Hai canh giờ sau, Trương Huyền mặt mày ủ dột bước ra khỏi văn phòng tạm thời của Điện Thiên Mệnh.
Cái chức phó điện chủ Mạch Bạch Diệp này cũng mất giá quá rồi, đủ thứ thế chấp, đủ kiểu điểm chỉ, cuối cùng chỉ vay được 500 Mệnh Bàn...
Thảm thật!
Nhưng mà, sau một hồi vật lộn, có được 2500 Mệnh Bàn, tuy không nhiều nhưng cũng không phải là ít, đủ để hắn đột phá tu vi rồi.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, định rời đi thì thấy Thạch Vân Kinh nhìn sang với vẻ mặt nghi hoặc: “Mạch phó điện chủ, ngươi cần Mệnh Bàn gấp như vậy, có phải đã gặp phải rắc rối gì không?”
“Đúng là có gặp chút rắc rối... Thạch điện chủ, có thể cho ta mượn một ít Mệnh Bàn được không?” Trương Huyền nhíu chặt mày.
Thạch Vân Kinh: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu cần Điện Thiên Mệnh giúp đỡ, ta có thể sắp xếp!”
“Có lẽ thật sự cần điện chủ giúp đỡ, nếu như... Thạch điện chủ tiện thì phiền ngài nói với mọi người một tiếng, cho ta mượn ít Mệnh Bàn, ta có thể viết giấy vay nợ...”
Điện Thiên Mệnh không cho vay được, thử xem có thể vay từ các Thiên Mệnh Sư khác không.
Trương Huyền vội vàng nói: “Đương nhiên, không phải mượn không... Lãi suất 100%, nói cách khác, bây giờ mượn 1000 Mệnh Bàn, trước khi U Cốc Chi Lan mở ra, ta sẽ trả lại mọi người hai nghìn!”
“Trả trước khi U Cốc Chi Lan mở ra?”
Thạch Vân Kinh kinh ngạc: “Bây giờ chỉ còn chưa tới một ngày, ngươi chắc chắn có thể trả được, mà còn là lãi gấp đôi sao?”
“Đương nhiên! Nếu không trả được, muốn giết muốn xẻo tùy ý! Ta, Mạch Bạch Diệp, tuyệt đối không nhíu mày một cái.” Trương Huyền nói chắc như đinh đóng cột.
Thạch Vân Kinh do dự một lát: “Ngươi ở đây chờ một chút, ta đi hỏi những người khác xem sao.”
“Đa tạ điện chủ!”
Trương Huyền vội vàng ôm quyền.
Thạch Vân Kinh vội vã rời đi, nửa canh giờ sau sải bước quay lại.
“Ta vừa nói chuyện này với tất cả Thiên Mệnh Sư trong điện, không ít người bằng lòng rộng lòng giúp đỡ, giúp ngươi vượt qua cửa ải khó khăn này, đây là giấy vay nợ của bọn họ...”
Nói xong, y đưa tới một chồng giấy vay nợ.
Trương Huyền nhận lấy, chi chít phải đến ba, bốn mươi tờ, có tờ một hai trăm, có tờ ba bốn trăm... Cộng tất cả lại, không ngờ lên tới con số tám nghìn!
Không chút do dự, hắn ký tên Mạch Bạch Diệp lên tất cả.
“Mạch phó điện chủ sảng khoái...”
Thấy hắn thật sự vay hết từng ấy Mệnh Bàn, Thạch Vân Kinh hài lòng gật đầu, cổ tay lật một cái, một đống Mệnh Bàn xuất hiện tại chỗ.
Trương Huyền dùng tinh thần quét qua, không nhiều không ít, vừa đúng tám nghìn Mệnh Bàn, hắn vung tay thu vào Huyền Giới rồi nhìn lại: “Điện chủ yên tâm, trước khi vào U Cốc Chi Lan, ta nhất định sẽ trả đủ, nếu không trả được, ngài cứ việc giết ta...”
“Ha ha ha! Mạch phó điện chủ nói quá lời rồi, giết ngươi thì chẳng phải càng không trả được sao? Chúng ta tin vào con người của ngươi... Ngươi đừng để chúng ta thất vọng là được rồi!”
Thạch Vân Kinh cười nói.
“Đó là đương nhiên...” Trương Huyền gật đầu lia lịa, xoay người đi về phía xa.
Rời khỏi khu văn phòng của Điện Thiên Mệnh, thấy không có ai theo dõi, Trương Huyền biến trở lại dáng vẻ của mình, sải bước nhanh chóng về phía Phó gia.
Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, Thiên Mệnh Nguyên Lực cũng đủ, đã đến lúc tìm cách đột phá cảnh giới cao hơn rồi.
Trước đó Khổng Sư đã nói, đạt tới Tinh Hà Cảnh tam trọng mới có thể đi tìm ông, lúc này đã đạt đến nhị trọng đỉnh phong, cũng nên đột phá rồi.
Quay về tiểu viện của Phó Oánh Oánh, xác nhận Dư Tiểu Ngư và Hồng Nghị đều đã đến, Trương Huyền lúc này mới yên tâm, tìm một căn phòng yên tĩnh rồi khoanh chân ngồi xuống.
Tinh thần khẽ động, hơn một vạn Mệnh Bàn vừa nhận được đồng loạt nổ tung, hóa thành từng luồng sức mạnh tinh thuần, điên cuồng tràn về phía Hữu Tình Thiên Mệnh.
Xì xì xì...
Giống như mảnh đất khô cằn cuối cùng cũng đón được mưa rào, Hữu Tình Thiên Mệnh dưới sự nuôi dưỡng của Thiên Mệnh Nguyên Lực không ngừng lớn mạnh, chỉ trong mười mấy hơi thở ngắn ngủi đã lớn gấp đôi.
Sự lĩnh ngộ đối với Thiên Mệnh “Tình” cũng ngày càng sâu sắc.
Không biết qua bao lâu, sự tiến bộ dừng lại, Hữu Tình Thiên Mệnh đã ổn định ở nhị cảnh đỉnh phong.
Biết rằng muốn đột phá tam cảnh cần nhiều cảm ngộ và rung động hơn, Trương Huyền liền dừng lại.
Chỉ để Hữu Tình Thiên Mệnh từ nhị cảnh sơ kỳ tấn cấp lên đỉnh phong mà đã tiêu hao hết 8000 Mệnh Bàn!
Cùng là Thiên Mệnh, Thiên Mệnh “Tình” mà mình lĩnh ngộ rốt cuộc là cấp bậc gì? Bất kể là Mạc Đao hay Hồ Mị, so với nó đều kém quá xa, ngay cả “Thế Sóng Thần” mạnh nhất cũng thua xa tít tắp.
May mà lấy danh nghĩa Mạch Bạch Diệp “vay được một khoản không nhỏ”, nếu không thì thật sự không đủ để tu luyện.
Thiên Mệnh tấn cấp, việc đột phá tu vi cũng trở nên đơn giản, hai canh giờ sau, Trương Huyền đã thành công đạt tới Tinh Hà Cảnh tam trọng đỉnh phong!
Với tu vi này cộng thêm Mạc Đao tứ cảnh đỉnh phong, nếu gặp lại Mạch Bạch Diệp ở Tinh Hà Cảnh ngũ trọng, hắn cũng có thể dễ dàng chiến thắng mà không cần mấy vị trưởng lão giúp sức nữa.
Tu luyện xong, Trương Huyền bước ra khỏi phòng, tìm Phó Oánh Oánh.
Lúc này, cô gái đã có chút tiến bộ nhưng vẫn còn kém rất xa, suy nghĩ một lát, Trương Huyền mượn sức Hồ Mị Thiên Mệnh, kích hoạt Vạn Hồ Tỉnh rồi ném nàng vào trong.
Có kinh nghiệm đối mặt với Dương Mặc lần trước, hắn hiểu rằng chỉ có tiếp nhận truyền thừa của Thần Vực Thiên Mệnh mới có thể đột phá nhanh hơn, còn việc có được Thần Vực công nhận, thành công tiếp nhận truyền thừa hay không thì phải xem vào cơ duyên của chính nàng.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ còn việc yên lặng chờ đợi.
Hai canh giờ sau, Phó Oánh Oánh xuất hiện từ Vạn Hồ Tỉnh, tuy người đầy chật vật nhưng khí tức trên người lại vô cùng chói mắt.
Dưới sự giúp đỡ của Trương Huyền, nàng đã thành công dung nạp Thần Vực Thiên Mệnh vào cơ thể, tuy Hồ Mị Thiên Mệnh chưa đột phá đến tứ cảnh nhưng cũng đã đạt tới tam cảnh đỉnh phong!
Không chỉ vậy, tu vi của nàng cũng giống như Trương Huyền, đạt tới Tinh Hà Cảnh tam trọng đỉnh phong, được xem là cao nhất trong thế hệ trẻ của Phó gia.
“Chư vị, thời gian không còn sớm nữa, bây giờ xuất phát là vừa kịp lúc U Cốc Chi Lan mở ra...”
Thấy nàng thành công, gia chủ Phó gia vô cùng hài lòng, tập hợp lại mọi người trong tộc.
Cùng với tiếng gió rít lên khi đôi cánh vỗ vào không khí, hơn mười con phi hành Nguyên thú bay vút lên trời, lao thẳng về phía U Cốc Chi Lan.
Lần này, chỉ riêng trưởng lão ngang cấp với Phó Thanh Hồng, Phó gia đã cử đi hai mươi vị, các loại cường giả ở rể thì nhiều không đếm xuể, cả đoàn người cộng lại đã hơn năm mươi người!
Năm mươi vị cường giả Tinh Hà Cảnh tứ trọng, thậm chí là ngũ trọng trở lên... Đội hình này dù ở Thành Châu Ấp cũng tuyệt đối được coi là một thế lực lớn.
Chẳng trách Yến Tam Thập Tam lại sốt sắng chạy tới, Phó gia quả thật không yếu.
Trong lúc Trương Huyền và mọi người đang cưỡi phi hành Nguyên thú của Phó gia lao nhanh về phía U Cốc Chi Lan, thì tại một tiểu viện không lớn ở Thành Bạch Nham, Mạch Bạch Diệp cũng đang cẩn thận chui ra.
Sau hơn một ngày tu luyện, thương thế trên người y đã hoàn toàn hồi phục, tuy vẫn mất một cánh tay nhưng sức chiến đấu không bị ảnh hưởng nhiều, thậm chí y còn chữa lành được một phần tổn thương do đệ tử phản bội gây ra, quay trở lại Tinh Hà Cảnh lục trọng sơ kỳ.
Với thực lực này, kết hợp với Mạc Đao, y đã được xem là một cường giả không yếu ở Thành Châu Ấp.
“Về Mạch phủ xem sao đã... Nếu tên Trương Huyền kia còn ở đó, lập tức giết hắn!”
Ánh mắt lóe lên, trong mắt Mạch Bạch Diệp tràn ngập hận thù.