“???”
Mạc Nhan Tuyết ngây người.
Liễu Minh Nguyệt lại càng đỏ hoe vành mắt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Nàng là thiên tài cơ mà... lại bị từ chối sáu lần liên tiếp!
Mấu chốt là... các vị dù không muốn nhận ta thì cũng tìm lý do nào hay ho một chút chứ, nể mặt một tên mã phu...
Ý gì đây?
Ta còn không xứng làm đệ tử của mã phu sao?
Đang tức đến sắp suy sụp, nàng liếc mắt qua nhị trưởng lão Ngô Lưu Vân và những người khác, cũng thấy họ liền tù tì xua tay: “Chúng tôi cũng không nhận...”
Từ chối lần thứ bảy.
Từ chối lần thứ tám.
Từ chối lần thứ chín.
...
Từ chối lần thứ 107.
Trong nháy mắt, số lần bị từ chối đã vượt quá một trăm.
Tất cả học viên lúc này đều ngơ ngác, người này nhìn người kia, sau đó nhìn Liễu Minh Nguyệt, rồi lại nhìn Trương Huyền cũng đang hơi ngơ ngác ở cách đó không xa.
Ai có thể cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?
Người biết thì hiểu hắn là mã phu, người không biết còn tưởng là viện trưởng đấy!
“Cái đám này, không thể khiêm tốn một chút được à?”
Thấy các lão sư sau khi từ chối đều mang ánh mắt có phần lấy lòng, Lục Minh Nhung đâu không biết họ đang nghĩ gì, chỉ biết ôm trán, có chút phát điên.
Vừa rồi viện trưởng đã đặc biệt dặn dò, bảo mọi người đừng để lộ thân phận siêu cấp thiên tài của Trương Huyền, kết quả, để lấy lòng đối phương mà tất cả đều tranh nhau thể hiện, phen này hay rồi, kẻ ngốc mấy chắc cũng nhìn ra vấn đề rồi!
Sao lại có thể báo hại nhau như thế chứ?
Đúng là đồng đội ngu như heo!
“Cái gì mà tôn trọng ý kiến của ta?”
Quả nhiên, không chỉ những người khác nhận ra điều bất thường, mà Trương Huyền cũng hơi ngơ ngác, nghiêm túc giải thích: “Ta thật sự không muốn nhận nàng!”
Từ chối lần thứ 108.
Nhận học trò thì ít nhất cũng phải nhận đứa ngoan ngoãn, biết tôn sư trọng đạo chứ!
Cô nàng trước mắt này vừa đanh đá vừa chua ngoa, chẳng coi hắn ra gì, nếu thật sự nhận rồi, chẳng phải là tự rước bực vào người sao...
“Oa...”
Thấy đối phương tỏ vẻ nghiêm túc, không hề giả tạo, cộng thêm việc tất cả lão sư đều từ chối, Liễu Minh Nguyệt vừa tức vừa vội, không nhịn được nữa, cảm xúc vỡ òa, bật khóc ngay tại chỗ.
Nàng thật sự là thiên tài mà... Nguyên Trì bình trắc được 24 luồng Thiên Mệnh Nguyên Lực, thành tích này ngay cả thành chủ cũng không có, đổi lại là người khác, các lão sư đã tranh nhau nhận như món ngon béo bở, cớ sao đến lượt mình lại biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay rồi?
Mình thật sự kém cỏi đến thế sao?
“Này... ngươi đừng khóc nữa!”
Không ngờ nha đầu này lại khóc, Mạc Nhan Tuyết lập tức thấy đau đầu.
Nếu đối phương cứ cứng rắn với nàng, nàng cũng có thể dùng cách tương tự để đối phó, nhưng khóc... thì đúng là hết cách!
Do dự một lúc, nàng ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.
“Trương Huyền... hay là ngươi nhận đi! Sau khi Nguyên Trì bình trắc mà không có lão sư nào nhận, không chỉ bị người ta chê cười mà còn tương đương với việc không thể nhập học, sẽ không vào được Học Viện Bạch Nham nữa...”
Nàng cũng nhìn ra rồi, các lão sư khác không nhận chắc chắn có liên quan đến thuộc hạ cũ này của mình, tuy không biết đối phương làm thế nào, nhưng cũng hiểu rằng, muốn phá vỡ cục diện này, chỉ có thể tìm hắn.
“Ờ...”
Trương Huyền nhìn quanh, thấy ánh mắt của mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía mình, cũng có chút bất đắc dĩ.
Hắn là người thích khiêm tốn nhất, bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, lại còn có một người sống chết đòi làm học trò của mình, hắn liền cảm thấy đau cả đầu!
Yên tĩnh làm một mỹ nam tử, thật sự không được phép sao?
“Thế này đi!”
Trầm ngâm một lát, Trương Huyền nói: “Nàng có thể ghi danh dưới tên ta, làm học trò của ta, nhưng có dạy nàng hay không, dạy thế nào, là do ta quyết định, ngoài ra, còn phải bán lại con Đạo Li kia cho ta!”
Nếu hôm nay không nhận thì không xong, vậy thì cứ đòi chút lợi lộc, coi như là lễ bái sư của đối phương.
Vạn Thế Chi Sư nhận học trò, dù chỉ là dự thính, cũng không phải ai cũng được.
“???”
Mạc Nhan Tuyết ngây người.
Nàng vốn tưởng chỉ cần mình mở lời, đối phương ít nhiều cũng sẽ nể mặt, dù sao nhận Liễu Minh Nguyệt làm học trò cũng có lợi rất lớn cho hắn, ai ngờ lại nghe được những lời này.
Đường đường đại tiểu thư Liễu gia bái sư, ngươi còn làm cao à?
“Ngươi mơ đi...”
Quả nhiên, nghe thấy những lời này, Liễu Minh Nguyệt quên cả khóc, tức đến nghiến chặt răng.
Bắt nàng bái sư đã là quá thiệt thòi cho nàng rồi, còn đòi quà, mấu chốt là có dạy hay không, dạy thế nào cũng không chắc chắn... Ngươi tưởng ngươi là ai hả?
“Khụ khụ!”
Ngay lúc nàng uất ức đến phát điên, thành chủ Dư Long Thanh vốn im lặng nãy giờ bỗng bước tới: “Trương lão sư, nếu Liễu Minh Nguyệt không muốn làm học trò của ngài, vậy chuyện này cứ bỏ qua đi thì sao!”
“Thành chủ ra mặt rồi!”
“Chắc ngài ấy cũng không nhìn nổi nữa.”
“Đúng vậy, nghe nói Trương Huyền này trước đây chỉ là một tên mã phu, có tài thuần ngựa nên mới được viện trưởng phá lệ nhận làm lão sư tạp dịch, lại thật sự tưởng mình là cao thủ rồi...”
Thấy Thành chủ Dư lên tiếng, xung quanh vang lên những tiếng hừ lạnh.
Trong mắt mọi người, đường đường là thiên tài xếp thứ ba của Thành Bạch Nham để mắt đến ngươi, đến môn hạ của ngươi tu hành, tuyệt đối là không biết đã tu mấy đời mới có được phúc phận này, không những không biết ơn mà còn dám ra vẻ, đúng là cho mặt mũi mà không biết điều.
“Được!”
Trương Huyền gật đầu.
Vừa hay hắn cũng không muốn dạy, dù sao với năng lực của hắn, lỡ dạy ra một thiên tài tuyệt thế, tu vi trong thời gian ngắn trở thành đệ nhất Thành Bạch Nham thì cũng khá là khó xử.
“Minh Nguyệt chất nữ, ta đã nói chuyện xong rồi, Trương lão sư sẽ không nhận cháu làm học trò nữa...”
Nghe hắn đồng ý, Thành chủ Dư nhìn sang cô gái.
“Đa tạ thành chủ...” Liễu Minh Nguyệt liền tù tì gật đầu.
“Ừm!”
Không để ý đến cô gái lúc khóc lúc quấy này nữa, Dư Long Thanh lại ngẩng đầu nhìn Trương Huyền, cúi người ôm quyền: “Trương lão sư, nếu Minh Nguyệt chất nữ không bái nhập môn hạ của ngài nữa, hay là... để nữ nhi của ta bái nhập môn hạ của ngài, trở thành học trò của ngài thì sao?”
Lục Minh Nhung không phải đưa ngươi đến đây làm lão sư tạp dịch sao? Vậy ta sẽ gửi nữ nhi của ta đến môn hạ của ngươi, làm học trò của ngươi!
Ngày ngày dạy dỗ, sớm tối bên nhau, lỡ có chuyện gì xảy ra thì đúng là lời to!
Hừ, đấu với ta à, ai đấu lại được ta, thành chủ của cả một thành này chứ?
“Khụ khụ, cha, cha... có mấy người con gái vậy?”
Không ngờ phụ thân lại nói ra những lời như vậy, Dư Tiểu Ngư ngẩn người, không khỏi nhìn sang.
Dư Long Thanh nhíu mày: “Đương nhiên là chỉ có mình con!”
Dư Tiểu Ngư trợn tròn mắt: “Ý cha là, con bái nhập môn hạ của Trương lão sư, nhưng con đã đồng ý với Lục Viện trưởng rồi...”
Dư Long Thanh mỉm cười: “Lễ bái sư vẫn chưa cử hành mà? Hủy đi là được, tin rằng ông ấy cũng sẽ không để tâm đâu, đúng không...”
Lục Minh Nhung đâu không biết ý của ông ta, lúc này lại không tiện nói nhiều, đành gật đầu một cách gượng gạo mà không mất đi vẻ lịch sự: “Ngươi vui là được...”
“...”
Vốn tưởng phụ thân chỉ nói đùa, không ngờ lại làm thật, Dư Tiểu Ngư hoàn toàn ngơ ngác.
Tên mã phu này không phải chỉ giỏi thuần thú một chút thôi sao? Tại sao lại đáng để Lục Viện trưởng và cha mình tôn trọng đến vậy?
Dư Long Thanh: “Trương lão sư, bài kiểm tra vừa rồi của nữ nhi ta ngài cũng đã thấy, xếp thứ hai Học Viện Bạch Nham, thiên tư trác tuyệt, cộng thêm tài nguyên của Phủ Thành Chủ chúng ta, một khi bắt đầu tu luyện, chắc chắn sẽ tiến bộ cực nhanh, bái nhập môn hạ của ngài, nhất định sẽ không làm ô danh môn phong, không biết... ý ngài thế nào?”
Nhìn ông ta một cái, Trương Huyền hơi nhíu mày: “Ta không nhận.”