Tại Sở Đăng Ký Công Dân, Bách Sự Thông vươn vai một cái, bất giác vặn vặn cổ.
Một ngày bận rộn, tuy mệt mỏi, nhưng vừa nghĩ đến số lượng mệnh bàn kiếm được, hắn lại không nhịn được mà cười toe toét.
"Người mới đúng là dễ lừa, chỉ vài ba câu đã bị lừa cho cuống cuồng trả tiền..."
Hắn tiện tay lấy ra một chiếc mệnh bàn, tung hứng vài cái, đang định quay về nghỉ ngơi thì nhớ ra một chuyện, không nhịn được bèn nhìn về phía một tên gác cổng cách đó không xa.
"Sao thế? Ngươi cũng muốn đi thử thuốc à?"
Đúng lúc này, một tên tiểu tư khác đi tới.
"Dĩ nhiên là không, ta chỉ nhớ tới hai tên ngốc lúc trước. Ta định giới thiệu cho bọn chúng đủ các loại tin tức nội bộ, ai ngờ bọn chúng lại hay, vì muốn tiết kiệm tiền mà tự cho là thông minh đi chọn thử thuốc... Giờ đã ba, bốn canh giờ rồi, chắc sớm đã bị độc chết, biến thành cái xác không hồn rồi."
Bách Sự Thông cười khẩy.
Tình hình thử thuốc thế nào, với một tên rắn độc địa phương như hắn, đương nhiên biết rất rõ. Nếu nói tỷ lệ tử vong khi đi diệt phỉ là 70%, thì cái này phải lên đến 90%!
Không phải thuốc do đám y sư, đan dược sư kia bào chế có vấn đề gì lớn, mà những thứ được đưa tới để thử nghiệm về cơ bản đều là hàng lỗi. Hơn nữa, vì muốn tăng hiệu quả, họ cố tình tăng liều lượng, hoặc là một thuộc tính đặc biệt nổi trội, hoặc là một loại sức mạnh cực kỳ bá đạo, sự trung hòa và cân bằng giữa các thành phần hoàn toàn không phải thứ mà tu sĩ bình thường có thể chịu đựng nổi.
Đừng nói là uống liền mười thang, có khi hai thang còn chưa trụ nổi đã bị độc chết tại chỗ rồi.
Hai người vừa rồi, tu vi đều không cao lắm, lại mới đến, không rành quy củ, từ lúc vào trong đó đến giờ vẫn chưa thấy ra. Không cần đoán cũng biết kết cục, dù chưa bị độc chết thì cũng toi cơm rồi.
"Những kẻ này, ở nơi cũ của bọn họ có thể được xem là thiên tài, trong lòng ít nhiều cũng có chút kiêu ngạo. Nào ngờ, chút tài mọn không đáng kể đó, ở Thành Thiên Ly này, chẳng là cái thá gì cả..."
Tiểu tử cười nói, chưa kịp dứt lời, cánh cửa căn phòng đã "két!" một tiếng, một bóng người vội vã bước ra.
"Hửm? Chẳng lẽ hai tên kia chưa chết?"
Bách Sự Thông ngẩn ra, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra người nọ, vội vàng tiến lên hai bước, cúi rạp người.
"Biện đại nhân..."
Không phải ai khác, chính là cao thủ Dược Môn phụ trách việc thử thuốc, Biện Trọng Văn.
"Là ngươi à!"
Biện Trọng Văn hài lòng gật đầu: "Hai người thử thuốc ngươi giới thiệu lần này rất khá. Phần thưởng thì lát nữa tự mình đến Dược Môn mà nhận!"
Nói xong, ông ta vội vã đi về phía xa.
"Rất khá?"
Bách Sự Thông ngẩn người, vội vàng đuổi theo: "Biện đại nhân nói... là chàng thanh niên chừng 25, 26 tuổi và vị lão giả từ nơi khác đến kia ư? Bọn họ... chưa chết ạ?"
"Chết? Sao có thể! Khả năng kháng thuốc của họ rất tốt, đã thử hết toàn bộ thuốc ta mang đến lúc nãy rồi. Giờ ta phải về tông môn lấy thêm thuốc đây!"
Biện Trọng Văn xua tay.
"Thuốc? Thử hết toàn bộ?"
Bách Sự Thông chết lặng.
Hai từ này hắn đều hiểu, nhưng khi ghép lại với nhau, sao lại cảm thấy nó lạ lẫm thế nhỉ?
Ý của đại nhân là... thuốc bọn họ uống đã vượt quá mười thang rồi ạ? Một tên tiểu tư bên cạnh cũng có chút không dám tin.
Người trước mắt là loại người ra sao, đám tiểu tốt chuyên bán tin tức như bọn họ đều biết rõ mồn một. Thông thường, để không phải trả điểm công huân, thang thuốc thứ chín, thứ mười về cơ bản đều là kịch độc.
Thuốc đã uống hết sạch... chẳng phải có nghĩa là số thuốc uống vào đã vượt quá mười thang mà vẫn chưa độc chết được họ sao? Tên này tốt bụng như vậy từ bao giờ thế?
"Ừm..."
Biện Trọng Văn gật đầu, tiếp tục đi về phía trước.
"Không đúng..."
Bách Sự Thông không nhịn được nữa, tò mò nhìn sang: "Ta nhớ đại nhân có một thang thuốc tên là 【Địa Uu Hoàng】, chỉ cần uống vào, cơ bản không ai trụ quá mười giây... Chẳng lẽ ngài không cho bọn họ uống?"
Địa Uu Hoàng là một loại thuốc được luyện chế từ Địa Uu Thảo.
Địa Uu Thảo là một loại dược liệu đặc biệt được phát hiện trong một địa cung từ nửa năm trước. Linh khí dồi dào, mỗi cây đều đạt trên ngàn năm tuổi, hơn nữa số lượng lại cực nhiều. Vốn tưởng có thể bào chế thành thuốc, bán được giá trên trời, nào ngờ lại phát hiện ra rằng dù kết hợp với bất kỳ loại dược liệu nào cũng sẽ sinh ra kịch độc, khiến người uống phải bỏ mạng oan uổng.
Nửa năm qua, dược liệu được bào chế từ Địa Uu Thảo đã lên đến hàng ngàn loại, số tu sĩ bị độc chết cũng không dưới vạn người... Bình thường, vị trước mắt này đều sẽ cho đối phương uống một liều thuốc này sau khi họ đã uống đến thang thứ chín hoặc thứ mười mà vẫn chưa chết. Lẽ nào lần này ông ta không làm vậy?
"Có cho chứ..."
Biện Trọng Văn nhớ lại chuyện lúc trước, dường như đến giờ vẫn không thể tin nổi.
"Vậy... bọn họ không uống à?" Bách Sự Thông nghi hoặc.
Chỉ cần uống vào là gần như chắc chắn sẽ chết. Nửa năm qua, đã thử nghiệm trên cả vạn người, không một ai là ngoại lệ. Lẽ nào hai người này lại là ngoại lệ được sao?
"Không những uống..."
Biện Trọng Văn vẻ mặt kỳ quái: "Mà mỗi người còn xơi tận năm cân!"
"???"
Bách Sự Thông và tên tiểu tư đứng ngây ra tại chỗ, như hóa đá.
Năm... năm cân?
Độc dược mà xơi tận năm cân?
Nuôi heo cũng không ai cho ăn kiểu này đâu!
"Là thật đó..."
Vừa nhớ lại chuyện ban nãy, Biện Trọng Văn lại thấy kinh hãi.
Giống như đối phương đã đoán, khi uống đến thang thứ chín, ông ta không do dự nhiều mà lấy ra loại thuốc được bào chế từ Địa Uu Thảo.
Kết quả... sau khi uống xong, hai người không những chẳng có chuyện gì, mà còn đòi uống tiếp.
Sau khi cắn răng đưa điểm công huân, ông ta chỉ đành tiếp tục lấy ra những loại thuốc tương tự.
Vốn tưởng rằng, dù hai tên này có khả năng kháng thuốc tốt, uống liên tục vài thang nữa thì cũng sắp ngã gục đến nơi rồi. Ai ngờ... cùng với việc thuốc được lấy ra ngày càng nhiều, bọn họ lại "vui vẻ" tranh giành nhau.
Ngươi một ngụm thì ta một chai, ngươi một chai thì ta nửa cân, ngươi nửa cân thì ta giành ăn trước...
Ai cũng không nhường ai, chỉ trong chốc lát đã chén sạch toàn bộ số thuốc ông ta mang theo, không còn sót lại chút nào...
Vốn nghĩ rằng, uống nhiều thuốc như vậy, dù không bị độc chết thì cũng sẽ uể oải rũ rượi. Ai ngờ, họ lại càng lúc càng tinh thần...
Thấy cảnh này, ông ta hoàn toàn đơ người.
Từng thấy người kháng thuốc tốt, nhưng chưa bao giờ thấy ai coi độc dược như cơm ăn!
Không biết rốt cuộc hai vị này là thế nào, nên ông ta mới rời khỏi phòng, nói là về tông môn lấy thuốc, nhưng thực chất là định đi bẩm báo trực tiếp...
Không đi trực tiếp cũng không được, tìm người truyền lời, e rằng đám trưởng lão kia chẳng ai tin...
Mỗi người xơi năm cân độc dược mà vẫn còn thòm thèm... Đúng là cạn lời!
"Thôi được rồi, chuyện này đừng nói cho ai biết, ta đi rồi sẽ về ngay..."
Nếu không phải hai người này thường xuyên dẫn người tới cho ông ta, có lẽ ông ta cũng chẳng thèm giải thích.
"Vâng!"
Bách Sự Thông và tên tiểu tư đồng loạt cúi mình, tiễn Biện Trọng Văn rời đi. Đợi ông ta đi xa, hai người mới nhìn nhau, da mặt bất giác giật giật.
Chẳng trách tên kia không nghe khuyên can, cứ nhất quyết đòi đi thử thuốc. Hóa ra người ta không phải đi tìm cái chết, mà là thật sự tìm cách kiếm điểm công huân...
Bảo sao không đưa tiền cho bọn họ, đổi lại là mình có bản lĩnh này, chắc chắn cũng không chi ra một xu
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽