Trong khu vực nội thành thành phố Vạn Viên không được phép xây dựng các tòa nhà cao tầng, nên biệt thự trong thành phố rất nhiều.
Nhưng phần lớn biệt thự ở đây đều được xây dựng theo kiểu khu dân cư, biệt thự liền kề, biệt thự song lập, biệt thự đơn lập, khó tránh khỏi việc phải sống trong những ngôi nhà giống nhau và giao tiếp với những người xung quanh.
Nhưng căn biệt thự này lại hoàn toàn khác.
Nó nằm bên bờ hồ, xung quanh toàn là nước hồ và vườn cây xanh mát, giống như nằm riêng biệt trong một khu danh lam thắng cảnh, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt của trần thế.
Lục Lập Hải đỗ xe ở một nơi cách biệt thự một đoạn, nói: “Bên đó không có bãi đỗ xe, chỉ có thể đi bộ qua đó.”
Hứa Vấn liếc nhìn ông, đặt Cầu Cầu vào trong xe vỗ vỗ, cùng ông xuống xe.
Không được đỗ xe, lẽ nào bản thân ông chủ Vinh cũng phải đi bộ một quãng đường xa như vậy?
Đây rõ ràng là chuyện không thể nào, rõ ràng không phải là không có chỗ đỗ xe, mà là người đỗ xe không đúng.
Nhưng chuyện này, bản thân Lục Lập Hải không thể không biết, Hứa Vấn cũng hiểu rõ điều này, nên không định nói gì.
Lục Lập Hải cùng Hứa Vấn dỡ bộ Lego khổng lồ đó xuống đặt lên xe kéo, kéo nó đi về phía biệt thự.
Bên hồ có lối đi bộ và lan can bằng gỗ, một cơn gió hồ thổi qua, mùi hơi tanh không những không làm người ta khó chịu, mà còn mang lại cảm giác sảng khoái.
“Sống ở đây khá thoải mái.”
“Cũng tạm. Tông địa của chúng tôi bên kia cũng rất tốt, một ngọn núi nhỏ bên bờ Thái Hồ, cả ngọn núi đều là của chúng tôi, để sau cậu qua xem sẽ biết.”
Lời nói của Lục Lập Hải hùa theo Hứa Vấn cảm thấy nơi này không tồi, thực chất lại ngầm ám chỉ nơi này không bằng tông địa của họ, Hứa Vấn nghe ra được, trên môi nhịn không được nở nụ cười.
Lục Lập Hải nhìn thấy biểu cảm của cậu, cũng cười theo, giải thích: “Cũng khó so sánh. Tông địa của chúng tôi là do từng thế hệ mở rộng xây dựng lên trong mấy trăm năm, biết bao nhiêu thế hệ đại sư đã dồn tâm huyết vào đó, loại nhà này chỉ có một kiến trúc sư chính, xây dựng chưa tới 10 năm, chỉ nói riêng về cái chất thì đã không đủ rồi.”
Mấy trăm năm truyền thừa qua các thế hệ? Ban Môn này…
Có cơ hội nhất định phải đi xem thử.
Hứa Vấn nghĩ thầm.
Biệt thự cách chỗ đỗ xe cũng không xa lắm, nói vài câu đã đi tới nơi.
Căn biệt thự này mặc dù bị Lục Lập Hải miễn cưỡng đánh giá là “cũng tạm”, nhưng thực ra vô cùng xuất sắc. Nó kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, đơn giản mà thanh lịch, vừa có nét duyên dáng của kiến trúc truyền thống, lại vừa có sự rộng rãi sáng sủa của kiến trúc hiện đại, vô cùng phù hợp với thẩm mỹ của Hứa Vấn.
Trước cửa biệt thự là con đường rải sỏi, cánh cửa màu đỏ son hé mở, dường như đang chờ người tới.
Lục Lập Hải tiến lên bấm chuông cửa, chẳng mấy chốc một người phụ nữ mặc kimono ra mở cửa, nhẹ nhàng hỏi: “Anh Lục và anh Hứa phải không ạ? Thiếu gia đang đợi hai người, mời vào.”
Hứa Vấn nhìn bộ kimono của cô, lúc dời mắt đi phát hiện Lục Lập Hải cũng đang nhìn, còn bĩu môi một cách rất kín đáo.
Người phụ nữ mặc kimono dẫn họ vào trong, phía trước là một khoảng sân, trồng một cây hòe cành vàng. Bây giờ là đầu thu, lá hòe bắt đầu chuyển vàng, nhưng trên mặt đất được quét dọn sạch sẽ, không có lấy một chiếc lá rụng.
Băng qua sân trước là phòng khách, những tấm kính sát đất lớn trong suốt sạch sẽ, có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong phòng.
Một người phụ nữ ngoài 30 tuổi đang đứng cạnh ghế sofa, nói chuyện với người trên ghế. Cô mặc bộ váy vest màu be, tinh anh tháo vát, chắc hẳn chính là Giám đốc Lý mà Lục Lập Hải đã nhắc tới.
Người trên ghế sofa nằm ườn ra đó, chỉ lộ ra một đỉnh đầu đen nhánh, không nhìn thấy mặt mũi.
Giám đốc Lý trông rất thanh tú, lúc này đang nhíu mày, có vẻ không vui lắm.
Người phụ nữ mặc kimono vào thông báo, Giám đốc Lý nhìn ra ngoài, ánh mắt rơi vào Hứa Vấn, rồi lại gật đầu với Lục Lập Hải.
“Giám đốc Lý tính tình không tốt lắm, nhưng rất nói lý lẽ. Nói chuyện với cô ấy không được cảm tính, phải cố gắng giữ bình tĩnh.”
Lục Lập Hải nhỏ giọng nói với Hứa Vấn, lời nói rất chân thành, nghe là biết trước đây từng xảy ra chuyện gì.
Giám đốc Lý bước ra, có chút bất đắc dĩ nói với Lục Lập Hải: “Thiếu gia đang hơi cáu kỉnh, lát nữa anh vào nói chuyện công việc là được rồi, những chuyện khác đừng nói nhiều với cậu ấy.”
“Vâng vâng, tôi hiểu rồi.” Lục Lập Hải liên tục gật đầu.
“Vị này chính là Giám đốc Hứa?” Giám đốc Lý nhìn sang Hứa Vấn, nét mặt dịu lại, chủ động đưa tay ra, “Chào anh, tôi là trợ lý riêng của thiếu gia Hiển, cứ gọi tôi là chị Lý là được. Tôi từng nghe nói về anh, rất có trách nhiệm, chuyện của dự án mong anh lưu tâm nhiều hơn.”
Công ty không thông báo chuyện mình từ chức cho họ sao?
Hứa Vấn lập tức nhận ra, nhưng cậu từ chức là chuyện nội bộ của công ty Lục Khí, không liên quan đến bên A. Do đó cậu chỉ gật đầu, không nói nhiều.
“Thực ra tôi không khuyến khích các anh trực tiếp đối thoại với thiếu gia Hiển, để cậu ấy quyết định. Vấn đề các anh nói vô cùng chuyên môn, nên giao cho đội ngũ chuyên nghiệp phán đoán, thiếu gia Hiển chỉ là người ngoài ngành, kiến thức của cậu ấy không đủ để hỗ trợ cậu ấy đưa ra phán đoán chính xác.” Giám đốc Lý nghiêm túc nói.
“Nói về chuyên môn, Huyền Hoàng và Ban Môn đều là chuyên nghiệp, bây giờ là hai loại chuyên môn khác nhau xảy ra xung đột. Chúng ta có thể dùng cách đơn giản nhất để giới thiệu rõ ràng cho ông chủ Vinh, việc cậu ấy phải làm không phải là phán đoán mà là quyết định. Suy cho cùng dự án này là của cậu ấy, phong cách và khuynh hướng chủ đạo của kiến trúc cuối cùng cũng nên do cậu ấy xác định.” Hứa Vấn bình tĩnh bày tỏ.
“Tôi nhớ anh là tổ phó của Huyền Hoàng?” Giám đốc Lý liếc nhìn cậu.
“Đúng vậy.”
“Hôm nay anh đi cùng ông chủ Lục, là đứng trên lập trường của ai?” Mặc dù Hứa Vấn không nói chuyện mình từ chức, nhưng Giám đốc Lý vẫn nhìn ra được, sắc bén hỏi.
“Tôi đứng trên lập trường của dự án này. Đây là dự án lớn đầu tiên tôi tiếp nhận, tôi hy vọng nó có thể hoàn thành suôn sẻ, bên A cũng có thể hài lòng.”
Hứa Vấn vô cùng chân thành, những lời cậu nói cũng thực sự là lời thật lòng. Nếu không phải như vậy, chỉ dựa vào lời cầu xin của Lục Lập Hải, cậu sẽ không đến đây.
Giám đốc Lý gật đầu, không tiếp tục đặt câu hỏi nữa, dẫn họ đi đến vị trí huyền quan bên ngoài phòng khách, áy náy nói: “Ông chủ có chút việc, phiền hai người đợi một lát.” Nói rồi để nhóm Hứa Vấn ở lại bên ngoài, một mình bước vào trong.
Hương thơm ngào ngạt của hoa thủy tiên lan tỏa trong không khí, Hứa Vấn nhìn thấy trên chiếc bàn bên cạnh đặt một chậu thủy tiên, ánh nắng chiếu lên những cánh hoa vàng nhạt của nó, mỏng manh như một thiếu nữ thướt tha.
Thủy tiên là loài hoa nở vào mùa đông, bây giờ mới đầu thu, nó đã được bày ra rồi, lại còn nở đẹp như vậy.
Người có tiền đúng là muốn làm gì thì làm.
Giám đốc Lý đi vào trong, tiếng nói loáng thoáng truyền tới: “Có khách đến rồi, mau dậy đi!”
Hứa Vấn sửng sốt, đưa mắt nhìn Lục Lập Hải.
Đây là thái độ đối với ông chủ sao? Sao giống như đang dạy dỗ con trai mình vậy?
Ngay sau đó một giọng nói khác vang lên: “Đừng gọi tôi để tôi ngủ, bây giờ ngủ rồi, nửa đêm tôi mới dậy được…”
“Đừng làm trò nữa, đã hẹn khách rồi. Quà mừng thọ của ông cụ, cậu không…” Giám đốc Lý hạ thấp giọng, ý cảnh cáo vẫn rất rõ ràng.
“Vừa bắt tôi thi phải đạt điểm cao để răn đe đám dân đen ngu muội trong lớp, vừa bắt tôi tài cao bát đẩu tinh thông đa ngôn ngữ Anh Mỹ Ý Pháp Nga, lại còn bắt tôi đến quản lý một dự án mà tôi mù tịt thế này, yêu cầu của cô Kỷ cao quá, thần thiếp thực sự làm không được mà.”
Giọng nói đáp lại nhẹ nhàng vui vẻ, cũng nghe ra được sự tủi thân rõ rệt, quan trọng nhất là, nó thực sự rất quen tai.
Biểu cảm của Hứa Vấn trở nên có chút kỳ quái, Lục Lập Hải bên cạnh nói thầm với cậu: “Nghe sao giống như học sinh vậy?”
“Không phải ông nói ông chủ Vinh hình như tuổi còn rất trẻ sao?” Hứa Vấn cũng nói nhỏ.
“Thì cũng không ngờ lại trẻ thế này… Cùng lắm chỉ là sinh viên đại học thôi nhỉ?” Lục Lập Hải vô cùng kinh ngạc.
Vậy thì e là ông vẫn đánh giá cao rồi…
Hứa Vấn thầm nói trong lòng, lúc này Giám đốc Lý nhắc đến Lego, cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của “ông chủ Vinh”, khiến cậu ta bò dậy khỏi ghế sofa.
Tiếng dép lê lẹp xẹp từ xa tiến lại gần.
Giám đốc Lý để thể hiện sự áy náy vì đã tiếp đón khách chậm trễ, ép buộc ông chủ Vinh phải ra tận cửa đón tiếp, ông chủ Vinh vậy mà cũng đồng ý.
Mặc dù đối phương tuổi có thể còn rất nhỏ, nhưng Lục Lập Hải vẫn có chút thụ sủng nhược kinh, tay bất giác chùi chùi vào quần.
Sau đó ông chủ Vinh đi đến cửa, ngẩng đầu nhìn thấy Hứa Vấn, lập tức khoa trương kêu lên: “Oa, Đại thần!”