Cảnh giới cao nhất của luyện đan, đan dược không chỉ có linh tính mà còn tỏa ra màu sắc tựa như ráng chiều. Viên đan dược trước mắt rõ ràng đã đạt tới cấp bậc này, không cần uống, chỉ ngửi một hơi thôi cũng đủ khiến người ta tâm thần rung động.
“Đẹp quá…”
Đúng lúc này, một vị trưởng lão hai mắt nhìn thẳng về phía trước, tựa như si mê: “Đây là của ta…”
Giữa tiếng lẩm bẩm, lão ta điên cuồng bước về phía viên đan dược.
“Dược Sinh sư đệ…”
Trưởng lão Dược Vân vội vàng tiến lên định kéo lại, nhưng chưa kịp đến gần, Dược Sinh với vẻ mặt si mê đã lóe lên tia tham lam trong mắt, một chưởng vỗ tới.
“Đây là của ta, của một mình ta!”
Chưởng phong gào thét, mang theo sát khí. Gã này vừa ra tay đã là tử chiêu, không chút nương tay.
Không ngờ sư đệ lại như vậy, trưởng lão Dược Vân giật nảy mình. Lão muốn né tránh nhưng lại phát hiện toàn thân đã bị một luồng sức mạnh cuồn cuộn khóa chặt, giống như con thú sa vào vũng lầy, dù giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.
Trong lòng “lộp bộp” một tiếng.
Cả đời theo sau sư phụ, cần cù luyện đan, không ngờ lại chết trong tay đồng môn.
Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, không trung bỗng có một tiếng sét đánh xuống. “Rắc!” một tiếng, trưởng lão Dược Sinh đang ngây dại liền ngã vật ra đất, toàn thân bốc khói, không rõ sống chết.
Đồng tử co rụt lại, trưởng lão Dược Vân vội nhìn về phía tiếng sét, chỉ thấy vị Thái tử điện hạ ban nãy vẫn chắp tay sau lưng, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực thẳm, thăm thẳm mênh mông, tựa như có sấm sét không ngừng lóe lên.
Một đòn đủ để giết chết lão của Dược Sinh lại bị ánh mắt của đối phương đánh tan, dư chấn thậm chí còn khiến sư đệ ngất ngay tại chỗ.
“Dược Sinh định lực yếu kém, bị đan dược mê hoặc, mau đưa hắn xuống đi! Còn những người khác, từ bây giờ không được nhìn thẳng vào đan dược, phong bế ngũ quan, không được ngửi mùi thuốc…”
Trưởng lão Khương Ly quát lên.
Trưởng lão Dược Vân lúc này mới hiểu ra, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Lão có nhìn viên đan dược, nhưng vì khoảng cách xa, chưa ngửi thấy mùi hương tỏa ra nên mới không trúng chiêu, nếu không, người nằm trên đất rất có thể chính là mình.
Sau khi hết kinh ngạc, lão bất giác nhìn về phía hai người thử thuốc vừa được đưa tới, chỉ thấy cả hai đang yên lặng đứng tại chỗ, không có vẻ gì là bị ảnh hưởng.
“Lợi hại…”
Lão thầm cảm thán trong lòng.
Dược Sinh sư đệ năm ngoái đã đạt tới Mệnh Hải Cảnh tứ trọng, tu vi như vậy mà còn bị ảnh hưởng, trong khi hai người này chỉ có Tinh Xuyên cảnh lại chẳng hề hấn gì. Không hổ là thể chất kháng thuốc, quả nhiên phi phàm.
“Đan dược đã thành hình mà còn dám làm càn, to gan thật!”
Thấy đệ tử được người ta đưa đi, trưởng lão Khương Ly mới quát một tiếng, vươn tay chộp một cái giữa không trung, viên đan dược vừa luyện chế xong liền bay về phía lão, bị phong tỏa trong một luồng khí cơ.
Làm xong những việc này, lão búng ngón tay, một luồng kiếm mang từ đầu ngón tay rít lên, nhẹ nhàng cắt qua viên đan dược.
Ngay sau đó, viên đan dược chia làm hai nửa, dược lực nồng đậm phun trào, tạo thành hai vòng xoáy lớn bằng quả bóng đá. Trưởng lão Khương Ly chộp lấy một nửa, nhẹ nhàng bóp lại, vòng xoáy khí thu nhỏ, biến thành hai viên đan dược lớn bằng quả nhãn.
“Các ngươi thử viên đan dược này, và cho ta số liệu chi tiết nhất!”
Lão khẽ vẫy tay, hai viên thuốc lần lượt bay về phía Trương Huyền và Khổng Sư, rơi vào lòng bàn tay họ.
“Hai vị này chính là người thử thuốc mà Khương trưởng lão tìm tới sao?”
Thái tử Nguyên Thanh lúc này mới chú ý tới hai người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Trương Huyền, lộ ra vẻ tán thưởng: “Tuổi còn trẻ đã có bản lĩnh này, tiền đồ vô lượng!”
“Thái tử quá khen rồi…”
Trương Huyền và Khổng Sư đồng thời ôm quyền.
“Cứ yên tâm thử thuốc đi, nếu nhờ tay các ngươi mà cuối cùng luyện thành đan dược, bổn vương nhất định sẽ trọng thưởng, thậm chí phong hầu cũng không phải chuyện khó.” Thái tử Nguyên Thanh thản nhiên nói.
“Đa tạ Thái tử điện hạ!” Hai người Trương Huyền đồng thời lộ vẻ kích động.
Thấy vẻ mặt của họ, Thái tử Nguyên Thanh hài lòng gật đầu, không nói gì thêm.
Biết là phải thử thuốc, Trương Huyền mở miệng nuốt viên thuốc vào. Vừa vào đến cổ họng, hắn lập tức cảm nhận được dược lực cuồn cuộn tràn ngập toàn thân, gào thét lao thẳng vào đan điền.
Trong nháy mắt, một luồng sức mạnh khiến người ta choáng váng xộc thẳng lên não, làm hắn bất giác cảm thấy chóng mặt, sau đó, cảm giác bực bội dâng lên trong lòng.
Giống như lần đầu tiên giết người, hoảng loạn, tim đập nhanh, tâm trạng căng thẳng, thậm chí hơi thở cũng có chút dồn dập.
Đây là… tâm ma do tội nghiệt sát lục mang lại…
Trương Huyền kịp phản ứng.
Là chủ nhân của một thế giới, khi tạo ra thế giới sẽ phải chịu đựng vô số ý niệm hỗn tạp của sinh linh. Tâm ma vừa tràn vào đầu chính là phản ứng sau khi giết người bị dược lực dẫn dụ ra, hơn nữa còn mạnh hơn mấy chục lần, thậm chí là trăm lần.
Nếu là người bình thường, chỉ riêng cảm giác kinh hoàng này cũng đủ khiến tim vỡ nát, chết khiếp ngay tại chỗ.
Nhưng đối với hắn thì chẳng là gì. Tâm niệm vừa động, tinh thần lập tức tĩnh lặng trở lại, tựa như mặt nước trong giếng cổ, mặc cho bên ngoài mưa to gió lớn, ta vẫn vững như bàn thạch.
Một lát sau, cảm giác tim đập nhanh biến mất, tiếp theo là sự tĩnh mịch như bị nhốt trong phòng tối, lại giống như đang một mình xem phim “Sơn Thôn Lão Thi” trong một căn nhà ma bỏ hoang.
Cảm giác hoảng sợ tột độ lan khắp lồng ngực, khiến người ta không rét mà run.
Biết đây là những biến động cảm xúc do đan dược gây ra, Trương Huyền điều khiển Tình Chi Thiên Mệnh, nhẹ nhàng kéo một cái.
Soạt!
Vô số nguyên lực Thiên Mệnh trong Trường Hà Thiên Mệnh của Thanh Vân Tôn Giả bị rút ra, tràn vào toàn thân. Phật quang chiếu rọi, mọi u ám lập tức bị quét sạch.
Sau đó, bực bội, căng thẳng, sợ hãi, tức giận… đủ loại cảm xúc không ngừng ập tới. Mỗi lần như vậy đều khiến trái tim đập dữ dội, nhưng sau mỗi lần đập mạnh, lại có một tia dược lực thẩm thấu vào trong để bồi bổ.
Sau hơn mười loại cảm xúc hoảng loạn liên tiếp, trái tim đang đập điên cuồng đã dần ổn định lại, đồng thời trở nên mạnh mẽ hơn, mỗi nhịp đập đều chậm rãi, mạnh mẽ và đầy nhịp điệu.
Dường như trong thời gian ngắn, nó đã được tăng cường một bậc, tốc độ bơm máu cũng nhanh hơn.
Trong nháy mắt, Trương Huyền cảm thấy sức mạnh của mình tăng vọt gần gấp đôi, cũng trở nên nhanh nhạy hơn, phản ứng nhanh hơn.
“Dược tính mạnh thật…” Trương Huyền kinh ngạc.
Đây chỉ là một trong chín viên đan dược, mà còn chưa tới một phần tư. Một khi cái gọi là đan dược được luyện chế thành công, sẽ mạnh đến mức nào?
Chẳng trách lại nói sau khi uống có cơ hội giúp người ta ngưng tụ Vĩnh Hằng Chi Tâm, xem ra cũng có khả năng thật!
Rất nhanh, dược lực đã được luyện hóa hoàn toàn, Trương Huyền lúc này mới thở ra một hơi trọc khí, từ từ ngẩng đầu.
“Thế nào?”
Thấy hắn quả nhiên không sao, Khương Ly thở phào nhẹ nhõm, không khỏi tò mò nhìn sang.
Không chỉ lão, mà mọi người xung quanh, bao gồm cả vị Thái tử điện hạ kia, cũng đều muốn nghe xem hắn có thể nói được gì.
“Thuốc này…”
Hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, Trương Huyền không khỏi cảm thán: “Đủ gắt!”
Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều mang vẻ nghi hoặc.
Đặc biệt là Khương Ly, cạn lời.
Đây là coi loại tuyệt thế đan dược vạn cổ không một này là mỹ tửu rồi sao?