Ầm!
Không biết qua bao lâu, toàn thân Trương Huyền chấn động, xá lị Phật cốt thứ bảy đã được luyện hóa hoàn toàn, nhục thân thuận lợi đạt tới Bồ Tát cảnh.
Nhục thân, linh hồn, tu vi, ba luồng sức mạnh hội tụ lại, hòa quyện một cách hoàn hảo. Lúc này, hắn giống như một chiếc thùng gỗ đã được lấp đầy, không còn bất kỳ điểm yếu nào nữa.
“Đến lúc ta phản công rồi!”
Kèm theo một tiếng cười khẽ, Trương Huyền dẫm chân một cái đã xuất hiện trước mặt Ma chủ, túm tóc hắn rồi đấm thẳng tới.
Bụp!
Máu tươi bắn tung tóe, đầu của Ma chủ lập tức nổ tung thành bột mịn. Sức mạnh kinh người càn quét ra xung quanh, lan tới vị cường giả Mệnh Hải Cửu Trọng đỉnh phong gần nhất, chấn chết ngay tại chỗ.
“Á... Mau chạy!”
Thấy kẻ này dễ dàng đập nát đầu Ma chủ, tất cả mọi người đều sững sờ, không còn hơi sức đâu mà nói nhảm nữa, quay người bỏ chạy. Giờ phút này, ai cũng hận cha mẹ sinh ra thiếu mất hai cái chân.
Bọn họ đến đây là để chiếm hời, tìm cơ hội đột phá tu vi, chứ không phải đến để nộp mạng. Sống sót mới có cơ hội, chết rồi thì chẳng còn gì cả.
“A a a... Trương Huyền, ta muốn ngươi chết!”
Tiếng gầm thét như quỷ khóc vang lên, nhục thân của Ma chủ nhanh chóng lùi lại, một luồng ma khí đậm đặc tuôn ra. Ngay sau đó, cái đầu đã nổ tung lại một lần nữa hồi phục.
Thập Phương Ma Vực là bản mệnh thế giới của hắn. Ở nơi này, hắn có thể nói là bất tử bất diệt, chỉ cần không phá hủy toàn bộ Ma vực thì lúc nào cũng có thể sống lại.
Chỉ là khí tức đã suy yếu đi không ít, muốn hồi phục hoàn toàn có lẽ cần một khoảng thời gian không ngắn.
“Muốn ta chết à? Bọn họ cũng đều muốn ta chết cả thôi, đáng tiếc, hôm nay chẳng ai làm được đâu!”
Trương Huyền lười nói nhảm, bàn tay vồ một cái rồi tung chưởng từ trên không.
“A...”
Một loạt cường giả Mệnh Hải Cửu Trọng đỉnh phong đang bỏ chạy đồng loạt hóa thành tro bụi, bị Huyền Giới nuốt chửng. Cùng lúc đó, Huyền Viên Chiến Xa đổi hướng, lao thẳng về phía Phật Tổ.
Trong lúc cấp bách, Phật Tổ ném ra Phật quốc Liên đài, hai đại pháp bảo va chạm, lại một lần nữa chấn nát vô số tu sĩ.
Những người có thể tiến vào Vô Tướng Hồn Đình đều là những kẻ đã đạt tới đỉnh cao ở Thế giới Nguyên. Đáng tiếc, trong trận chiến ở cấp độ này, bọn họ hoàn toàn không đáng để xem, có xông lên bao nhiêu cũng chỉ là tìm chết.
“A Di Đà Phật...”
Chặn được cú va chạm của Huyền Viên Chiến Xa, Phật Tổ thở phào nhẹ nhõm.
“A Di Đà cái đầu nhà ngươi!”
Hóa thân thành La Hán, thân hình Trương Huyền lóe lên, tát một bạt tai lên mặt Phật Tổ, khiến gò má của lão sưng vù lên ngay lập tức. Đồng thời, hắn túm lấy đầu lão, điên cuồng tát tới tấp.
Chỉ trong chốc lát, vị Phật Tổ từng tung hoành ngang dọc ở Thế giới Nguyên này đã bị đánh cho đầu đầy u bướu.
“Ngươi...”
Phật Tổ tức đến muốn nổ tung.
Bao nhiêu năm qua, lão nào đã từng chịu sự sỉ nhục như vậy, nhưng... thực lực của đối phương thật sự quá đáng sợ.
Linh hồn, nhục thân, tu vi hòa quyện hoàn hảo, không còn điểm yếu. Một cử động nhỏ cũng mang theo pháp tắc. Quan trọng nhất là Thiên Mệnh cấp một mà hắn nắm giữ có uy áp chí mạng đối với lão, căn bản không thể chống cự.
“Vạn Phật Hướng Tông!”
Kèm theo một tiếng hét lớn, Phật quang trong cơ thể lão bùng nổ, vô số chữ Vạn xoay quanh, sức mạnh khổng lồ tạo thành hàng triệu bàn tay, va chạm với nắm đấm của Trương Huyền.
Trương Huyền bất ngờ bị đánh trúng, bất giác lùi lại mấy bước. Khi nhìn lại Phật Tổ, ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng.
Không hổ là cường giả nắm giữ một phương, cho dù lần này đã đột phá nhiều như vậy nhưng muốn miểu sát lão vẫn không thể làm được.
Tuy nhiên, chỉ cần sức mạnh đủ lớn, bổ sung kịp thời, việc giết chết lão cũng chỉ là vấn đề thời gian.
“Giết hết bọn chúng...”
Nhận ra điều này, Trương Huyền điều khiển Huyền Viên Chiến Xa lao về phía những người khác. Nơi nó đi qua, ngay cả cường giả Bồ Tát cảnh cũng không chống đỡ nổi nửa hơi thở, lập tức bị xóa sổ.
“Chạy mau!”
Nhận ra đại nạn sắp ập đến, các vị tông chủ tới đây săn giết Trương Huyền nào còn dám ở lại, thân hình lóe lên, nhanh chóng lao ra ngoài Thập Phương Ma Vực.
Vốn tưởng rằng nhiều cao thủ như vậy liên thủ, thậm chí còn có cả Phật Tổ và Ma chủ, thì tên Trương Huyền kia dù thiên tư có cao đến đâu cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, mặc cho bọn họ sỉ nhục. Giờ đây, giấc mộng cuối cùng cũng đã tỉnh!
“Thái tử Nguyên Thanh đấu với loại người này lâu như vậy mà vẫn còn sống... phải công nhận là cũng pro phết đấy!”
“Đúng vậy, gã đó nhận ra nguy hiểm nên đã chuồn từ sớm, ngược lại là chúng ta, ngây ngốc xông tới, đây không phải là tự mình tìm chết sao?”
“Ai mà ngờ được đã bị hạ Chiếu chỉ Lệnh Loạn Thiên Mệnh mà hắn vẫn có thể tiến bộ, mấu chốt là Thiên Mệnh Nguyên lực để tiến bộ đó rốt cuộc đến từ đâu?”
Mọi người vừa chạy trốn, vừa trao đổi bằng ý niệm.
Loạn Mệnh Giả trước đây cũng từng xuất hiện, rất nghịch thiên, nhưng cũng đâu có nghịch thiên đến mức này!
Đã bị giam cầm, không thể hấp thu sức mạnh, vậy mà không những không sao, lại còn ngày càng mạnh hơn... Chuyện này trước đây nghĩ cũng không dám nghĩ.
“Phật Tổ, ngươi cố gắng cầm cự nhé, bản tọa sẽ báo thù cho ngươi...”
Đúng lúc này, tiếng hét của Ma chủ vang lên. Ngay sau đó, bầu trời u ám bỗng nhiên quang đãng, ma khí bao phủ trên đỉnh núi trước đó biến mất không còn tăm hơi.
Ma chủ, một kẻ xuất chúng trong số các Thiên Mệnh cấp hai, vậy mà cũng đã chọn cách bỏ chạy.
“Ngươi...”
Sắc mặt Phật Tổ trở nên vô cùng khó coi.
Ha ha ha, mọi người đã đi hết rồi, A Phật, ngươi ở lại đi!
Kèm theo một tràng cười lớn, Trương Huyền vồ một cái từ trên không, tóm lấy thân hình đang chuẩn bị bỏ chạy của Phật Tổ.
“Đoạn!”
Đúng lúc này, Phật Tổ hét lên một tiếng, cánh tay đột ngột lìa khỏi cơ thể, vụ nổ dữ dội chấn cho bàn tay Trương Huyền bất giác buông lỏng. Hắn vừa định tiếp tục lao tới tóm lão lại thì đã thấy tòa liên đài khổng lồ ầm ầm lao xuống.
Còn chưa tới gần, nó đã trực tiếp nổ tung.
Biết rằng nếu bị vụ tự bạo của pháp bảo cấp bậc này đánh trúng, dù là hắn của hiện tại cũng sẽ bị thương, Trương Huyền khẽ động ý niệm, Huyền Viên Chiến Xa lập tức bao bọc lấy chính mình.
Ầm!
Sức mạnh cuồng bạo càn quét, san bằng dãy núi trong phạm vi mấy vạn dặm xung quanh, Chư Thiên Đại Trận mà Thái tử Nguyên Thanh để lại cũng hoàn toàn sụp đổ.
“Trương Huyền, núi cao sông dài, chúng ta sau này còn gặp lại, lần sau gặp mặt, ta nhất định sẽ giết ngươi, A Di Đà Phật...”
Cùng với tiếng hét lớn, thân hình Phật Tổ lập tức biến mất tại chỗ, cũng hoàn toàn mất dạng.
Trương Huyền một ngụm máu tươi trào lên cổ họng, suýt nữa thì phun ra. Hắn hít một hơi thật sâu, ổn định thân hình, lơ lửng trở lại giữa không trung, nhìn cảnh tượng tan hoang khắp nơi mà không khỏi lắc đầu.
Vừa rồi tuy đánh rất hung hãn, nhưng dù sao cũng phải đối mặt với hai đại cao thủ tuyệt thế là Phật Tổ và Ma chủ, việc cưỡng ép vận chuyển sức mạnh vẫn khiến hắn bị thương không nhẹ. Có điều, vết thương ở cấp độ này đối với hắn hiện tại hồi phục rất nhanh, chỉ trong mười mấy hơi thở đã khôi phục như cũ.
“Tiếc thật, vẫn chưa giết được hai tên tai họa này...”
Nhìn xung quanh không một bóng người, Trương Huyền lắc đầu.
Lần này được xem là cơ hội cực tốt rồi, vậy mà vẫn không thể chém giết được hai tên này, xem ra chỉ có thể nghĩ cách sau vậy.
Tuy nhiên, tu vi đạt tới cảnh giới như hắn bây giờ, đã không còn sợ hãi đối phương nữa. Chỉ cần đối phương không ngốc thì chắc chắn không dám dễ dàng mạo phạm lần nữa.
Đương nhiên, hắn cũng biết, bất kể là chính mình hay đối phương, một khi tìm được cơ hội, chắc chắn sẽ ra tay tàn độc. Mối thù đã không đội trời chung, trừ khi một bên bị tiêu diệt, ân oán mới có thể hóa giải.
Thân hình lóe lên, Trương Huyền và Huyền Viên Chiến Xa cũng biến mất tại chỗ.