Virtus's Reader
Thiên Công

Chương 79: CHƯƠNG 78: ĐẠI SẢNH KHÁCH SẠN

“Ban trong Lỗ Ban, Môn trong môn phái.”

Vẻ mặt Lục Lập Hải khi nhắc đến hai chữ này bình thản mà kiêu hãnh, dường như chỉ riêng cái tên này thôi cũng đủ để ông lấy làm tự hào.

Trước đây Hứa Vấn chưa từng hỏi vấn đề này, đương nhiên cũng chưa từng nghe qua cái tên này.

Nhưng bây giờ, cái tên này đối với cậu lại mang một tầng ý nghĩa khác…

Là trùng hợp? Hay là thật sự là vậy?

Hứa Vấn cho đến tận bây giờ cũng không biết thế giới Ban Môn rốt cuộc là tình huống gì, có phải thực sự là quá khứ của thế giới mà cậu đang sống trước mắt này hay không. Hiểu biết về lịch sử quá ít, phải tăng cường học tập về phương diện này… Hứa Vấn lại một lần nữa cảm thấy như vậy.

Hình như Hứa Vấn đã khơi dậy hứng thú của Lục Lập Hải, trên đoạn đường tiếp theo ông cứ kể cho Hứa Vấn nghe về lịch sử Ban Môn của họ.

Ban Môn ban đầu được thành lập vào triều Minh, vào thời điểm đó là một tổ chức liên hiệp thợ thủ công rất lớn, lấy việc xây dựng các loại kiến trúc làm nghề chính. Lúc bấy giờ, thợ thủ công vùng Giang Nam gần như ai ai cũng gia nhập Ban Môn, danh tiếng thậm chí còn truyền đến tận kinh thành.

Cho đến tận ngày nay, rất nhiều danh viên cổ kiến trúc còn lưu lại ở Giang Nam đều do Ban Môn họ xây dựng. Lục Lập Hải tùy tiện kể ra vài cái tên, Hứa Vấn phát hiện ra ngay cả những cái tên này, một người hoàn toàn không hiểu biết gì như cậu cũng từng nghe qua.

“Lợi hại thật đấy, thế còn bây giờ thì sao?”

Hứa Vấn vừa hỏi xong đã biết mình hỏi sai rồi. Vẻ mặt Lục Lập Hải gần như ngay lập tức chùng xuống, một lát sau mới lắc đầu, cười khổ nói: “Bây giờ? Bây giờ không được nữa rồi. Thêm mười mấy hai mươi năm nữa, trên thế giới này chắc sẽ chẳng còn Ban Môn nào nữa đâu.”

“Tại sao?” Rõ ràng biết khả năng hai bên không có mối liên hệ nào là lớn hơn, nhưng chỉ cần nó mang cái tên này, Hứa Vấn liền nhịn không được mà quan tâm.

“Nguyên nhân thì nhiều lắm, không tiền không người không việc, nhất thời sao mà nói rõ được.” Lục Lập Hải vỗ vỗ vô lăng, chỉ về phía trước nói, “Ây, đến rồi, chính là chỗ kia.”

Ông rõ ràng đang chuyển chủ đề, Hứa Vấn cũng không tiện hỏi thêm.

Nơi Lục Lập Hải sắp xếp cho Hứa Vấn rất tốt, là một khách sạn 5 sao nổi tiếng toàn quốc.

Khách sạn vô cùng hiện đại, để phối hợp với văn hóa độc đáo của thành phố Vạn Viên đã sắp xếp một số bối cảnh và cơ sở vật chất thiên về phong cách Trung Hoa, nhìn qua thì có vẻ đã cố gắng sắp xếp cho hài hòa, nhưng Hứa Vấn nhìn kiểu gì cũng thấy có chút nửa nạc nửa mỡ.

Lục Lập Hải nhìn về phía đó vài cái, khẽ hừ một tiếng, sau đó mắt nhìn thẳng dẫn Hứa Vấn đến quầy lễ tân nhận phòng.

Thái độ của nhân viên lễ tân vô cùng thân thiện, mời họ ngồi xuống chiếc ghế sofa mềm mại, còn có nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp bưng đĩa trái cây tới.

Lúc này thời gian đã không còn sớm, nhưng nụ cười của nhân viên phục vụ vẫn ấm áp như ánh nắng ban mai.

Hứa Vấn mang theo Cầu Cầu bên người, nhân viên khách sạn còn đặc biệt sắp xếp ổ mèo, thức ăn cho mèo, cát vệ sinh cho mèo, cùng với chú mèo đen đưa đến tận phòng cậu, lịch sự dặn dò cậu cẩn thận đừng để thú cưng đi lạc.

Hứa Vấn khách sáo cảm ơn, vừa quay đầu lại, phát hiện Lục Lập Hải đang nhìn chằm chằm vào hai nhân viên phục vụ, tâm trạng dường như càng thêm sa sút.

Lục Lập Hải làm xong thủ tục nhận phòng liền rời đi, Hứa Vấn cầm thẻ phòng nhất thời không nhúc nhích.

Nhân viên phục vụ thân thiện hỏi: “Thưa anh, xin hỏi còn cần giúp gì nữa không ạ?”

Hứa Vấn liếc nhìn sang bên cạnh, lắc đầu.

Trong khách sạn vô cùng yên tĩnh, loáng thoáng có tiếng nhạc truyền đến, là tiếng đàn cổ, u tĩnh đến mức không giống tiếng nhạc, ngược lại giống như tiếng nước chảy trên suối, tự nhiên hài hòa.

Bên trái đại sảnh có một quầy sách, trên kệ gỗ bày rất nhiều sách, ánh đèn chiếu xuống, mang lại một cảm giác ấm áp.

Kể từ khi ăn quả đó xong, Hứa Vấn luôn tràn đầy năng lượng, đến tận bây giờ cũng không thấy buồn ngủ.

Cậu không về phòng, mà đi đến quầy sách xem sách trên kệ.

Một nửa là sách ngoại văn nguyên bản, một ít sách dạy thành công, một ít sách ảnh, còn có một số bộ sách khá đẹp mắt kiêm luôn chức năng trang trí và đọc.

Thành phố Vạn Viên có nền văn hóa đặc thù, cảnh sắc lâm viên vô cùng nổi tiếng. Do đó, trong số sách trên kệ có không ít sách giới thiệu về lâm viên, cùng với các loại sách về văn hóa đặc sắc của địa phương như thư họa, dệt may.

Hứa Vấn suy nghĩ một lát, lấy một cuốn Thông sử Trung Quốc mới tinh bắt đầu đọc.

Lịch sử và đồ cổ không thể tách rời, từ một góc độ khác mà nói, bản thân đồ cổ chính là vật mang tải lịch sử, rất nhiều khi sự thật lịch sử chính là từ trên đồ cổ tìm ra manh mối, được xác thực.

Liên Thiên Thanh dạy Hứa Vấn lịch sử, cũng dạy cậu phương pháp đọc sử.

Lịch sử có mối liên hệ với nhau, theo chiều dọc là vậy, theo chiều ngang cũng thế.

Cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng, kiến trúc thượng tầng lại tác động ngược lại sự phát triển của kinh tế.

Lịch sử tầng tầng lớp lớp, rất nhiều manh mối ẩn giấu trong các chi tiết, nhưng thực chất lại có mạch lạc riêng, phản ánh ngược lại trong đủ loại đồ cổ.

Giám định bảo vật chính là giám định lịch sử, Liên Thiên Thanh đã nói với cậu như vậy.

Lấy một ví dụ đơn giản, đồ ngọc thời Hán nhiều và tinh xảo, các kỹ thuật như chạm tròn, chạm nổi cao, chạm lộng tăng lên rõ rệt, còn xuất hiện Hán Bát Đao nổi tiếng, tám nhát dao chạm con ve sầu, giản dị mộc mạc, giá trị nghệ thuật vô cùng cao.

Nhưng đến thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều, việc chế tác đồ ngọc rõ ràng trở nên tiêu điều, đồ ngọc truyền đời hay khai quật được đều rất ít, cho dù có thì tay nghề cũng rất sơ sài mộc mạc, hiếm có món nào được chế tác tinh xảo.

Đây là vì sao?

Bởi vì thời kỳ Ngụy Tấn Nam Bắc triều, Nam Bắc chia cắt, chiến tranh liên miên, xã hội vô cùng biến động. Trong hoàn cảnh xã hội như vậy, đồ ngọc - loại sản phẩm cao cấp thường dùng cho nghi lễ trang trí - tự nhiên sẽ giảm đi.

Đồng thời, để giám định một món đồ cổ là thật hay giả, ngoài các quy tắc cứng nhắc như kỹ thuật, chất liệu, quan trọng nhất chính là thông qua các chi tiết lịch sử để phán đoán.

Ví dụ như lò Hồ Điền ở Cảnh Đức Trấn thời Nguyên lần đầu tiên nung thành công gốm sứ Thanh Hoa, sau đó gốm sứ Thanh Hoa mới chính thức bước lên vũ đài một cách rực rỡ. Nói cách khác, trước thời Nguyên không thể nào có gốm sứ Thanh Hoa.

Nếu có người nói trong tay họ có gốm sứ Thanh Hoa thời Đường thời Tống, thì có thể trực tiếp kết luận là đồ giả.

Những trường hợp khác cũng có rất nhiều tình huống như vậy, mà nếu một người phục chế ngay cả một món đồ cổ là thật hay giả cũng không phân biệt được, thì căn bản không cần phải phục chế nữa.

Hứa Vấn vốn dĩ đã có hứng thú với lịch sử, sau khi đi một vòng đến thế giới Ban Môn, thậm chí còn có cảm giác hơi say mê.

Không biết qua bao lâu, Hứa Vấn gấp lại trang cuối cùng, ngẩng đầu lên có chút ngẩn ngơ.

Trí nhớ của cậu không tính là tốt cũng không tính là tệ, chỉ ở mức người bình thường. Nhưng lúc này, cậu có thể cảm nhận rõ ràng, những nội dung mình vừa xem qua toàn bộ đều đã được ghi nhớ, giống như khắc sâu vào trong não vậy!

Đây không phải là trình độ của mình… Cũng là tác dụng của quả màu đỏ đó sao?

Quả đó là do Cầu Cầu tìm đến, nhưng rõ ràng là mọc trong khu vườn đó.

Nó giống như một phần thưởng hoặc là một sự cám dỗ, nói với Hứa Vấn rằng chỉ cần quay lại sẽ có lợi ích.

Quay lại?

Không quay lại?

Về điều này Hứa Vấn không có gì phải suy nghĩ.

Nhưng Hứa Vấn có thể cảm nhận rất rõ ràng quả này có giới hạn thời gian, tác dụng đang dần dần giảm bớt.

Thế là Hứa Vấn không chút do dự cầm cuốn sách thứ hai lên — không thể lãng phí được mà.

Thời gian dần trôi qua, Hứa Vấn cuối cùng cũng cảm thấy một tia mệt mỏi, cậu ngáp một cái, xoa xoa lông mày, ngẩng đầu lên.

“Oa! Đỉnh chóp!” Một giọng nói khoa trương vang lên bên cạnh cậu, Hứa Vấn quay đầu nhìn, phát hiện trên chiếc ghế sofa bên cạnh có một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang ngồi, đeo balo hai quai, trên cổ đeo tai nghe, mặc đồ thể thao, đang chắp tay với cậu.

“Kẻ thích ra dẻ mà tại hạ từng thấy trong đời, không ai qua mặt được huynh đài đây. Ở khách sạn 5 sao đọc sách lịch sử, còn giả vờ đọc rất chăm chú. Cách ra dẻ này hơi bị độc lạ đấy, xin học hỏi xin học hỏi.”

Thiếu niên này trông rất đẹp trai, biểu cảm cũng rất linh hoạt, lúc nói chuyện mày ngài hớn hở rất thú vị.

Hứa Vấn đọc sách thu hoạch được rất nhiều, tâm trạng đang tốt, nói với cậu nhóc: “Tôi không phải đang ra dẻ, là tôi phát hiện ra bí phương độc quyền đấy.”

“Bí phương gì?”

“Khách sạn 5 sao người qua lại tầng lớp khá cao, sóng não của họ, tức là tinh thần lực sẽ lắng đọng lại vào nửa đêm về sáng. Nó sẽ kích thích tế bào não của cậu, làm cho nó trở nên đặc biệt hoạt bát. Lúc này trí nhớ của cậu sẽ trở nên đặc biệt tốt, cơ bản chính là gặp qua không quên.”

Hứa Vấn nói một tràng, cậu nhóc kia hoàn toàn nghe đến ngẩn người.

“Thật hay giả vậy? Lừa tôi đúng không?” Cậu ta khoa trương nói, sau đó đảo mắt, tự cho là đắc kế nói, “Không được, tôi phải kiểm tra anh.”

Cậu ta giật lấy cuốn sách trên tay Hứa Vấn, vừa lật sách vừa nói, “Tôi lật bừa một trang, hỏi một câu, anh trả lời cho tôi nghe.”

“Được thôi, tới đi!” Hứa Vấn dứt khoát nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!