Hiểu rõ điểm này, Phong Viễn Bình và Ma đế Hồn Sát đồng thời cảm thấy da đầu tê dại.
Thực lực của bọn họ rất mạnh, nhưng vẫn chưa cuồng vọng đến mức dám sánh vai với nhân vật như Phật Tổ.
"Đừng đánh nữa, Phật Tổ một khi xuất hiện, chúng ta không những chẳng vớt vát được gì, mà còn có thể bị đánh cho một trận tơi bời!" Phong Viễn Bình vội vàng truyền âm.
"Đúng vậy, ta đếm một hai ba, mọi người cùng nhau dừng tay!" Ma đế Hồn Sát gật đầu.
Phật Tổ trong lời đồn bên ngoài thì hiền hòa dịu dàng, nhưng tình hình thực tế bọn họ biết rất rõ, con chó đi ngang qua mà sủa thêm hai tiếng cũng có thể bị tát cho hai cái. Giờ phút này, cây Bồ Đề Cổ Thụ mà ngài yêu quý đã bị đốt, một khi nhìn thấy, mặc kệ có phải do hai người làm hay không, chỉ cần đứng gần đó là có thể bị đánh cho một trận ngay tại chỗ.
Tuy không biết thứ này vì sao lại đột nhiên xuất hiện, rồi đột nhiên bốc cháy, nhưng chắc chắn có kẻ thứ ba đang ẩn nấp xung quanh, cố tình bày ra chuyện này để gây mâu thuẫn giữa bọn họ và đối phương.
Một khi trúng kế, đừng nói là không giữ được tuyệt thế bảo vật có thể khiến linh hồn lột xác này, mà có khi tính mạng cũng gặp nguy hiểm.
"Được!"
"Một hai ba, dừng!"
Dứt lời, hai người ngừng chiến đấu, đồng loạt nhìn về phía đóa hoa màu xanh u lam trên đỉnh núi.
U Lam Điệp Linh lúc này đang tỏa ra tiên khí lượn lờ, khói sương bảng lảng, tựa như một tiên linh, có thể độn không bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Chỉ còn một chút nữa là nó sẽ trưởng thành hoàn toàn!
Vừa rồi liều mạng chiến đấu mà không hái chính là vì nó vẫn chưa trưởng thành.
"Không được, nếu để nó tự do sinh trưởng, ít nhất cũng cần hai ngày..."
Sắc mặt Phong Viễn Bình sa sầm.
Linh dược trước mắt trông có vẻ đã tích lũy sức mạnh đến cực hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể nở ra ráng mây đỏ, nhưng thực tế để trưởng thành hoàn toàn, ít nhất cũng cần hai, ba ngày nữa, mà Bồ Đề Cổ Thụ đang cháy... Phật Tổ sẽ xuất hiện trong chốc lát!
Phải giải quyết nhanh chóng, hoặc là bỏ chạy, hoặc là hái lượm.
"Cứ để U Lam Điệp Linh trưởng thành trước đã!"
Ma đế Hồn Sát cũng lập tức phản ứng.
"Bắt đầu!"
Nhìn nhau một cái, hai người không chiến đấu nữa, đồng thời vận sức, điên cuồng truyền sức mạnh vào đóa hoa trước mặt.
Trong nháy mắt, đóa hoa vốn sắp trưởng thành lập tức biến thành màu hồng phấn với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, đẹp như mộng ảo, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là khó lòng dứt ra.
Không hổ là bảo vật có thể cường hóa thần hồn, chưa cần nói đến việc ngửi mùi hương, chỉ cần nhìn thêm vài lần cũng đã có ích rất lớn cho tu vi.
"Không ổn, cứ theo tốc độ này, rất có thể đóa hoa sẽ trưởng thành trước khi Phật Tổ đến..."
Trương Huyền đang ẩn nấp ở gần đó chờ thời cơ làm ngư ông đắc lợi, trong mắt chợt lóe lên vẻ lo lắng.
Hắn định dụ Phật Tổ đến, nhân lúc ba bên hỗn chiến sẽ lén trộm đi gốc U Lam Điệp Linh này, nhưng bây giờ, hai vị này rõ ràng đã phát hiện ra ý đồ của hắn, ngừng tranh chấp và bắt tay nhau thúc hóa.
Hai cao thủ tuyệt thế có nghiên cứu sâu nhất về linh hồn đương thời cùng nhau thúc chín một gốc dược liệu thì sẽ thành công rất nhanh. Một khi nó trưởng thành trước khi Phật Tổ tới, hắn muốn cướp gốc linh dược này gần như là điều không thể!
"Tên này sao mà lề mề thế nhỉ?"
Càng nghĩ càng sốt ruột, Trương Huyền có chút cạn lời.
Cây Bồ Đề đều bị đốt rồi mà đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi, Phật Tổ này cũng quá phế rồi đi!
Không được, phải khiến ngài ta đến nhanh hơn.
Nghĩ đến đây, Trương Huyền để lại một ấn ký không gian tại chỗ, thoáng một cái, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Hàn Sương Ma Quân.
"Chủ nhân..."
Thấy hắn xuất hiện, ma quân thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thật sự sợ đối phương sẽ bỏ rơi mình.
Thu đối phương vào Huyền Giới, Trương Huyền nhìn cây Bồ Đề Cổ Thụ trước mắt, điều khiển Hồng Liên Nghiệp Hỏa tăng tốc độ đốt cháy.
Tuy nhiên, dù hắn đã đích thân ra tay, Bồ Đề Cổ Thụ dù sao cũng là thánh thụ, trong thời gian ngắn rất khó đốt trụi. Với tốc độ hiện tại, phải mất một, hai canh giờ mới có thể thiêu thành tro.
E rằng Phật Tổ cũng biết điểm này nên mới không vội vàng chạy tới.
Nhưng... ngươi không vội, ta vội, muộn thêm chút nữa là U Lam Điệp Linh sẽ không còn phần của hắn.
"Ngươi đã lề mề, vậy thì đừng trách ta..."
Trong mắt lóe lên vẻ nham hiểm, Trương Huyền khẽ lật cổ tay, một đống lớn Bồ Đề Quả liền xuất hiện trước mặt, chính là những quả hắn đã hái từ trên cây lúc trước.
Vèo vèo vèo!
Hắn không chút do dự, liên tục vơ lấy từng quả nhét vào miệng.
Không hổ là thánh bảo của Phật Môn, vừa vào yết hầu, nó lập tức tan ra, hóa thành sức mạnh linh hồn tinh thuần, nuôi dưỡng hồn phách của hắn.
Bản thân quả Bồ Đề có công hiệu nuôi dưỡng linh hồn, giúp người ta khai mở trí tuệ. Tu luyện giả bình thường nếu không thể đột phá, ăn một quả Bồ Đề sẽ rất dễ dẫn đến đốn ngộ, từ đó tu vi đại tiến. Năm đó Phật Tổ chính là ngồi dưới gốc cây Bồ Đề, sau khi ăn quả Bồ Đề đã đốn ngộ thiền cơ, từ đó vượt qua bước cuối cùng, trở thành cao thủ siêu hạng đương thời.
Lúc này Trương Huyền điên cuồng ăn, hơn nữa còn không hề che giấu khí tức, chính là muốn để Phật Tổ cảm nhận được, để ngài ta hiểu rằng, những quả cây mà mình đã trồng không biết bao nhiêu năm, tất cả đều bị người ta chén sạch...
Hắn không tin đến nước này rồi mà lão còn nhịn được nữa.
Vốn chỉ định thu hút Phật Tổ đến, nhưng càng ăn nhiều, Trương Huyền cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Ánh sáng trí tuệ trong đầu không ngừng lóe lên, như thể sắp được thắp sáng, tạp chất trong linh hồn cũng bị loại bỏ sạch sẽ, trở nên ngày càng tinh thuần.
Trước đây vận chuyển một ý niệm có thể cần một phần nghìn nhịp thở, còn bây giờ, một phần mười vạn là đủ rồi.
Nói cách khác, chỉ trong hơn mười nhịp thở, tốc độ tư duy của hắn đã tăng vọt hơn trăm lần!
Đây mới chỉ là hiệu quả của hơn chục quả Bồ Đề!
Nếu ăn nhiều hơn nữa thì sao?
Lúc này, Trương Huyền đã không còn quan tâm mình có bị bại lộ hay không, hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui ăn quả.
Chẳng trách vô số người nguyện trả bất cứ giá nào chỉ để cầu được một quả, bây giờ xem ra, quả thật rất đáng!
Càng ăn nhiều, sự lĩnh ngộ của hắn đối với Tình Chi Thiên Mệnh cũng càng lúc càng nhanh, cảm ngộ cũng ngày càng rõ ràng, cảnh giới Mệnh Hải nhất trọng đỉnh phong vừa mới đột phá lại có dấu hiệu muốn đột phá lần nữa.
Rất nhanh hắn đã ăn đến quả thứ ba mươi.
Lúc này Trương Huyền cảm nhận được ánh sáng trí tuệ vọt ra khỏi đỉnh đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể hình thành quang huy linh hồn.
Đương nhiên, cái gọi là ánh sáng trí tuệ không phải là trở nên thông minh hơn bao nhiêu, mà là một trạng thái đốn ngộ. Trong trạng thái này, hắn cảm thấy thế gian không còn chuyện gì khó, dựa vào năng lực của mình, tất cả đều có thể giải quyết dễ dàng!
Đúng là Bồ Đề Quả có khác, sớm biết ăn vào lại đã thế này thì đã chén từ lâu rồi.
Đương nhiên... dù có biết, hắn cũng không thể làm sớm hơn, vì một khi đã ăn, hắn sẽ tạo ra nhân quả với Phật Tổ, đối phương có thể dễ dàng tìm đến.
Trước đó cướp cây Bồ Đề là mượn nhân quả của Hàn Sương Ma Quân, còn tự mình ăn thì chắc chắn không thể che giấu được nữa...
Quả nhiên, khi hắn ăn xong quả cuối cùng, trên bầu trời Thập Phương Ma Vực, một chữ "Vạn" khổng lồ xuất hiện, ngay sau đó là một giọng nói giận dữ vang lên.
"Trả cây Bồ Đề, quả Bồ Đề lại cho ta!"
Ầm ầm ầm!
Tiếng nói vang lên, một bàn tay Phật khổng lồ xé toang không gian lao xuống, chộp thẳng về phía cây Bồ Đề Cổ Thụ đang bốc cháy.
Nếu nói chỉ đốt cây Bồ Đề thì vẫn chưa đủ để Phật Tổ xông đến đây, hoàn toàn xé rách mặt mũi với Ma chủ, thì giờ phút này, vô số quả Bồ Đề cộng thêm Vĩnh Hằng Chi Tâm của Trương Huyền đã khiến ngài không thể ngồi yên được nữa.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽