Cao Tiểu Thụ đứng trước cổng trường nghề Dương Thiên.
Cao Tiểu Thụ năm nay 16 tuổi, đi học hơi muộn, vừa mới tốt nghiệp trung học cơ sở không lâu.
Cậu vừa thi xong kỳ thi trung học, thành tích nát bét, kém điểm chuẩn vào trường chuyên tận 200 điểm, ngay cả trường công lập bình thường cũng rất nguy hiểm.
Cha mẹ cậu suy tính một hồi, cũng không định tìm cửa chạy chọt cho cậu học tiếp trung học nữa, mà gửi thẳng cậu vào trường nghề, học lấy cái nghề thực thụ, sau này còn có miếng cơm ăn.
Cao Tiểu Thụ không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy hơi mất mặt.
Trường trung học cơ sở của cậu khá tốt, phần lớn bạn cùng lớp đều lên trung học phổ thông, tương lai là hướng tới đại học.
Chỉ có cậu là vào cái trường nghề rách nát này, sau này chỉ là một công nhân bình thường, rõ ràng là thấp kém hơn người ta một bậc.
“Công nhân thì sao, công nhân là giỏi lắm đấy!” Cao gia gia nghe thấy lời phàn nàn của cậu thì vô cùng bất mãn, đập mạnh hai quả hạch đào đang cầm trên tay xuống bàn, sau đó lại xót xa đi kiểm tra xem hạch đào và bàn có hỏng không.
Sau khi thấy cả hai đều không sao, ông chỉ vào Cao Tiểu Thụ bắt đầu mắng: “Ông nội ngươi và bà nội ngươi đều là công nhân, nuôi cha ngươi khôn lớn rồi cưới mẹ ngươi đấy! Không có công nhân thì không có ngươi, không được quên gốc gác! Công nông giai cấp, công nông giai cấp, công nhân còn xếp trước nông dân, giỏi lắm đấy!”
“Nông dân cũng có gì giỏi đâu...” Cao Tiểu Thụ lẩm bẩm rất nhỏ, không dám để ông nội nghe thấy.
Tuy nhiên cậu căn bản không có cơ hội phản kháng, kết quả vẫn bị đưa tới đây.
Trường nghề Dương Thiên, một trường nghề rất nổi tiếng ở vùng Giang Nam, trong đó có hơn mười chuyên ngành, Cao Tiểu Thụ báo danh ngành mộc.
Thành phố Vạn Viên có truyền thống truyền thừa kỹ nghệ lâu đời, chạm khắc gỗ và kiến trúc gỗ là một tuyệt kỹ địa phương, người nhà Cao Tiểu Thụ nghiên cứu một hồi, cảm thấy học cái này tương lai dễ tìm việc làm nên đã báo danh cho cậu.
Cho đến tận lúc đứng trước cổng trường Dương Thiên, Cao Tiểu Thụ vẫn là một khuôn mặt ngơ ngác.
Đối với cậu, thợ mộc chính là làm bàn ghế tủ giường, là những thứ mà khi sửa sang nhà cửa sẽ mời người tới đóng. Học cái này có nghĩa là, sau này người ta đóng đồ gỗ, cậu cũng phải đến tận nhà làm sao?
Trước cổng có một phòng bảo vệ, Cao Tiểu Thụ do dự một chút rồi đi tới, định hỏi xem báo danh ở đâu.
Vừa đến gần phòng bảo vệ, Cao Tiểu Thụ đã nghe thấy tiếng đối thoại bên trong, người đó dường như đã hẹn cùng đi với ai đó, đang hỏi xem bạn đồng hành đã đến chưa.
Cao Tiểu Thụ nghe vài câu, phát hiện người đó hỏi đúng là lớp của cậu — lớp mộc số 2.
Là bạn học sao?
Nhưng nghe giọng nói có vẻ hơi già...
Người đó hỏi xong thấy bạn đồng hành chưa đến thì đi ra ngoài, Cao Tiểu Thụ vội vàng tránh sang một bên.
Cậu ngước mắt nhìn, người đó khoảng hơn 20 tuổi, cao hơn cậu một cái đầu, trông khá đẹp trai, còn có một khí chất khó tả, Cao Tiểu Thụ không biết diễn tả thế nào, nhưng nhìn thấy rất dễ chịu.
Ánh mắt người đó rơi trên người cậu, biểu cảm có chút kinh ngạc.
Tuổi này, chắc không phải là thầy giáo chứ... Cao Tiểu Thụ lấy hết can đảm tiến lên chào hỏi, hỏi: “Chào thầy ạ, em là tân sinh viên lớp mộc số 2, em tên là Cao Tiểu Thụ.”
“... Tôi không phải thầy giáo, tôi cũng tới đây để đi học.” Đối phương biểu cảm kỳ quái, khựng lại một chút mới trả lời.
“Hả?” Cao Tiểu Thụ chấn kinh.
“Tuổi này của cậu... là tốt nghiệp trung học cơ sở xong thi vào trường nghề sao?” Đối phương lập tức đoán ra ngay.
“Vâng ạ, hóa ra không chỉ có mỗi học sinh mới tốt nghiệp thi vào đây sao...” Cao Tiểu Thụ đột nhiên thấy hơi căng thẳng một cách khó hiểu.
Lúc này, Cao Tiểu Thụ nghe thấy tiếng xe phía sau, quay đầu nhìn lại, một chiếc xe buýt lớn vừa mới dừng lại, cửa xe mở ra, ào ào đi xuống hơn 20 người, tuổi tác không đồng đều, nhưng nhỏ nhất cũng phải hơn 20 tuổi, người lớn tuổi trông ít nhất cũng phải 50 rồi.
“Hứa tiên sinh!” Những người đó xuống xe là nhìn về phía này ngay, sau đó gọi to, một nhóm người lập tức vây quanh người đứng cạnh Cao Tiểu Thụ, chen lấn khiến Cao Tiểu Thụ bị đẩy sang một bên.
“Các người cẩn thận một chút.” Người đó khẽ kéo Cao Tiểu Thụ một cái, trách móc: “Còn có bạn học nhỏ ở đây này?”
Bạn học?
Cao Tiểu Thụ chỉ cảm thấy một bàn tay vững chãi đỡ lấy mình, bàn tay đó ổn định và ấm áp, khiến người ta rất an tâm. Đồng thời trong lòng cậu lại có chút mê mang.
Bạn học?
Chẳng lẽ những người này cũng đều là...
Tuổi lớn thế này rồi mà còn phải bắt đầu học làm thợ mộc sao?
Họ chắc hẳn là sống không tốt lắm nhỉ...
Cậu đột nhiên thấy hơi đồng cảm.
“Vào trong thôi.” Người mà Cao Tiểu Thụ gặp đầu tiên được coi là rất trẻ trong nhóm người này, nhưng có vẻ rất có tiếng nói.
Anh ta ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người cùng đi vào trong.
“Cậu tên là Cao Tiểu Thụ đúng không, tôi tên là Hứa Vấn. Chúng tôi đều tới báo danh học mộc, thi lấy chứng chỉ kỹ thuật viên sơ cấp. Lớp này chủ yếu hướng tới tuyển sinh xã hội, thi lấy chứng chỉ hành nghề, sao cậu lại tới đây báo danh?”
Giọng Hứa Vấn ôn hòa, nói năng có bài bản, Cao Tiểu Thụ nhanh chóng bớt căng thẳng, mê mang lắc đầu nói: “Em cũng không biết, mẹ em báo danh cho em. Em đi nhầm chỗ rồi sao?”
“Cậu gọi điện thoại hỏi lại xem?”
Cao Tiểu Thụ nhanh chóng gọi điện thoại, một lát sau đã xác định đúng là ở đây không sai. Trường nghề Dương Thiên có một kế toán là bạn cũ của mẹ cậu, đảm bảo đứa trẻ ở đây nhất định có thể học được tay nghề, mẹ cậu liền gửi cậu tới đây.
“Có thể học được tay nghề... dự tính này cũng không tệ. Vậy thì cố gắng học đi.” Hứa Vấn mỉm cười vỗ vỗ vai cậu.
“... Nhưng học cái này thì có ích gì? Sau này đến nhà người ta đóng đồ gỗ sao?” Có lẽ vì Hứa Vấn quá ôn hòa, Cao Tiểu Thụ vô thức nói ra lời trong lòng.
“Đây thực sự cũng là một con đường.” Hứa Vấn cười một tiếng, trêu chọc cậu: “Cái này có gì không tốt chứ? Bây giờ thợ đến nhà, nhà ai mà chẳng phải khách sáo?”
“Đó là sợ bị lừa bịp!” Cao Tiểu Thụ biểu thị mình mắt sáng lòng trong tuyệt đối sẽ không bị lừa: “Thực ra trong lòng họ chẳng coi thợ ra gì, cảm thấy họ không có văn hóa, chỉ là một công nhân thôi?”
“... Thằng nhóc này nói năng kiểu gì thế...” Hứa Vấn còn chưa kịp nói gì, trong đám người bên cạnh đã có người bất mãn hừ hừ.
Cao Tiểu Thụ sợ tới mức lập tức ngậm miệng, lén nhìn một cái, là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, cao hơn cậu gần một cái đầu, dưới lớp áo thun có thể thấy lờ mờ những bắp thịt cuồn cuộn.
Cậu không dám nói nữa, lại lén nhìn cánh tay mình một cái, có chút hâm mộ.
Cậu từ nhỏ đã rất gầy yếu, gà trắng còn nhiều thịt hơn cậu hai lạng, cậu nằm mơ cũng muốn trở thành người cơ bắp.
“Lục Tiểu Tam ngươi làm gì thế, người ta nhìn chúng ta thế nào còn cần ngươi tự lừa mình dối người sao?” Một người trung niên khác ngoài 40 tuổi khiển trách người đàn ông cơ bắp đó.
“A Miêu thúc, con đương nhiên biết, nhưng nghe thấy vẫn thấy không sướng mà...” Người đàn ông cơ bắp nhanh chóng xìu xuống, uể oải nói.
A Miêu thúc dường như còn muốn nói gì đó, nhưng há miệng hồi lâu, chỉ thở dài một tiếng, không nói tiếp nữa.
Cao Tiểu Thụ có chút hối hận, cậu cảm thấy mình đã nói sai rồi. Cậu do dự một hồi, câu nói mà ông nội luôn treo bên miệng lúc này đột nhiên cũng từ miệng cậu thốt ra.
“Chúng ta công nhân có sức mạnh, giai cấp công nhân giỏi lắm đấy!”
Tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó cùng cười rộ lên.
Tiếng cười làm dịu đi bầu không khí, Cao Tiểu Thụ thở phào nhẹ nhõm, cười ngây ngô theo.
Nhưng, không biết có phải là ảo giác hay không, Cao Tiểu Thụ nghe ra được một tia cay đắng từ tiếng cười này, đồng thời trong lòng cậu cũng phủ lên một tầng u ám về tương lai của chính mình.