"Cũng coi như biết nghe lời, đã biết nghe lời thì có thể dạy!"
Trương Huyền hài lòng gật đầu.
Cô gái này kiêu căng hống hách, thích gây sự, lại hay khóc, hắn vốn không muốn nhận, sở dĩ đồng ý là vì con ngựa Đạo Li chiếm phần lớn nguyên nhân.
Sau khi Túc Sương "dĩ tử minh chí", linh tính của nó đã được hắn dùng Ma Vân Ngọc Thạch thu lại vào lúc khóc lóc "kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh". Muốn nó sống lại lần nữa thì cần một con ngựa làm vật chứa, mà con ngựa trước mắt này chính là "ứng cử viên" sáng giá nhất.
Thiên Lý Mã, căn cốt cường tráng, lại từng ra chiến trường... dù nhìn từ góc độ nào cũng vô cùng hoàn hảo.
"Trương lão sư, ta đã dắt Đạo Li tới cho ngươi rồi..."
Thấy hắn quay lại, Liễu Minh Nguyệt cười lạnh trong lòng, sau đó cúi người ôm quyền, gã mã phu dắt ngựa ở bên cạnh cũng vội vàng hành lễ.
Hài lòng gật đầu, Trương Huyền đưa mắt nhìn con Đạo Li. Nó cao lớn hiên ngang, uy vũ hùng tráng, còn có khí chất hơn cả Túc Sương, cho dù trong đám Thiên Lý Mã cũng thuộc hàng đỉnh cao.
"Trương lão sư, ngài đã thích ngựa như vậy, có muốn cưỡi thử một lát không?"
Thấy ánh mắt đối phương nóng rực, Liễu Minh Nguyệt thầm hừ lạnh, cố nén sự kích động, "tốt bụng" mời mọc, đồng thời lặng lẽ ra hiệu bằng mắt cho gã mã phu cách đó không xa.
Gã mã phu hiểu ý, lùi lại vài bước rồi lặng lẽ ra một thủ thế với Đạo Li.
"Đương nhiên!"
Dường như không nhìn thấy hành động mờ ám của bọn họ, Trương Huyền mỉm cười đi tới trước mặt Đạo Li.
Hôm qua đã gặp rồi, nhưng khoảng cách hơi xa, lúc này quan sát ở cự ly gần mới thấy toàn thân con vật này không có một sợi lông tạp nào, hơi thở dài đều, gân cốt hùng tráng, vừa nhìn đã biết sức bền dẻo dai, sức mạnh tràn trề.
"Hí hí~~"
Thấy hắn tới gần, Đạo Li ngẩng đầu hí một tiếng như thể gặp phải kẻ địch, trong đôi mắt tròn xoe lộ ra một tia sát khí. Mã phu và Liễu Minh Nguyệt có thể che giấu, ngụy trang, nhưng một con ngựa dù thông minh đến đâu cũng không thể giấu được.
Nắm bắt được luồng khí tức này, Trương Huyền đã hiểu rõ mục đích của đối phương, hắn mỉm cười: "Vốn ta còn thấy hơi áy náy, cảm thấy vạn vật đều có linh, nhưng đã như vậy thì ta cũng không khách sáo nữa..."
Để linh tính của Túc Sương tiến vào cơ thể Đạo Li thì linh tính của con ngựa này sẽ bị thay thế, tương đương với việc bị xóa sổ... Vốn hắn còn có chút không nỡ, cảm thấy vì để Túc Sương sống lại mà giết một con Thiên Lý Mã khác thì có hơi tàn nhẫn, nhưng giờ thấy thái độ này của nó, cảm giác tội lỗi lập tức tan biến.
Ngươi muốn giết ta, ta giết ngươi cũng coi như có qua có lại...
Nghĩ vậy, hắn cũng không nhiều lời nữa, bàn tay nhẹ nhàng giơ lên, vuốt ve trán của Đạo Li. Cùng lúc đó, tinh thần hắn kết nối với Huyền Giới, viên Ma Vân Ngọc Thạch kia lập tức xuất hiện trong tầm mắt.
Hôm qua ở Phủ Thành Chủ, hắn đã cố tình sờ bụng Túc Sương một lúc chính là để thu vật này vào Tân Thế Giới, nếu không thì đã chẳng thể vu oan cho Phùng quản gia được.
Ma Vân Ngọc Thạch là một loại bảo vật có thể chứa đựng linh tính, ngay cả sát khí trên chiến trường cũng thu nạp được thì đương nhiên cũng có thể chứa linh tính. Vì vậy, lúc bảo Túc Sương "dĩ tử minh chí", hắn đã tính toán cả rồi, sẽ để nó sống lại theo một cách thích hợp hơn!
Tinh thần khẽ động, linh tính của Túc Sương trong Ma Vân Ngọc Thạch được tách ra, rơi vào lòng bàn tay Trương Huyền, rồi nhân lúc vuốt ve Đạo Li, nó lặng lẽ chui vào đầu đối phương.
Trong nháy mắt, Đạo Li trợn to hai mắt, trong con ngươi tràn ngập vẻ kinh hãi. Nhưng vẻ kinh hãi này không kéo dài được bao lâu thì đã tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn và kích động.
Linh tính của Túc Sương đã thành công nuốt chửng linh tính của Đạo Li và thay thế nó!
Từ lúc đến gần cho đến khi thay thế linh tính, tổng cộng chưa tới mười hơi thở, Liễu Minh Nguyệt và gã mã phu đứng bên cạnh đều không để ý. Đặc biệt là cô ta, thấy Trương Huyền đã đến gần, chuẩn bị lên ngựa bất cứ lúc nào thì hưng phấn đến mức siết chặt nắm đấm, lại ra hiệu bằng mắt cho gã mã phu.
Gã mã phu hiểu ý, cúi người ôm quyền: "Trương lão sư, nếu ngài muốn cưỡi thì bây giờ ta sẽ bảo nó quỳ xuống. Nếu không, trên chân ngựa có một vết xước, cần phải nói rõ với ngài trước..."
"Vết xước?"
Trương Huyền nhìn sang.
"Là do mấy hôm trước lúc ta cho ăn đã vô tình đụng phải, làm rách da thôi. Nếu tĩnh dưỡng đàng hoàng thì mấy ngày là khỏi hẳn..."
Gã mã phu vừa giải thích vừa đi về phía sau Đạo Li, rất nhanh đã tới nơi rồi chỉ tay vào một chỗ.
Vị trí gã chỉ tay vừa hay bị con ngựa che khuất, muốn nhìn rõ thì chỉ có thể đi ra phía sau. Đây cũng là kế hoạch của Liễu Minh Nguyệt và gã mã phu, mục đích chính là để Trương Huyền đi tới đó rồi bị Đạo Li đá trúng.
Ngươi không phải nhờ có năng lực thuần thú mới được tuyển vào học viện sao? Bị một con ngựa đá cho, để xem ngươi còn mặt mũi nào mà tuyển học sinh nữa...
"Ngựa bị rách da đúng là ảnh hưởng lớn đến vẻ ngoài, để ta xem sao..."
Trương Huyền cũng không từ chối, đi hai bước tới vị trí gã mã phu chỉ, quả nhiên thấy trên chân sau của Đạo Li có một vết máu trông rất dữ tợn. Vết thương không lớn, cũng không sâu lắm, xem ra là mới bị cắt cách đây không lâu, mục đích chính là để dụ mình tới đây.
Thấy hắn thật sự mắc bẫy, đôi mắt Liễu Minh Nguyệt lóe lên vẻ kích động, cô ta lại ra hiệu bằng mắt với gã mã phu lần thứ ba.
Gã mã phu gật đầu, nhìn con Đạo Li cách đó không xa rồi khẽ vẫy tay.
Đây là ám hiệu gã đã dặn dò nó từ trước, một khi thấy động tác này thì phải lập tức giơ móng lên, đá điên cuồng vào vị lão sư tạp dịch này.
Thế nhưng, làm xong động tác mà Đạo Li vẫn không có bất kỳ hành động nào, cứ như không nhìn thấy gì.
"???"
Mã phu và Liễu Minh Nguyệt đồng thời ngẩn người.
Sợ nó không nhìn thấy, gã mã phu lại làm lại một lần nữa, kết quả là Đạo Li vẫn dửng dưng như không.
"Vết thương này không sâu, chắc sẽ nhanh khỏi thôi..."
Dường như không thấy hành động của hai người, Trương Huyền đột nhiên kinh ngạc hô lên: "Không đúng, vết thương này có vấn đề! Minh Nguyệt, ngươi qua đây xem này, vết này không giống như vô tình bị đụng phải, mà ngược lại giống như bị dao cố tình cắt..."
"Ờ..."
Lão sư đã gọi, Liễu Minh Nguyệt cũng không tiện từ chối, đành phải đi tới bên cạnh hắn nhìn sang.
Vết thương là do cô ta sai người cắt, đương nhiên biết chuyện gì đang xảy ra, cô ta cười gượng gạo: "Đúng là hơi giống, nhưng vết thương không lớn, chắc không sao đâu..."
Vừa nói, cô ta vừa ra hiệu cho gã mã phu.
Gã mã phu gật đầu, sợ Đạo Li không nhìn rõ, gã bèn đi mấy bước tới trước mặt nó, vẫy tay lia lịa.
Lúc này, Đạo Li dường như đã nhìn rõ, nó hí lên một tiếng, chân sau đột ngột giơ lên, "Vút!" một tiếng đá tới.
"Cái gì?"
Liễu Minh Nguyệt còn chưa kịp phản ứng thì trước mắt đã tối sầm, một cái móng ngựa khổng lồ lập tức xuất hiện, che trời lấp đất.
Bốp!
Cô gái bay ngược ra ngoài, mặt mũi bầm dập ngã sõng soài trên đất, đâu còn chút hình tượng mỹ nữ nào nữa.
"Tiểu thư!"
Gã mã phu đứng ngây tại chỗ.
Gã bảo con vật này đá Trương Huyền cơ mà, sao lại đá trúng tiểu thư rồi? Toang rồi, lần này toang thật rồi...
"Đá nhầm rồi..."
Gã mã phu kéo tai Đạo Li, không nhịn được khẽ la lên. Lời còn chưa dứt, gã đã thấy con Thiên Lý Mã này đột nhiên quay người, chổng mông về phía mình.
"???"
Cũng không kịp phản ứng, giống hệt Liễu Minh Nguyệt, gã mã phu "Bốp!" một tiếng bay ra ngoài, ngã phịch xuống cách đó không xa.
"Hí hí~~"
Đạo Li hưng phấn hí vang, dường như đang nói... Lần này đá đúng rồi chứ!
Đá đúng cái búa...
Cơ thể run rẩy, Liễu Minh Nguyệt bật khóc, súc sinh đúng là không đáng tin cậy...