Đêm khuya, Hứa Vấn trở về phòng khách sạn, ngã vật xuống ghế sofa.
Hôm nay thực sự rất mệt.
Ban Môn và Lục Khí không cố ý gom nhiều cơ quan như vậy để họ cùng tới, thuần túy chỉ là trùng hợp.
Tuy nhiên có thể hoàn thành nhiều công việc cùng một lúc, rất nhiều vấn đề có thể giải quyết tại hiện trường, cũng khá thuận tiện, chỉ là quá mệt mỏi.
Cả một ngày, đại não của Hứa Vấn luôn bị các loại thông tin chiếm giữ, cần phải lập tức phân tích xử lý đưa ra câu trả lời.
Cảm giác này hơi giống với khoảng thời gian sau Tết Nguyên Tiêu ở Ban Môn Thế Giới, tuy nhiên nhịp điệu của hai thế giới hoàn toàn khác nhau, lượng thông tin xử lý trong thời gian ngắn hoàn toàn khác nhau, cảm giác bên này khiến người ta mệt mỏi hơn một chút.
Tuy nhiên ngày hôm nay, Hứa Vấn không phải là không có thu hoạch, có thể nói là rất lớn.
Khả năng xử lý các công trình lớn của hai thế giới là hoàn toàn khác nhau, tuy bảo tàng không thể so sánh với thành phố, nhưng nhìn báo đoán đốm, cũng vẫn có thể bắt chước một chút.
Lục Khí rất giàu kinh nghiệm về phương diện này, công ty giám sát mời tới tên là Hợp Bích, từ trước đến nay luôn làm công việc giám sát về tu bổ và xây dựng cổ kiến trúc và phỏng cổ kiến trúc, có một hệ thống của riêng mình, vô cùng chuyên nghiệp.
Họ rất coi trọng dự án bảo tàng Độn Thế này, hôm nay đã mang tới một nhóm chuyên gia gồm 3 người.
Cả 3 người này đều là giáo sư khoa Lịch sử của Đại học Thanh Ngộ, trước khi tới họ đã xem không ít tài liệu, sau khi tới đã thể hiện sự hứng thú cực lớn đối với truyền thừa của Ban Môn.
Mà điều họ giỏi nhất vẫn là sự kết hợp giữa truyền thừa cổ đại và công trình hiện đại, sau khi mối quan hệ giữa Ban Môn và Lục Khí chuyển biến tốt đẹp, việc hợp tác thực ra vẫn còn không ít chỗ trở ngại.
Dù sao cũng là hai bộ tư duy và hệ thống hoàn toàn khác nhau, phương thức làm việc có sự khác biệt căn bản, làm việc được suôn sẻ như hiện tại đã là kết quả nỗ lực của cả hai bên rồi.
Công ty Hợp Bích về phương diện này thì vô cùng có tâm đắc, 3 vị chuyên gia đã đưa ra không ít kiến nghị từ góc độ chuyên môn.
Chủ yếu là các kiến nghị về quy trình làm việc, thiên về tầng lớp ứng dụng, thực tế cũng vô cùng thực dụng, đã phát hiện và giải quyết không ít vấn đề còn tồn đọng trước đây của họ.
Điều này cũng mang lại cho Hứa Vấn sự gợi mở rất lớn, hiện tại anh nằm trên ghế sofa vẫn còn đang hồi tưởng, những quy trình này ứng dụng vào việc xây dựng Phùng Xuân tân thành thì có thể có tác dụng gì, có thể tiến hành tối ưu hóa gì cho công việc hiện tại của họ.
Qua không biết bao lâu, Hứa Vấn đã nghĩ thông suốt rất nhiều thứ, thở phào nhẹ nhõm, tuy mệt mỏi nhưng về tinh thần vẫn rất vui vẻ.
Lúc này, anh nghe thấy bên cạnh phát ra tiếng sột soạt, Liên Thiên Thanh đứng dậy nói: “Ta ra ngoài một chuyến.”
“Dạ?” Hứa Vấn ngồi dậy, ngơ ngác quay đầu nhìn ông, “Sư phụ định đi đâu ạ?”
“Tùy tiện đi dạo xem thử.” Tay Liên Thiên Thanh đặt trên nắm cửa, nghĩ ngợi một lát, không vặn động mà là định thần lại, xuyên qua cánh cửa trực tiếp bước qua.
Hứa Vấn ngẩn ra, vội vàng đứng dậy đi tới cửa, đẩy cửa ra, thấy Liên Thiên Thanh đang đứng trên hành lang, dường như đang do dự không biết nên đi về phía nào.
“Đi đâu ạ? Xem cái gì ạ? Đây là một thế giới khác đấy ạ...” Anh có chút căng thẳng nhắc nhở.
“Sợ cái gì, ta hiện tại bộ dạng này, còn có cái gì có thể làm hại ta được sao?” Liên Thiên Thanh cười cười, ánh mắt nhìn vào một món đồ trang trí trên hành lang.
Khách sạn này thiết kế kiểu Trung Hoa, trên hành lang cứ cách một đoạn lại có một cái lồng kính, trong lồng là đồ đồng phỏng chế. Ông nhìn chằm chằm vào cái Tứ Dương Phương Tôn đó một lát, lắc đầu nói, “Ta muốn ra ngoài xem thử.”
Liên Thiên Thanh là sư phụ, Hứa Vấn mới là đồ đệ. Hơn nữa với cá tính của Liên Thiên Thanh, ông đã quyết định một việc thì Hứa Vấn không có cách nào ngăn cản được.
Tuy nhiên anh nghĩ ngợi, quả thực cũng không còn lo lắng như vậy nữa.
Liên Thiên Thanh khi chưa đến tuổi nhược quán đã đi khắp thiên hạ Đại Chu, đi khắp nơi thách đấu, trở thành Bán Bước Thiên Công. Tuy là thế giới khác nhau, nhưng kiến thức năng lực đều không cần phải bàn cãi.
Huống chi, ông hiện tại trạng thái này, ông nhìn thấy người, người không nhìn thấy ông, có thể xuyên cửa cũng có thể cầm vật, gần như là tùy tâm sở dục, còn có cái gì đáng sợ nữa?
“Dù sao đi nữa, vẫn xin sư phụ vạn sự cẩn thận.” Hứa Vấn dặn dò.
“Biết rồi.” Liên Thiên Thanh thong dong mỉm cười, đi về phía thang máy — lúc họ về chính là đi thang máy.
Không biết sư phụ sẽ nhìn thấy gì, lại sẽ nghĩ những gì...
Hứa Vấn nhìn theo bóng lưng ông biến mất, thẫn thờ một lát rồi quay về phòng.
Anh súc rửa xong xuôi, nằm lên giường, tắt đèn, nhắm mắt lại.
Trong đầu có rất nhiều chuyện lộn xộn, các loại chuyện của hai thế giới đan xen vào nhau, nay và xưa, hiện đại và truyền thống, nhịp điệu nhanh và nhịp điệu chậm...
Cuối cùng, nó quay trở lại thành giọng nói của Đỗ Minh: “Sẽ luôn có thứ mới xuất hiện, nếu cái cũ bị nó thay thế, biến mất, thì đại diện cho cái cũ này không còn sức sống nữa, vốn dĩ nên biến mất thôi.”
“Tổng không thể để cây già không chết, thì không cho cây mới nảy mầm chứ?”
Cơ thể anh chìm vào tấm nệm mềm mại, ý thức cũng theo đó mà chìm xuống.
Sau đó, sau một loạt quang ảnh, xung quanh anh đột nhiên từ bóng tối biến thành ánh sáng, từ xa truyền lại những âm thanh ồn ào.
Anh nhìn quanh một cái, vô cùng chấn động.
Anh lại trở về Ban Môn Thế Giới rồi?
Thời gian gần đây, một niệm đi về như thế này đối với anh mà nói đã là chuyện vô cùng bình thường rồi, nhưng hôm nay như thế này rõ ràng vẫn rất không bình thường.
Anh không ở Vinh Trạch, thậm chí không ở Vạn Viên, mà là ở Thanh Ngộ!
Trong một căn phòng của khách sạn 5 sao ở Thanh Ngộ!
Không thông qua Vinh Trạch, anh cũng có thể đến được Ban Môn Thế Giới sao?
Đây lại là tại sao?
Thế giới này, rốt cuộc là một chuyện như thế nào...
Tuy nhiên cũng tốt, sau khi thấy Liên Thiên Thanh, Hứa Vấn rất muốn tìm một thời gian để quay lại.
Phụ thân đột nhiên ngã xuống bất tỉnh nhân sự, Liên Lâm Lâm chắc chắn rất lo lắng. Tuy khái niệm thời gian của hai thế giới không giống nhau, nhưng Hứa Vấn vẫn muốn “sớm một chút” nói chuyện này cho nàng biết.
Anh quay lại trong đám đông, bên kia một nhóm đại sư vẫn đang thảo luận về chuyện xi măng, tưởng tượng về những công dụng và sự phát triển có thể có của xi măng trong tương lai.
Họ có những ý tưởng kỳ lạ, rất nhiều ý tưởng vô cùng ăn khớp với hiện đại, thậm chí còn có một số thứ thiên mã hành không, cảm thấy căn bản không thể thực hiện được, nhưng quả thực cũng rất thú vị.
Đợi thêm một lát, thành phẩm xi măng ra lò, các đại sư lần lượt vây quanh xem, Nghê Thiên Dưỡng bảo họ đeo khẩu trang, dặn dò họ cẩn thận.
Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, Kinh Nam Hải đột nhiên vỗ vỗ vai Hứa Vấn, gọi anh ra một bên.
“Có vấn đề gì sao ạ?” Hứa Vấn đang để tâm đến chuyện bên phía Liên Lâm Lâm, đang suy nghĩ làm sao tìm cơ hội quay về một chuyến, có chút lơ đãng.
Bị Kinh Nam Hải nhắc nhở như vậy, anh theo bản năng tưởng là chuyện về công việc, quay đầu hỏi.
“Bên phía Lục Lâm có chút chuyện, nếu ngươi có rảnh, có thể quay về một chuyến.” Kinh Nam Hải bất động thanh sắc, giọng nói cũng hạ rất thấp, không muốn bị những người khác nghe thấy.
“Là chuyện bên phía sư phụ con sao ạ?” Hứa Vấn đột nhiên nhận ra, nhìn chằm chằm ông hỏi, giọng nói cũng hạ rất thấp.
“Hửm? Đúng vậy.” Hứa Vấn đoán quá chuẩn quá nhanh, Kinh Nam Hải có chút bất ngờ, đi thẳng vào vấn đề nói, “Ngựa đã chuẩn bị sẵn rồi, có thể xuất phát bất cứ lúc nào, nhưng cần chính ngươi tìm lý do.”
Nói xong Kinh Nam Hải liền đi khai, Hứa Vấn nhìn chằm chằm bóng lưng ông, hiểu ý của ông.
Kinh Nam Hải là quan hệ bên phía Nhạc Vân La, Liên Thiên Thanh vốn dĩ đã không muốn bị người khác biết đến sự tồn tại của mình, bất kể về phương diện nào mà nói, quan hệ với Nhạc Vân La cũng là phải giữ bí mật. Cho nên Kinh Nam Hải chỉ có thể lặng lẽ tới báo cho anh chuyện này, cũng muốn anh lặng lẽ mà đi.
Hứa Vấn cũng không ngờ mình vừa tới núi Thiên Vân đã phải quay về, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, anh bắt buộc phải quay về.