Căn cứ vào Thần Vực Lưu Thải mà xem, nơi này chính là trung tâm của Chi Lan U Cốc, thu thập đủ bốn chiếc Thanh Đồng Đỉnh là có thể nhận được truyền thừa, kế thừa thiên mệnh “Lễ”. Khổng Sư đã đến sớm hơn hai tháng, lại còn là người đầu tiên tới đây, lẽ nào lại trơ mắt nhìn kẻ khác đoạt được Thanh Đồng Đỉnh?
Nghĩ thế nào cũng thấy có gì đó không ổn.
Trương Huyền cau mày, lòng đầy khó hiểu.
Bây giờ người đông, lại không tiện thi triển Thiên Nhược Hữu Tình để tìm kiếm, hắn đành phải cẩn thận quan sát xung quanh, hy vọng có thể nhìn ra được có ai là do Khổng Sư ngụy trang thành hay không.
Sở hữu một giới, bản thân mình làm được thì đối phương tự nhiên cũng có thể.
Đang lúc suy tư, một giọng nói nhàn nhạt truyền đến: “Trương Huyền, ngươi không muốn có được thanh đồng khí, lĩnh ngộ thiên mệnh Lễ này à?”
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mạch Bạch Diệp đang nhìn sang với vẻ mặt cười như không cười.
“Không có hứng thú gì cả.”
Trương Huyền xua tay.
Trước khi vào Thiên Mệnh Thần Vực, hắn đã biết nơi này sớm muộn gì cũng sẽ bị Khổng Sư luyện hóa, nên cũng chẳng động tâm tư gì. Dù sao, cùng là Nhất Giới Chi Chủ, chỉ luyện hóa một tiểu đạo trong đó, trở thành nhánh phụ cho đối phương khống chế thiên mệnh, chắc chắn là không ai muốn.
Vì vậy, lúc ở trong bí cảnh tam sắc, rõ ràng đã thấy phương pháp tu luyện của một nhánh, nhưng hắn lại không có hứng thú học hỏi, ngược lại còn ra tay phá hoại.
“Không có hứng thú?” Mạch Bạch Diệp ngẩn ra, muốn nhìn xem đối phương có phải đang giả vờ hay không, nhưng lại phát hiện ánh mắt hắn chân thành, trong veo, không giống như đang nói dối.
Thật sự có người không hứng thú với Thiên Mệnh cấp hai sao? Thật hay giả vậy?
“Nếu ngươi đã nói vậy, có phải lát nữa sẽ không tranh đoạt không?” Trong lòng khó hiểu, cuối cùng y vẫn không nhịn được mà hỏi.
“Cái đó thì cũng chưa chắc! Có cơ hội tranh đoạt, ta tự nhiên sẽ không nương tay…” Trương Huyền cười nói.
Nếu có người gom đủ ba cái, cái cuối cùng, dù thế nào hắn cũng phải nhúng tay vào, nếu không, một khi để người này nhận được truyền thừa, Khổng Sư sẽ không còn cơ hội nữa!
Tuy không biết lúc này Khổng Sư đang ở đâu, nhưng Chi Lan U Cốc có thể biến thành thế này, để mọi người vào dễ dàng như vậy, chắc chắn có công lao của ông. Bản thân hắn không muốn vất vả một phen lại thành làm áo cưới cho kẻ khác.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là… thiên mệnh Lễ, và sư đạo truyền thừa của Khổng Sư, có mối liên hệ cực kỳ sâu sắc, do ông kế thừa là hợp lý nhất.
“Ngươi…”
Không ngờ hắn lại nói như vậy, Mạch Bạch Diệp nheo mắt lại.
“Mạch môn chủ đừng quan tâm đến ta nữa, chi bằng cứ nghĩ xem sau khi rời khỏi Chi Lan U Cốc, làm sao mà trả nợ đây!”
Trương Huyền cười nhẹ, cắt ngang lời nói nhảm của hắn: “Đoán không lầm thì ngươi hẳn là đã sớm biết tình hình ở đây, cố ý liều mạng vay tiền trước khi đến, mục đích là muốn cống hiến thêm chút vật tư để giành được Thanh Đồng Đỉnh chứ gì!”
Chắc chắn là như vậy, Mạch Bạch Diệp, ngươi thật vô sỉ!
“Thì ra là vì lý do này, Mạch Bạch Diệp, ngươi phải trả tiền cho ta ngay bây giờ, nếu không, cẩn thận ta không khách khí!”
“Dù sao cũng đã thế này rồi, tất cả những người bị hắn vay tiền, chúng ta hãy liên thủ lại, cho dù không đòi được tiền, đòi ít vật tư để đền bù, chẳng phải cũng sẽ có thêm cơ hội luyện hóa Thanh đồng đỉnh sao?”
Nghe xong lời của Trương Huyền, Mạch Bạch Diệp còn chưa kịp phủ nhận thì đã nghe thấy xung quanh vang lên những tiếng bàn tán giận dữ, những thắc mắc và nghi ngờ trước đó thoáng chốc đã được giải đáp.
“Trương Huyền, ngươi đừng có ngậm máu phun người, rõ ràng là ngươi ngụy trang thành dáng vẻ của ta để vay tiền…”
Mạch Bạch Diệp tức đến run người.
Sớm biết đã không gây sự với hắn rồi, kết quả là cứ gây sự lần nào là xui xẻo lần đó…
“Ta ngụy trang thành ngươi? Ta đúng là có thể dùng một vài thủ đoạn để biến thành dáng vẻ của ngươi, nhưng ngươi không định nói là ngay cả Mạc Đao ta cũng có thể bắt chước y như đúc, không ai nhận ra đấy chứ?”
Trương Huyền cười khẩy một tiếng: “Thật sự coi Thạch điện chủ và các vị cao thủ này đều là kẻ ngốc, dễ dàng bị lừa gạt vậy sao?”
Câu nói này của hắn có cạm bẫy, nếu Thạch điện chủ thừa nhận Mạch Bạch Diệp không vay tiền, nói rằng đó là giả, thì chẳng khác nào tự nhận mình là kẻ ngốc.
Đương nhiên, thực ra dù đối phương có đoán ra Mạch Bạch Diệp vay tiền có thể là giả mạo thì cũng không thể vạch trần. Dù sao thì vẫn cần phải đòi nợ, đổ nợ cho vị Trương Huyền này, lỡ như đối phương sống chết không nhận thì đòi ai?
“Đúng vậy, thật sự coi chúng ta là đồ ngốc à, không trả tiền, chúng ta sẽ liên thủ giết chết Đỗ Tâm Ngữ!”
“Được, mọi người cùng ra tay…”
“???” Đỗ Tâm Ngữ đơ người.
Mẹ kiếp, lão tử đã chọc ai ghẹo ai đâu?
Ngươi nợ tiền, sao mọi người lại gào lên đòi giết ta?
“Các ngươi…”
Không ngờ mọi người lại dễ bị xúi giục như vậy, Mạch Bạch Diệp muốn phản bác, còn chưa kịp mở miệng đã bị một cước đạp ngã lăn ra đất.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đỗ Tâm Ngữ ở bên cạnh tức đến mặt mày đỏ bừng: “Trả tiền ngay, còn lảm nhảm nữa lão tử thiến ngươi!”
“Ta…” Mạch Bạch Diệp không nói nên lời.
Đối mặt với những người khác, y có thể quát mắng, có thể phản kháng, nhưng đối mặt với vị này, y không dám thở mạnh.
Thực lực không bằng đối phương chỉ là một lý do, quan trọng hơn là đối phương đại diện cho Minh Vạn Đao, mà y một khi phản kháng, chẳng khác nào trở mặt với Minh Vạn Đao, hoàn toàn cắt đứt chỗ dựa lớn nhất của mình.
Bị Đỗ Tâm Ngữ quát mắng, Mạch Bạch Diệp đành bất lực, giằng co một hồi lâu, cuối cùng lấy ra toàn bộ tài sản tích cóp mang theo bên mình.
Dược liệu, khoáng thạch, binh khí, đan dược đủ cả, nhưng số lượng có hạn, cộng lại cũng chưa đến ba nghìn Mệnh Bàn, khoản vay tám nghìn Mệnh Bàn căn bản không trả nổi.
Thực ra không phải y nghèo, mà là khoảng thời gian này, gia sản bị Trương Huyền hành cho gần như sạch bách… Lấy ra được từng này đã được coi là khá lắm rồi.
“Trương Huyền…”
Nhìn thấy mình sạch bong kin kít, trên người một cọng lông cũng không còn, Mạch Bạch Diệp vừa tức vừa vội, nhưng cũng đành chịu.
Vị Trương Huyền trước mắt này quả thực là khắc tinh của y, cứ tìm đến gây sự lần nào là bị lừa lần đó, lần nào cũng bị lừa, mà mỗi lần lừa lại một kiểu khác nhau…
“Ta nhất định phải giết ngươi…”
Y nghiến răng đến mức sắp rỉ máu, lúc này bên tai vang lên tiếng truyền âm của Đỗ Tâm Ngữ: “Ở đây muốn giết hắn e là không dễ dàng như vậy đâu, ra ngoài rồi hãy ra tay! Chỉ cần báo cáo tình hình của hắn một cách trung thực cho Minh Vạn Đao, minh chủ tự mình ra tay, không ai có thể chống đỡ được!”
“Đúng rồi!”
Mạch Bạch Diệp sáng mắt lên.
Trước đây y vẫn luôn nghĩ, đối phương có thể đến từ một đại gia tộc nào đó, với thực lực của mình không dám đắc tội, tốt nhất là có thể giết chết trong Thần Vực, bây giờ rõ ràng là không có cơ hội này rồi.
Nếu đã vậy, chi bằng bẩm báo Minh Vạn Đao, để minh chủ xuất thủ!
Minh Vạn Đao trong toàn bộ Thiên Mệnh cấp ba cũng được coi là đỉnh cao, minh chủ lại càng có thực lực sâu không lường được, để ngài ấy ra tay, giết chết tên tiểu tử này dễ như trở bàn tay.
Cho dù tất cả bí mật của đối phương đều bị minh chủ đoạt được, y không được chút lợi lộc nào, nhưng nhờ đó mà đã thông được quan hệ, giúp y đột phá Mạc Đao đệ tứ cảnh, hẳn là sẽ rất dễ dàng!
Vứt bỏ lợi ích lớn nhất để đổi lấy sự ổn định và lâu dài, đồng thời chuyển dời mâu thuẫn.
“Mau nhìn kìa, Thanh Đồng Đỉnh thứ hai sắp rơi xuống rồi…”
Ngay lúc trong lòng đang tính toán thiệt hơn, một giọng nói truyền vào đầu, Mạch Bạch Diệp vội vàng ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy Vương gia Thẩm Lăng ở cách đó không xa, tiếp tục hiến tế bảo vật.
Cùng với việc tài nguyên bị tiêu hao ngày càng nhiều, lại có một chiếc Thanh Đồng Đỉnh nữa bắt đầu rung chuyển, “Ầm!” một tiếng, phá không bay ra.