“Lý Tam Ty.”
Hứa Vấn nói ra cái tên của người này.
Cái tên này ở những nơi khác thì ít người biết đến hơn, nhưng ở Vạn Viên và vùng Giang Nam có thể nói là nhà nhà đều biết.
Hứa Vấn trước đây đã từng nghe qua cái tên này, không quá hiểu rõ về sự tích của ông, sau này nghe Lạc Nhất Phàm nhắc tới, lại đi tra cứu một chút, phát hiện người này thực sự quá đỗi phi phàm.
Ông là người bản địa Vạn Viên, mấy chục năm gần đây luôn dốc sức vào các sự vụ liên quan đến bảo tồn cổ thành, từng thất bại rất nhiều lần, nhưng cũng có rất nhiều cổ thành cổ kiến trúc nhờ vào sự nỗ lực liều mạng của ông mà được bảo tồn lại, trải qua duy tu, trở thành những đặc trưng văn hóa hiển hách của vùng Giang Nam.
Tòa cổ thành Bình Trấn này chính là một trong số đó.
Những năm 80 của thế kỷ trước, cả nước rầm rộ xây dựng, muốn đẩy đổ những thứ cũ kỹ để làm lại từ đầu, phát triển kinh tế.
Vùng Giang Nam cũng vậy, đâu đâu cũng mở mang xí nghiệp hương trấn, lấp sông mở đường, dỡ nhà xây xưởng, rất nhiều phong cảnh cổ trấn ưu mỹ từ đó bị hủy hoại trong chốc lát.
Lý Tam Ty nhìn thấy tình huống này vô cùng đau lòng, ông cảm thấy việc xây dựng vô tổ chức sẽ gây ra sự hỗn loạn cho tương lai, thậm chí còn có khả năng phải cải tạo lần hai, thế là kiến nghị chính quyền các cấp tiến hành quản lý, tiến hành quy hoạch đô thị hợp lý.
Ủy ban xây dựng cấp trên công nhận quan điểm của ông, mở các công hàm và thư giới thiệu chính thức, giúp đỡ các nơi tiến hành quy hoạch.
Thế là Lý Tam Ty cầm công hàm và thư giới thiệu này, bắt đầu bôn ba không công.
Họ đã tới Bình Trấn.
Vào thời điểm đó, chính quyền hương trấn không nhận thức được những vấn đề này, ngược lại cảm thấy nhóm người Lý Tam Ty đang cản trở họ phát triển, đang tìm rắc rối.
Lý Tam Ty và các đồng sự kiên trì không bỏ cuộc, dưới sự giúp đỡ của một số cư dân có tri thức có nền tảng tại địa phương, bắt đầu tự bỏ tiền túi đo đạc, tự bỏ tiền túi điều tra, tự bỏ tiền túi quy hoạch.
Trấn trưởng lúc đó đã nói thẳng với ông rằng, ông ta biết họ tới để giúp đỡ, biết họ có ý tốt, nhưng không cần thiết, thấy phiền, sau này đừng tới nữa.
Thậm chí còn có lãnh đạo khi họp đã nói, Lý lão sư của trường đại học nào đó tới Bình Trấn làm quy hoạch, muốn bảo vệ cổ trấn, đây là bảo vệ sự lạc hậu. Không lo phát triển là sai lầm, các đồng chí đừng ủng hộ họ.
Chính dưới áp lực như vậy, Lý Tam Ty im lặng bôn ba, ngoài việc đo đạc quy hoạch còn xin kinh phí, và đem toàn bộ kinh phí chuyển vào tài khoản của Bình Trấn, biểu thị chuyên dùng cho việc quy hoạch.
Dưới những điều kiện gian khổ và sự nỗ lực như vậy, Lý Tam Ty đã dùng thời gian 3 năm, hoàn thành quy hoạch tổng thể của Bình Trấn.
Ông đã tổ chức hội nghị thẩm định, dựa vào quan hệ của mình mời rất nhiều chuyên gia giáo sư nổi tiếng, tại hội nghị đã khiến Bình Trấn và lãnh đạo cấp trên tán thưởng và công nhận bản quy hoạch này, đồng ý thực hiện theo đó.
Đồng thời, ông dựa vào sự nỗ lực mưa dầm thấm lâu, đã ảnh hưởng đến rất nhiều cư dân và quan chức địa phương Bình Trấn, khiến mọi người nhận thức lại quê hương của mình, cảm thấy tự hào vì nó, công nhận phương án bảo tồn và xây dựng này, tự phát đi duy trì nó.
Phải biết rằng, tu sửa và tái thiết một tòa cổ thành không phải là chuyện dễ dàng, nó liên quan đến từng con phố, từng con ngõ, từng hộ gia đình.
Không có sự phối hợp của mỗi một người dân địa phương, công trình không thể thuận lợi thúc đẩy được.
Vẻ đẹp của Bình Trấn đã được giữ lại, bắt đầu được thế gian biết đến.
“Khá lắm.” Liên Thiên Thanh yên lặng lắng nghe, khen một câu.
“Quả thực vậy ạ. Hơn nữa những cổ thành mà ông ấy giải cứu được không chỉ có mỗi Bình Trấn. Tấn Tây, Điền Nam, khắp cả nước.” Hứa Vấn nói.
“Một tuần sau là có thể tới Bình Trấn xem thử rồi nhỉ?” Liên Thiên Thanh hỏi.
“Vâng.” Hứa Vấn nghe ra rõ ràng, đây là sự xác nhận, lại càng là sự mong đợi.
Trong lúc trò chuyện, họ đã đi bộ về tới Hứa Trạch.
Vừa vào hậu viện, đã nghe thấy tiếng Vinh Hiển và Cao Tiểu Thụ đang la ó lớn tiếng.
Từ khi quen biết Cao Tiểu Thụ đến nay, đây là lần đầu tiên Hứa Vấn nghe thấy cậu nói chuyện lớn tiếng như vậy.
“Không đúng, là cậu sai rồi!” Cao Tiểu Thụ không cho phép nghi ngờ, ngữ khí vô cùng khẳng định: “Họ không thể làm như vậy được!”
“Sao cậu biết được!” Vinh Hiển cũng lớn tiếng không kém: “Làm như thế này rõ ràng hợp lý hơn!”
“Tôi chính là biết, cái này không hợp quy tắc!” Cao Tiểu Thụ chém đinh chặt sắt: “Phần này cậu chắc chắn vẽ sai rồi!”
Hứa Vấn và Liên Thiên Thanh nhìn nhau, Hứa Vấn nhẹ bước đi tới, thấy hai người đang đứng bên ngoài Tứ Thời Đường, đối diện với một bản vẽ trải trên một khối đá hồ thạch thảo luận kịch liệt.
Cả hai tay đều cầm một cây bút lông, vung vẩy về phía đối phương, trên mặt trên áo toàn bộ đều là vết mực và bụi bặm, nhếch nhác vô cùng, nhưng cả hai không một ai để ý, chỉ nhìn chằm chằm đối phương, nửa bước cũng không nhường.
Cầu Cầu ngồi trên một khối đá hồ thạch khác nằm giữa hai người họ, biểu cảm nghiêm túc nhìn trái ngó phải, giống như đang nghiêm túc nghe lời họ nói, muốn làm trọng tài cho họ vậy.
“Cầu Cầu, mày nói đi! Mày ủng hộ ai trong hai đứa tao!” Kết quả Vinh Hiển xoay chuyển đầu mâu, thực sự chỉa vào nó rồi.
“Đúng, mày nói đi, mày thấy ai đúng thì mày qua đây!” Cao Tiểu Thụ thế mà cũng chuyển dịch mục tiêu, ngồi xổm xuống đưa tay về phía Cầu Cầu, biểu cảm còn khá nghiêm túc.
Cả hai cùng ngồi xổm xuống, một trái một phải nhìn Cầu Cầu, đưa tay ra, để Cầu Cầu lựa chọn.
Con mèo đen nghiêng đầu nhìn hai người một cái, “meo” một tiếng, quay người lại, chạy về phía Hứa Vấn, bám lấy chân hắn không buông.
“Đừng làm khó Cầu nhà chúng ta.” Hứa Vấn bật cười thành tiếng, cúi người bế nó lên, nó nhảy lên vai Hứa Vấn, ngồi ngay ngắn, từ trên cao nhìn xuống hai thiếu niên, lại meo một tiếng.
“Anh tới đúng lúc lắm! Anh tới làm trọng tài đi!” Vinh Hiển nhìn thấy Hứa Vấn thì càng mừng rỡ, nhảy tới kéo Hứa Vấn tới bên cạnh tảng đá: “Anh xem phương án tu sửa của hai đứa em, cái nào mới đúng!”
Nghe thấy bốn chữ “phương án tu sửa”, Hứa Vấn giật mình kinh ngạc.
Hiện tại thứ có thể treo lên bốn chữ này, đương nhiên chỉ có cái “Vinh Hiển Đình” được đặt tên đơn phương kia rồi. Nhiệm vụ hắn giao cho Vinh Hiển là vẽ ra hình dáng các góc khác của cái đình này, đương nhiên đây cũng coi là một phần của phương án tu sửa, nhưng Vinh Hiển sáng nay mới bắt đầu làm, giờ đã hoàn thành rồi sao?
Hắn kinh ngạc đi tới, cúi người xuống xem.
Cầu Cầu vừa mới ngồi yên đã bị buộc phải xuống, rất không hài lòng, dùng sức vỗ một cái lên bản vẽ trên đá hồ thạch, để lại một dấu chân, sau đó hiên ngang bước đi.
Hứa Vấn theo bản năng nhìn vào nơi nó để lại dấu chân.
Vinh Hiển là người chuyên môn học vẽ, kỹ thuật khá tốt, các đường nét định hình và quan hệ sáng tối đều rất ổn.
Đương nhiên, đây không phải là thủ pháp nên có khi vẽ bản vẽ kỹ thuật, nhưng có thể thấy cậu đang dốc sức tiến hành thay đổi, vả lại giai đoạn này, việc diễn đạt ý đồ quan trọng hơn việc chuẩn bị tỷ lệ xích, đây không phải vấn đề gì lớn.
Vinh Hiển Đình là một cái đình lục giác, hiện còn tồn tại 3 góc, 3 góc khác hoàn toàn sụp đổ mục nát. 3 góc hiện còn không được duy tu, ngói rơi mất ít nhất một nửa, đấu củng dưới hiên góc không đầy đủ, chỉ là gượng chống.
Yêu cầu Hứa Vấn đưa ra cho Vinh Hiển rất đơn giản, chính là vẽ ra bản vẽ phục nguyên của 6 cái góc này.
Tuy nhiên từ trên “bản vẽ” trước mắt này mà xem, Vinh Hiển có dã tâm lớn hơn hắn tưởng.
Cậu không chỉ muốn phục nguyên 6 cái góc đó, mà còn nạp cả toàn bộ cái đình cùng với bệ đài phía dưới vào phạm vi quy hoạch của mình.
Gần bệ đài, cậu bổ sung thêm một số phần, cũng chính là phần mà dấu chân Cầu Cầu vừa nãy ấn vào.
Hứa Vấn nhìn chằm chằm vào phần đó một lát, ngẩng đầu hỏi: “Cháu định... đi dây sao?”