Virtus's Reader
Thiên Đạo Đồ Thư Quán 2 Thiên Mệnh Vĩnh Hằng

Chương 281: CHƯƠNG 281: TIẾN VÀO U CỐC CHI LAN

Nếu vừa rồi mọi người vẫn còn đôi chút nghi ngờ lời của Trương Huyền, thì bây giờ đã không còn chút hoài nghi nào nữa.

Gã này còn nợ bọn họ một khoản vay nặng lãi chưa trả cơ mà!

Trong tình cảnh thiếu tiền như vậy, lại còn bắt đệ tử của người ta để lừa một vố, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.

Nghe thấy người của Thiên Mệnh Điện thừa nhận, vô số tu sĩ lập tức đưa mắt nhìn sang với vẻ mặt quái lạ.

Danh tiếng của Mạch Bạch Diệp, không ít người từng nghe qua, không ngờ hắn lại có một mặt vô sỉ đến vậy...

Đương nhiên, đó là do hắn chưa gặp Trương Huyền sớm hơn, chứ nếu gặp sớm thì đã vô sỉ từ lâu rồi, lầy lội!

“Vốn dĩ là ngươi giả dạng thành bộ dạng của ta, đi vay tiền khắp nơi...”

Thấy mọi người ai nấy đều nhìn mình bằng ánh mắt hung tợn, Mạch Bạch Diệp tức đến nổ phổi, muốn giải thích nhưng lại phát hiện dù nói thế nào cũng vô ích và yếu ớt.

“Đúng, đúng, đúng, chỉ cần ngươi thả học trò của ta ra, ta sẽ nói là ta giả dạng thành ngươi đi vay tiền khắp nơi!” Trương Huyền vẻ mặt ảo não, ra bộ cam chịu.

“Ngươi...”

Mạch Bạch Diệp tức đến toàn thân run rẩy: “Ta phải giết ngươi...”

Mạch Đao trong tay rung lên, thân hình cao lớn lao về phía thanh niên đối diện. Hắn còn chưa đến nơi đã cảm thấy trước ngực có một luồng khí mạnh mẽ ập tới, ngay sau đó liền thấy Phó Thanh Dao lại xuất hiện trước mặt.

Lúc này, vị đại trưởng lão của Phó gia tức đến mức lông mày dựng đứng, môi run bần bật, đột nhiên vung tay tát thẳng vào mặt Mạch Bạch Diệp.

Nàng là cường giả Tinh Hà Lục Trọng đỉnh phong, nếu chỉ xét về cấp độ tu vi thì đúng là vượt xa đối phương. Nhưng Mạch Bạch Diệp tu luyện Mạch Đao Thiên Mệnh, sức chiến đấu cường hãn, cho dù gần đây bị phản phệ, sức mạnh suy giảm, thì thực lực vẫn không hề yếu. Theo lẽ thường, cái tát này căn bản không thể làm hắn bị thương chút nào.

Ngay lúc Trương Huyền vận chuyển sức mạnh, chuẩn bị phản kích thì một tiếng "chát" giòn giã vang lên.

Bốp!

Cái tát của Phó Thanh Dao giáng thẳng lên mặt Mạch Bạch Diệp, để lại một dấu tay rõ mồn một.

Trương Huyền chớp chớp mắt, đang cảm thấy kỳ quái thì nghe thấy tiếng gầm giận dữ của đại trưởng lão vang lên: “Mạch Bạch Diệp, không ngờ ngươi lại là loại người như vậy, may mà năm đó ta không đồng ý lời theo đuổi của ngươi...”

...

Xung quanh câm lặng như tờ, ngay cả Trương Huyền cũng ngây người tại chỗ.

Hai người tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau này, không ngờ lại có một đoạn quá khứ...

Màn vu khống trực tuyến, đột nhiên biến thành màn hóng drama online!

“Thanh Dao, không phải như cô nghĩ đâu, là gã này...” Mạch Bạch Diệp muốn giải thích lần nữa.

“Đủ rồi!” Lần này người lên tiếng là Điện chủ Thiên Mệnh Điện, Thạch Vân Kinh.

Cảnh tượng trước mắt càng làm ầm ĩ, Thiên Mệnh Điện càng mất mặt...

“Điện chủ, lẽ nào ngay cả ngài cũng không tin ta? Tất cả chuyện này đều là quỷ kế của tên Trương Huyền này...” Mạch Bạch Diệp nghiến răng.

“Câm miệng!”

Thạch Vân Kinh phất tay áo: “Kể từ hôm nay, ngươi bị khai trừ, không những không phải là phó điện chủ, mà ngay cả một thành viên của Thiên Mệnh Điện cũng không còn! Vương triều Tô Ấp của ta không cho phép loại bại hoại như vậy tồn tại.”

Bất kể chuyện đối phương nói có thật hay không, trước mặt bao nhiêu người thế này, hắn không thể tiếp tục giữ Mạch Bạch Diệp lại! Nếu không, hắn cũng sẽ bị kéo xuống vũng bùn, không tài nào rửa sạch.

Dù sao thì, tiền đều là do hắn đứng ra bảo lãnh cho vay...

“Điện chủ, ta...” Sắc mặt Mạch Bạch Diệp trở nên trắng bệch.

Có thân phận phó điện chủ, những Thiên Mệnh Sư cho hắn vay tiền dù không vui cũng sẽ kiềm chế. Giờ thân phận bị hủy bỏ, e là vừa vào U Cốc Chi Lan sẽ lập tức bị đòi nợ và vây giết.

Quan trọng hơn là, ngay cả điện chủ cũng quyết định như vậy, chứng tỏ tất cả mọi người đều đã tin lời của tên Trương Huyền kia, nhận định rằng hắn vừa vay tiền, vừa bắt cóc tống tiền...

Ngay lúc hắn có miệng mà không thể bào chữa, Trương Huyền lại bước lên, chắp tay cung thân: “Xin Thạch điện chủ làm chủ cho ta, bắt hắn giao ra đệ tử của ta...”

“Đúng vậy, mau giao người ra!”

“Súc sinh! Tiền đã đưa rồi mà vẫn không thả người, cho dù là kẻ bắt cóc cũng không vô sỉ đến thế chứ!”

“Loại người này mà cũng xứng làm Thiên Mệnh Sư à? Thật xấu hổ khi chung hàng ngũ...”

Mọi người bàn tán xôn xao, các Thiên Mệnh Sư từ nơi khác đến cũng dồn dập liếc nhìn.

“Mạch Bạch Diệp, còn không mau giao người ra, lẽ nào thật sự muốn ta phải ra tay?”

Thấy người hóng chuyện ngày càng nhiều, sự việc càng lúc càng ầm ĩ, Thạch Vân Kinh không nhịn được nữa, lớn tiếng quát.

“Được, được, ta giao...” Biết rằng nếu không đồng ý, đối phương sẽ lập tức ra tay, Mạch Bạch Diệp sắc mặt tái mét, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Rõ ràng người chịu thiệt là mình, vậy mà không một ai tin... Ai có thể oan hơn hắn chứ!

Ầm ầm!

Ngay lúc hắn vừa mở miệng, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, một luồng sức mạnh khổng lồ từ sơn cốc phía xa khuếch tán ra, dải lụa rực rỡ trên bầu trời như bị ai đó dùng kéo cắt phăng, tạo thành một vết rách dài và hẹp.

“U Cốc Chi Lan đã mở...”

“Mau chuẩn bị, bảo vật ai đến trước được trước... Nếu may mắn, còn có thể kế thừa cả Thần Vực này!”

Thấy cảnh này, có người đồng thanh hô lên. Thạch Vân Kinh cũng không kìm được ngẩng đầu nhìn qua, nắm tay bất giác siết chặt.

Thiên Mệnh Thần Vực này mở ra, không chỉ có thể thu được vô số bảo vật, mà còn có thể bắt được vị Loạn Mệnh Giả kia. Đối với hắn mà nói, đây là chuyện trăm lợi mà không có một hại, chỉ cần thành công, chắc chắn có thể nhận được bảo vật giúp đột phá Tinh Hà Lục Trọng, từ đó một bước lên trời.

“Điện chủ, Mạch Bạch Diệp chạy rồi...”

Đang suy nghĩ làm thế nào để thu được lợi ích lớn nhất, giọng nói của một vị trưởng lão vang lên. Hắn vội vàng ngẩng đầu, Mạch Bạch Diệp vừa rồi còn ở trước mặt, lúc này đã lao như điên về phía lối vào Thần Vực.

“Muốn ta mở đường cho các ngươi à, nằm mơ đi! Thần Vực đã mở, mọi người tự dựa vào bản lĩnh của mình đi!”

Kèm theo một tiếng cười lớn, Mạch Bạch Diệp lao về phía vết nứt phía trước, cả người lóe lên ánh sáng rồi biến mất tại chỗ.

“Đáng ghét...”

Sắc mặt Thạch Vân Kinh trầm xuống.

Trước đó ở Thiên Mệnh Điện, đối phương không lấy ra được mệnh bàn để trả nợ, nên phải nhận nhiệm vụ đi tiên phong cho mọi người, nhờ vậy mới đổi lấy được sự tha thứ tạm thời. Kết quả... vừa đến nơi đã quay người bỏ chạy, quả thực vô sỉ đến cực điểm.

“Người của Thiên Mệnh Điện nghe lệnh, trong U Cốc Chi Lan, hễ gặp Mạch Bạch Diệp, giết không tha!”

Thạch Vân Kinh phất tay, lớn tiếng ra lệnh.

“Rõ!” Mọi người đồng thanh gật đầu.

Ban bố lệnh truy sát xong, Thạch Vân Kinh không nói nhảm nữa, cũng lao về phía vết nứt, mọi người theo sát phía sau, một lát sau cũng biến mất tại chỗ.

“Trương Huyền...” Phó Oánh Oánh nhìn sang.

“Cùng đi thôi!” Biết ý của nàng, Trương Huyền đáp một tiếng, theo sát sau lưng mọi người, lao nhanh về phía trước.

Không hổ là Thiên Mệnh Thần Vực xếp hạng thứ 21, còn chưa đến gần đã cảm nhận được từng luồng Thiên Mệnh Nguyên Lực nồng đậm ập vào mặt. Nếu tu luyện ở đây quanh năm, sự lĩnh ngộ về Thiên Mệnh và tiến bộ tu vi chắc chắn sẽ được trợ giúp rất lớn.

“Sư phụ, Minh Nguyệt nàng...”

Dư Tiểu Ngư vẻ mặt lo lắng.

Trương Huyền: “Nếu ta đoán không lầm, Minh Nguyệt hẳn là bị Mạch Bạch Diệp mang vào U Cốc Chi Lan, sau đó dùng nàng để uy hiếp ta... Yên tâm đi, bên trong mới là chiến trường thực sự để đấu trí, ta nhất định sẽ cứu được nàng ra!”

“Vâng!” Biết sư phụ mình nói là làm, Dư Tiểu Ngư không nói thêm gì nữa.

Đến trước vết nứt, cả nhóm nối đuôi nhau đi vào, thân hình lóe lên rồi đồng loạt biến mất.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!