lão hán.
Chúc lão hán thả xong sương axit liền muốn bỏ trốn, lập tức bị bắt lại. Lão ta còn có một số thủ đoạn khác muốn thi triển ra ngoài, nhưng nhóm người Minh Sơn chỉ là bị thiệt thòi do không phòng bị, đối với lão ta cũng không phải hoàn toàn không có cách nào.
Họ cũng rất tuyệt, căn bản không tiếp xúc với lão ta, liền lợi dụng địa hình và một số công cụ, vây khốn lão ta ở đó.
Đồ đệ của lão ta lúc nãy không có mặt, lúc này không biết từ nơi nào xuất hiện.
Nhóm người Minh Sơn nhìn linh kiện cơ quan lão ta cầm trên tay, công cụ đeo trên lưng, không nói hai lời, liền bắt luôn lão ta lại.
Đồ đệ vẻ mặt mờ mịt, dường như không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không phản kháng, ngoan ngoãn để bị trói lại.
Chuyện có thể giải quyết nhanh như vậy, đa phần nhờ vào Hứa Vấn và Nghê Thiên Dưỡng, một đám người quăng Chúc lão hán và đồ đệ ở lại chỗ cũ, đi tới cảm ơn.
Minh Sơn tâm trạng vô cùng rối bời, chắp tay đang định nói chuyện, bên cạnh một người vọt ra, chằm chằm nhìn toán thức Nghê Thiên Dưỡng viết trên đất, gấp giọng hỏi: “Đây là thức gì vậy?”
Nghê Thiên Dưỡng vùi đầu viết, căn bản không thèm để ý tới ông ta, người đó cũng chẳng quan tâm, cứ chằm chằm nhìn, miệng lẩm bẩm, cũng chẳng biết đang nói gì.
Sau đó, những người khác cũng bị thu hút qua đó, một đám người già và người trung niên vây quanh Nghê Thiên Dưỡng, đứng ngay ngắn chằm chằm nhìn mặt đất, căn bản là quên mất mình tới đây để làm gì rồi.
Minh Sơn dù sao cũng là chủ nhân, ông vừa nhìn về phía đó, vừa hành lễ với Hứa Vấn: “Đa tạ Hứa tiên sinh. Lúc nãy tôi đã hỏi qua rồi, con băng long đó là do đồ đệ của Chúc lão hán làm, dùng cơ quan phong sau lớp vỏ băng, sau đó thả ra...”
Ông lời còn chưa dứt, đột nhiên bị những tiếng kinh hô liên tiếp cắt đứt.
Giọng Minh Sơn khựng lại, kinh ngạc nhìn về phía đó.
Nghê Thiên Dưỡng viết đầy khoảng đất trước mặt, tiếp tục viết sang bên cạnh, kết quả cậu đi hai bước, cả người vậy mà lại bỗng nhiên biến mất rồi!
Trước mặt bao nhiêu người, ngay trước mặt tất cả mọi người!