Đây chính là khu vực trong Huyền Giới, được dành riêng cho đám người Tôn Cường, Dư Tiểu Ngư tu luyện.
Tốc độ thời gian trôi ở nơi này nhanh gấp một vạn lần bên ngoài. Tuy hắn chỉ ở ngoài có mấy ngày, nhưng mọi người e là đã tu luyện gần trăm năm.
Bóng dáng lóe lên, Trương Huyền xuất hiện trong viện. Trên khoảng đất trống không xa, một thanh niên mặt mũi cương nghị đang khoanh chân ngồi, lực lượng trên người lúc tỏ lúc mờ, tùy thời có thể đột phá.
“Chủ nhân!”
“Sư phụ...”
Đám người Tôn Cường thấy hắn xuất hiện, ai nấy đều vui mừng.
Nơi này tuy chỉ là thế giới của Trương Huyền, nhưng vật phẩm tài nguyên cần dùng đều có đủ cả. Lúc rảnh rỗi cũng có thể đến vài nơi để rèn luyện chém giết, nên cũng không đến nỗi cô đơn.
Nhìn mọi người, Trương Huyền hài lòng gật đầu.
Trăm năm khổ tu, tu vi của Tôn Cường đã đạt tới Tinh Hà Cảnh lục trọng. Còn Dư Tiểu Ngư và Liễu Minh Nguyệt thì nhanh hơn một chút, đạt tới Tinh Hà Cảnh bát trọng!
Dư Tiểu Ngư lĩnh ngộ được Thiên Mệnh “Tư”, còn Liễu Minh Nguyệt là Thiên Mệnh “Bi”.
Thế nhưng, người tiến bộ nhanh nhất trong đám lại không phải hai người họ, mà bất ngờ lại là Hồng Nghị, người có thiên phú yếu nhất. Lực lượng cuồn cuộn trên người hắn lúc này cho thấy hắn đang đột phá Mệnh Hải Cảnh!
“Chuyện này...”
Trương Huyền tỏ vẻ nghi hoặc.
“Bọn con cũng không biết. Vốn dĩ hắn chỉ ở cảnh giới Tinh Hà Cảnh thất trọng, nhưng ba ngày trước bỗng nhiên tâm có sở ngộ, lĩnh ngộ về Thiên Mệnh đã đạt tới cảnh giới thứ năm, thế nên tu vi cũng đột phá một mạch, mới thành ra thế này...”
Dư Tiểu Ngư vội vàng giải thích, tiếng chuông trên người vang lên lanh lảnh.
“Ngươi nói... lĩnh ngộ Thiên Mệnh của hắn đã đạt tới cảnh giới thứ năm?”
Trương Huyền không thể tin nổi.
Bản thân mình mới đột phá cảnh giới thứ năm, sao một tên đệ tử lại có thể đuổi kịp được chứ?
“Không đúng... ta dùng cảm xúc sợ hãi để giết Xích Diễm Ma Quân, tâm có sở ngộ, nhờ đó mà cả con đường Thiên Mệnh Tình Cảm mới đột phá. Mà loại cảm xúc này, chính là thứ Hồng Nghị lĩnh ngộ...”
Trương Huyền bừng tỉnh.
Trước đó, Dư Tiểu Ngư, Liễu Minh Nguyệt và Hồng Nghị đều đã chuyển sang tu luyện Thiên Mệnh của hắn, một là Tư, hai là Bi, ba là Khủng.
Thiên Mệnh Khủng nhờ cái chết của Xích Diễm Ma Quân mà hoàn thành lột xác, nên với tư cách là đệ tử, tu vi của hắn cũng nước lên thuyền lên, trong thời gian ngắn đã đuổi kịp bản thân mình.
Không tệ!
Xem ra lĩnh ngộ của mình về Thiên Mệnh Tình Cảm quả thực có thể giúp đỡ các đệ tử này, thậm chí có thể gánh team... Đương nhiên, nếu bọn họ có sở ngộ, cũng sẽ giúp ích rất lớn cho mình.
Nhìn hai người còn lại, Tinh Hà Cảnh bát trọng cũng đồng nghĩa với việc lĩnh ngộ Thiên Mệnh của họ đều đã đạt tới cảnh giới thứ tư. Chẳng trách mình có thể nhanh chóng bước từ cảnh giới thứ tư sang thứ năm như vậy... Xem ra cũng có một phần công lao của họ.
Chẳng trách các tu luyện giả Thiên Mệnh ở Thế Giới Nguyên rõ ràng coi đệ tử như công cụ, nhưng vẫn thu nhận rất nhiều, thậm chí còn lấy việc truyền thụ rộng rãi Thiên Mệnh làm vinh. Hóa ra lý do căn bản là ở đây.
Chuyện này cũng giống như Mạch Bạch Diệp năm đó, nhờ vào đám người Mạch Hồng để tu luyện, mới có được sức mạnh và địa vị khi ấy.
“Thế giới này của ta giờ đã hoàn toàn ổn định. Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi vừa tu luyện, vừa truyền đạo!”
Nghĩ thông suốt điểm này, một ý tưởng lóe lên, đôi mắt Trương Huyền sáng rực lên vì phấn khích.
“Truyền đạo?” Dư Tiểu Ngư và Liễu Minh Nguyệt đều có chút khó hiểu.
“Ừ!”
Trương Huyền gật đầu, đứng tại chỗ chờ Hồng Nghị đột phá hoàn toàn, lúc này mới phất tay: “Theo ta!”
Hắn khẽ vung tay, một cánh cổng không gian không lớn xuất hiện trước mắt. Hắn cất bước đi vào, bốn người Dư Tiểu Ngư, Tôn Cường, Liễu Minh Nguyệt và Hồng Nghị vội vàng theo sau.
Đi qua cánh cổng, một giây sau họ đã xuất hiện trong một thành thị khổng lồ.
Nơi đây người đông như biển, vô cùng náo nhiệt, chỉ là thực lực của mỗi tu luyện giả đều rất yếu.
“Sư phụ... đây... đây là đâu?”
Dư Tiểu Ngư kinh ngạc.
Người ở đây trông như được làm bằng giấy vậy. Đừng nói là nàng bây giờ, e rằng ngay cả con Túc Sương năm đó chưa từng tu luyện cũng có thể một vó gây ra chấn động cực lớn, giết chết vô số người.
“Đây là những sinh mệnh do ta tạo ra...”
Trương Huyền mỉm cười.
Năm đó khi tạo ra một thế giới, hắn đương nhiên cũng học được cách tạo ra sinh mệnh, chỉ là thế giới yếu kém, nên sức mạnh của sinh mệnh cũng không cao.
Mỗi người đều giống hệt bản thân hắn lúc mới xuyên không, chỉ là một người bình thường giữa những người bình thường mà thôi!
Thực lực cỡ này, trong mắt đám người Dư Tiểu Ngư đến từ Thế Giới Nguyên, quả thực yếu như con kiến.
Tuy nhiên, cùng với việc Huyền Giới và Tân Thế Giới dung hợp, hoàn toàn ổn định, lượng lớn nguyên khí tràn vào, thể chất của họ cũng không ngừng tiến bộ. Chỉ cần có đủ thời gian, việc đạt tới trình độ trung bình của Thế Giới Nguyên cũng không thành vấn đề.
Nhưng nếu cứ chờ như vậy, không có mấy vạn năm, mấy chục vạn, thậm chí cả triệu năm thì không thể nào hoàn thành. Dù Trương Huyền có thể thay đổi dòng chảy thời gian ở một khu vực, nhưng muốn thay đổi cả một thế giới thì vẫn là điều không thể.
Vì vậy... hắn đã nghĩ ra một cách, đó là để mấy vị đệ tử này đi truyền đạo khắp thiên hạ!
Đưa Thiên Mệnh Tình Cảm phát dương quang đại.
Người khác truyền thụ Thiên Mệnh, dù là hoàng quyền do Thiên Ly Đế Quốc nắm giữ, cũng chỉ có hiệu lực trong phạm vi một đế quốc mà thôi, hơn nữa còn có vô số Thiên Mệnh khác chia cắt sức mạnh. Còn hắn, hắn sở hữu cả một thế giới, vô số sinh linh, có thể tùy ý truyền thụ!
Chỉ cần bọn họ đều học được, đều lĩnh ngộ, dù mỗi người chỉ đạt cảnh giới thứ nhất, thì Thiên Mệnh Nguyên Lực và cảm ngộ sinh ra cũng đủ để hắn đột phá cảnh giới cao hơn!
“Chúng con nhất định không phụ sự ủy thác của sư phụ!”
Hiểu được ý của hắn, ánh mắt đám người Dư Tiểu Ngư đều trở nên kiên định.
Điều này không chỉ giúp sư phụ, mà truyền bá càng rộng, thu nhận đệ tử càng nhiều, thì sự trợ giúp đối với họ cũng càng lớn.
Quan trọng nhất là, thế giới này không có chút nguy hiểm nào, họ có thể thỉnh thoảng thi triển thần tích, việc quảng bá học tập cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
“Ừ!”
Dặn dò xong, bóng dáng Trương Huyền lóe lên, quay trở lại Thế Giới Nguyên. Không lâu sau, hắn lại thay đổi dung mạo, đến Thiên Ly Thành.
Bây giờ còn năm ngày nữa là đến lúc chém giết Khổng Sư, vẫn còn thời gian để tiếp tục chuẩn bị.
Trực tiếp xông lên Linh Thứu Sơn tìm cao tăng Phật Môn... hắn còn chưa muốn chết, chắc chắn không thể làm như vậy.
Còn việc bán tin tức như lần trước... chỉ tổ tự mình bại lộ, e rằng chẳng những không được lợi lộc gì, mà có khi còn bị người ta truy sát.
Cả hai con đường đều không thông, chỉ có thể nghĩ cách khác.
“Thôi kệ, đi mượn vận khí trước đã!”
Có Tinh Đan rồi, lúc chiến đấu đoạt bảo vật, rút Thiên Mệnh Nguyên Lực cũng có cơ hội làm được. Hiện tại mấu chốt nhất vẫn là vận khí.
Nghĩ đến đây, hắn lại liên lạc với Hàn Sương Ma Quân.
“Huyền Cơ Môn ở ngay Thiên Ly Thành, tìm người hỏi thăm một chút là có thể tìm được!”
Hàn Sương Ma Quân giải thích: “Còn về vận khí, cũng giống như trọng lượng, được chia thành tiền, phân, ly... Ngươi muốn vào nơi nguy hiểm như vậy, lại còn bị nhắm vào khắp nơi, nếu không có khí vận trên hai mươi lạng thì tuyệt đối không thể sống sót thoát ra.”
“Hai mươi lạng khí vận? Đó là bao nhiêu?” Trương Huyền không hiểu đơn vị mà đối phương nói.
“Cứ nói thế này đi!”
Hàn Sương Ma Quân do dự một lúc rồi nói: “Thanh Vân Tôn Giả bắt ta, chính là đã mượn hai tiền khí vận... Ngươi phải biết, lúc đó nơi ở của ta và Huyết Tôn Ma Đế không xa nhau, Quỷ Cốt Ma Quân thì ở ngay sát vách, vậy mà ta lại bị bắt sống... đủ thấy hai tiền khí vận này đáng sợ đến mức nào...”