Chính Hứa Vấn cũng sững sờ.
Cảm giác hơi bị sướng nha…
Cậu đặt tảng đá xuống, lại gãi gãi đầu, có chút phấn khích.
Ở thế giới kia cậu có thể làm được như vậy, nhưng quá trình đi đến thế giới đó có chút huyền diệu, bản thân thế giới đó cũng có chút huyền diệu, phần lớn thời gian Hứa Vấn đều thiếu đi cảm giác chân thực, dường như mọi thứ đều là lẽ đương nhiên.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, đây là thế giới thực, cậu lại có thể thông qua Chiến Ngũ Cầm mà có được sức mạnh lớn như vậy, quả thực giống như có siêu năng lực vậy!
Nhưng ở đây, Chiến Ngũ Cầm còn có thể tiếp tục luyện không?
Hứa Vấn suy nghĩ một chút, tìm một bãi đất trống, tập trung tinh thần đứng thẳng.
Hứa Vấn vừa cử động Cầu Cầu đã tỉnh giấc, chú mèo đen nhỏ nhắn đi theo sau cậu, nhảy lên một tảng đá Thái Hồ nhìn chằm chằm vào cậu.
Hứa Vấn đứng yên một lát, đột nhiên tung một chưởng, chuyển thành trảo, bắt đầu luyện quyền.
Chiến Ngũ Cầm có thêm chữ "Chiến", so với Ngũ Cầm Hí thông thường thì mang tính tấn công cao hơn rất nhiều, cảm giác khi đánh ra cũng hoàn toàn khác biệt.
Bãi đất trống không lớn, dưới chân còn có rất nhiều đá vụn, một hòn đá hình thoi nằm ở vị trí rất dễ thấy, Hứa Vấn chỉ cần giẫm lên, phần nhô ra bên trên rất dễ đâm thủng đế giày của cậu.
Nhưng chân Hứa Vấn cứ lượn lờ xung quanh, hòn đá này vẫn sừng sững bất động, hoàn toàn không bị chạm tới mảy may.
Cuối cùng, Hứa Vấn giậm mạnh một cước xuống bên cạnh hòn đá này, một tảng đá Thái Hồ to bằng bàn tay bị cậu giẫm nát vụn, bốc lên một trận sương trắng!
Hứa Vấn từ từ thu thế, đứng yên tại chỗ, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Luyện xong một bài Chiến Ngũ Cầm, cậu đã cảm nhận rõ ràng. Bài quyền này không chỉ có thể luyện, mà tố chất cơ thể và khả năng phản xạ cậu có được nhờ quá trình rèn luyện lâu dài ở thế giới kia, toàn bộ đều được mang sang đây nguyên vẹn, không hề thay đổi chút nào!
Bây giờ cậu không chỉ sức mạnh tăng lên, mà độ dẻo dai, khả năng kiểm soát cơ thể, cùng một số phản xạ vi mô của cơ thể đều tăng cường rõ rệt, đã vượt qua người bình thường không ít rồi.
Hơn nữa nếu tiếp tục luyện tập, cậu còn có thể tiếp tục mạnh lên, đến lúc đó sẽ biến thành thế nào, vẫn chưa biết được…
Quan trọng nhất là, đổi một thế giới, những thay đổi cơ thể do Chiến Ngũ Cầm mang lại vẫn tiếp diễn, vậy còn ký ức cơ bắp về chế tác mộc nghệ của cậu thì sao?
Hứa Vấn quay lại hang động, bây giờ trời vẫn chưa sáng, cậu nương theo ánh lửa tìm được một khúc gỗ sa mộc.
Lúc trời chưa sáng không thể chế tác tinh xảo hay phục chế, nhưng luyện tập kỹ năng cơ bản chắc chắn không thành vấn đề.
Hứa Vấn phát hiện, trong phòng làm việc này không chỉ có dụng cụ, mà còn có không ít hàng mẫu, số lượng không nhiều nhưng chủng loại khá đa dạng, những thứ thông dụng cơ bản đều có đủ.
Cậu đồng thời lưu ý đến một chuyện. Rõ ràng bên ngoài tòa nhà rách nát tơi tả như thể lúc nào cũng có thể sập xuống, nhưng đồ đạc trong phòng làm việc này lại rất mới, dù là cưa hay bào, trên lưỡi dao đều không thấy một chút vết rỉ sét nào.
Chuyện này quả thực có chút kỳ lạ…
Tòa nhà lớn này, đúng là chỗ nào cũng bị sương mù bao phủ, hoàn toàn không giống một nơi tồn tại trong hiện thực.
Nhưng bất kể là Kinh Thừa người này, hay trải nghiệm 1 năm qua của cậu, vốn dĩ đã rất không bình thường rồi, có thêm chút kỳ lạ nữa cũng chẳng sao.
Hứa Vấn xách khúc gỗ sa mộc lên, trọng lượng và kết cấu quen thuộc xuyên qua da, truyền qua dây thần kinh vào não cậu.
Gần như ngay trong khoảnh khắc này, trong lòng cậu đã có sự tự tin.
Cậu cầm rìu lên, bắt đầu gọt vỏ cho khúc gỗ sa mộc này.
Hơn một canh giờ không đủ để làm xong một món Sa Mộc Xảo hoàn chỉnh, nhưng sau khi Hứa Vấn thử nghiệm các loại dụng cụ, cậu đã có thể khẳng định.
Thứ cậu mang về từ thế giới kia không chỉ có ký ức và kiến thức, mà còn có cả ký ức cơ bắp hoàn chỉnh.
Giống như 1 năm qua cậu đã dùng chính cơ thể mình để ghi nhớ và học tập ở thế giới đó vậy, bây giờ cậu chạm vào gỗ hay dụng cụ đều cảm thấy rất quen thuộc, rất gần gũi, bắt tay vào làm việc cũng không gặp chút trở ngại nào, vô cùng thành thạo!
Cảm giác này thật sự rất tuyệt…
Trời dần sáng, ánh sáng tự nhiên xuyên qua đỉnh hang chiếu vào, hai bên còn có hai cánh cửa sổ có thể mở ra, sau khi mở ra, cả hang động đều sáng sủa, không hề tối tăm chút nào.
Thiết kế rất khéo léo nha. Hứa Vấn đi vòng quanh hang động một vòng, tối qua cậu còn lo lắng ánh sáng không tốt làm sao làm việc, bây giờ chút nghi ngờ cuối cùng cũng đã bị xua tan.
“Meo~”
Cầu Cầu chui ra từ đống phoi bào trắng muốt, rũ rũ người, nũng nịu kêu lên một tiếng với cậu.
Hứa Vấn gãi gãi đầu: “Đói rồi à? Tao cũng hơi đói rồi, nhưng ở đây không có đồ ăn…”
Cậu bế Cầu Cầu lên, phủi sạch mạt cưa trên người nó, đang định ra ngoài xem có tìm được chút đồ ăn nào không, thì nhìn thấy ánh sáng trên đỉnh hang thay đổi, tạo thành một đoạn văn bản trên mặt đất trước mặt.
“Nhiệm vụ: Sửa chữa thùng gỗ bên giếng, làm cho nó có thể sử dụng bình thường. Phần thưởng: 3 ngày tự do hoạt động.”
Hứa Vấn dừng bước, nhìn chằm chằm xuống mặt đất, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Đây là… nhiệm vụ mà tòa nhà này giao cho cậu?
Tự do hoạt động, nghĩa là có thể rời khỏi tòa nhà này?
3 ngày thì đủ để tích trữ thức ăn các thứ… Không đúng! Nếu có thể rời khỏi đây, cậu nhất định phải cao chạy xa bay, tại sao còn phải quay lại?!
Nếu là trước khi đến thế giới kia, Hứa Vấn nghĩ đến việc có thể ra ngoài, chắc chắn chỉ thấy vui mừng, không hề do dự.
Nhưng bây giờ khi ý nghĩ này xuất hiện, cậu lại nhớ đến đêm trăng đó, mặt hồ đó, cô gái dính đầy bùn đất bên hồ nhưng đang cười rạng rỡ, cùng với người đàn ông trung niên chắp tay đứng trong sân…
Nếu rời khỏi đây, sẽ không bao giờ có thể đến thế giới đó nữa, cũng không thể gặp lại những người đó nữa…
Hứa Vấn cụp mắt xuống, nhưng trong chớp mắt đã đưa ra quyết định.
Khoan bàn đến chuyện tòa nhà này có kỳ quái hay có phải là nhà ma hay không, cậu không thể chịu đựng được việc bị nhốt ở đây ép buộc làm việc.
Việc cậu muốn làm, nhất định phải xuất phát từ ý muốn của chính cậu, suy nghĩ chân thực trong lòng cậu!
Hứa Vấn không chút do dự bước ra ngoài, quay lại bên cạnh cái giếng đó.
Chiếc thùng gỗ vẫn nằm lăn lóc ở đó, giống hệt như lúc nhìn thấy tối qua. Cậu nhặt chiếc thùng lên, mang nó về phòng làm việc sau hòn non bộ.
Phục chế đồ gỗ khác với chế tác.
Chế tác là từ không đến có, muốn làm thành hình dạng gì, chỉ cần tuân thủ các quy luật vật lý cơ bản nhất và yêu cầu của khách hàng các loại, phần còn lại hoàn toàn làm theo ý tưởng của mình.
Thùng vuông, thùng tròn, thùng tam giác, thùng bầu dục, muốn làm thành hình gì thì làm hình đó.
Nhưng phục chế thì khác.
Lúc Hứa Vấn mới bắt đầu học, Liên Thiên Thanh đã nói với cậu, hai chữ phục chế này, phục là khôi phục, là hành động; chế là chế tạo lại, là kết quả.
Gọi là phục chế, chính là sửa chữa vật phẩm trở về trạng thái vốn có của nó.
Nói cách khác, người phục chế không thể tự do sáng tạo, mà phải nắm bắt được trạng thái ban đầu của vật phẩm này trước, sau đó dùng nhiều cách khác nhau để khôi phục nó.
“Sửa chữa khôi phục, bốn chữ này nghe thì rất đơn giản, thực ra bên trong có rất nhiều chi tiết, con tự mình từ từ lĩnh hội đi.” Liên Thiên Thanh cứ thế giới thiệu qua loa cho cậu, nghĩ ngợi một chút lại bổ sung thêm một câu, “Đọc sách nhiều vào.”
Hứa Vấn, một người đã tiếp nhận 16 năm giáo dục hiện đại, cộng thêm sự gột rửa của xã hội thông tin, lại bị Liên Thiên Thanh khinh bỉ một cách hời hợt, bâng quơ như vậy, nhưng Hứa Vấn lại hết cách, một câu phản bác cũng không nói nên lời.
Về lịch sử cũng như các kỹ năng thủ công liên quan đến phục chế, Liên Thiên Thanh thực sự quá uyên bác. So với ông, những thứ Hứa Vấn biết có vẻ tạp nham và nông cạn, dọa người thì được, chứ không thể mang lên những sân khấu quá lớn.
Thứ Liên Thiên Thanh dạy là phục chế, thứ Hứa Vấn muốn học cũng là phục chế. Học làm thợ mộc, chủ yếu là để “nắm bắt trạng thái ban đầu của vật phẩm này”.
Nắm vững nguyên tắc này, bạn sẽ biết phải làm thế nào.
Hứa Vấn kiểm tra chiếc thùng gỗ này một chút, vươn tay lấy đồ trên bàn, vừa vươn tay ra, cậu đã sững sờ.