“Tiếc thật!”
Thấy vị Hoàng U Dạ vừa rồi còn cười tươi như hoa, trong nháy mắt đã thần hồn câu diệt, hoàn toàn biến mất khỏi dòng sông lịch sử, Trương Huyền thở dài.
Nhân sinh chính là như vậy, có đến có đi, quên đi quá khứ mới có thể đón nhận tương lai.
“Chẳng phải vừa rồi ngươi chỉ luyện hóa Gương Hỗn Độn Vạn Mệnh thôi sao? Sao ngay cả Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực cũng bị ngươi khống chế?”
Khổng Sư tò mò nhìn sang.
“Tầng thứ ba của Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực là hạt nhân của toàn bộ Thần Vực. Gương Hỗn Độn Vạn Mệnh ẩn náu trong đó, ta dẫn nó ra để luyện hóa, cũng tương đương với việc luyện hóa toàn bộ hạt nhân, Thủy Nguyên Vực tự nhiên cũng do ta khống chế!”
Trương Huyền giải thích.
Trước đó hắn vẫn luôn lo lắng Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực này sẽ có cường giả Đế cảnh tồn tại, dù sao thì Thiên Mệnh Thần Vực đứng hạng nhất, nếu không phải cường giả tu vi bực này thì không thể nào hình thành được, bây giờ xem ra đã lo xa rồi.
Gương Hỗn Độn Vạn Mệnh rất lợi hại, nhưng vẫn không thể giúp cường giả cấp bậc này kéo dài mạng sống, sau mấy vạn năm, cho dù là ấn ký linh hồn cũng đã sớm bị bào mòn hết.
Người mạnh hơn nữa, sự tồn tại kinh diễm hơn nữa, cuối cùng cũng không chống lại được dòng lũ của thời gian.
Khổng Sư hiểu ra, ha ha cười nói: “Cơ duyên của Trương sư thật đúng là khiến người khác phải ngưỡng mộ…”
Vị trước mắt này, mỗi lần đều có thể làm được những việc mà người khác muốn làm nhưng không thể hoàn thành, cho dù là y cũng phải tự thấy không bằng.
“Chỉ là may mắn thôi!”
Không tiếp tục bàn về vấn đề này, Trương Huyền tò mò nhìn sang: “Trước đây không phải Khổng sư chỉ lĩnh ngộ Thiên mệnh Lễ thôi sao? Sao lại luyện ra được pháp bảo [Ngũ Đức Miện Lưu] chứa đựng cả Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín này? Thiên mệnh cấp một mà ngài đột phá là gì?”
Khổng Sư mỉm cười: “Muốn nhanh chóng thực thi Thiên mệnh Lễ, phải mượn hoàng quyền của Đế Quốc Thiên Ly. Sau khi bị bắt, ta đã có một giao dịch với Phù Sinh Đại Đế, hắn giúp ta có được những thiên mệnh này, ta giúp hắn dùng thiên mệnh để củng cố hoàng quyền. Còn thiên mệnh đột phá, chính là ‘Nho đạo’!”
Trương Huyền nghi hoặc: “Nho đạo?”
Nho đạo cũng có thể trở thành thiên mệnh cấp một sao?
Khổng Sư gật đầu: “Nho đạo thông thường rất khó siêu thoát, nhưng nếu thêm vào ‘vì trời đất lập tâm, vì dân chúng lập mệnh, vì thánh nhân xưa kế thừa tuyệt học, vì muôn đời mở ra thái bình’ thì sao?”
“Cái này…” Trương Huyền im lặng.
Nếu chỉ đơn thuần là Nho đạo thì quả thật rất khó thành công, nhưng nếu thêm vào đại nguyện như vậy thì việc đột phá cấp một cũng là điều hợp lý.
Ánh mắt phức tạp nhìn vị Chí Thánh Tiên Sư trước mặt: “Ngươi có biết một khi đại nguyện này hình thành, ngươi có thể sẽ phải hao phí cả đời cũng khó mà hoàn thành…”
Thế giới Nguyên hiện tại trông có vẻ yên bình, tám đại thiên mệnh trấn giữ đất trời, nhưng thực chất lại sóng ngầm cuộn chảy. Chưa nói đến việc kế thừa tuyệt học cho thánh nhân xưa, mở ra thái bình cho muôn đời có thành công được hay không, chỉ riêng việc vì trời đất lập tâm, vì dân chúng lập mệnh đã khó như lên trời.
“Ta biết! Chỉ có nhân nghĩa mà không có vương đạo, chẳng khác nào rường cột chỉ để làm cảnh, có lòng yêu dân nhưng lại không có thuật an bang lập cột. Chỉ có vương đạo mà không có nhân nghĩa, thì lại giống như thanh gươm treo trên miếu đường, tuy có sức mạnh thống trị nhưng lại thiếu đi nền tảng nhân từ cứu đời! Cho nên ta chỉ có thể hợp tác với Thiên mệnh Quyền, hai bên bổ trợ lẫn nhau, mới có thể vì muôn đời mở ra thái bình.”
Khổng Sư mỉm cười.
Trương Huyền gật đầu.
Tuy Khổng Sư đã đột phá thiên mệnh cấp một, nhưng lại sẽ trở thành vật phụ thuộc của Thiên mệnh Quyền, trừ phi thật sự làm được người người như rồng, vạn thế thái bình.
Không tiếp tục lấn cấn về vấn đề này, Trương Huyền hỏi tiếp: “Không biết… thiên mệnh cấp một của Phật Tổ là gì? Khổng sư có nhìn ra không?”
“Thiên mệnh mà Phật Tổ và Ma chủ cùng nhau dung hợp là [Thiện Ác]. Phàm là sinh linh, biết thiện ác mới được coi là khai trí.” Khổng Sư giải thích.
Trương Huyền bừng tỉnh: “Hóa ra là vậy!”
Thiện ác là nền tảng khai trí của sinh linh, còn rộng hơn cả quyền lực, thảo nào có thể đạt tới cấp một, đương nhiên so với Thiên mệnh Tình của hắn thì vẫn yếu hơn một chút.
Nhạn bay có đôi, một con chết đi con còn lại sẽ không sống một mình, có thể gọi là hữu tình, nhưng nếu nói về thiện ác thì lại không phân biệt rõ ràng như vậy.
Trò chuyện thêm một lúc, Trương Huyền lúc này mới hiểu ra, nhờ vào [Phù Đồ Lệnh] mới có thể đi lại thuận lợi hơn trong Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực, xem ra có lẽ Tứ đại thế gia thượng cổ không hy vọng mình đi ra ngoài.
“Khổng sư chờ một lát, ta sẽ dung hợp Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực với Huyền Giới, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau rời khỏi nơi này!”
Sau khi hỏi rõ những điều muốn biết, Trương Huyền chắp tay ôm quyền.
Khổng Sư gật đầu: “Ta cũng vừa hay cần củng cố lại tu vi…”
Thiên mệnh Nho đạo không rộng lớn như Thiên mệnh Tình hay Thiên mệnh Quyền, y có thể đột phá đã là vô cùng may mắn, quả thật cần phải củng cố tu vi cho tốt.
Thấy y đã tiến vào trạng thái tu luyện, Trương Huyền bước một bước ra, khoảnh khắc tiếp theo đã đến nơi sâu nhất của khe nứt không gian, khẽ kéo một cái, một lớp màng ngăn bị xé toạc ra, sau đó hắn nhấc chân bước vào.
Tầng thứ ba của Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực chính là hạt nhân thực sự của Thần Vực này.
Xuất hiện trước mắt là một vùng hỗn độn không có ánh mặt trời, không có sự sống, cũng không có bất kỳ cảnh vật nào, bốn phía là một màu đen kịt, không nhìn thấy điểm cuối.
Đứng ở đây, mắt không nhìn thấy bất kỳ vật thể nào, tai không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, bốn phía tĩnh lặng như tờ, mang lại cho người ta cảm giác bị cách biệt với thế gian.
Tu vi không đủ, đừng nói đến việc nhục thân không chịu nổi sự ăn mòn của sức mạnh hỗn độn, chỉ riêng sự tĩnh lặng trực tiếp đánh vào linh hồn này cũng đủ khiến người ta phát điên.
“Phải có ánh sáng!”
Trương Huyền chỉ tay lên trời.
Vù!
Một luồng ánh sáng chói lòa sinh ra từ trong hỗn độn, ngay sau đó, một vầng thái dương từ từ dâng lên.
Thế giới còn có thể sáng tạo ra, huống chi là mượn sức mạnh hỗn độn để tạo ra một mặt trời, đơn giản vô cùng.
Có ánh sáng rồi, ý niệm của Trương Huyền lại lóe lên, toàn bộ Hỗn Độn Thủy Nguyên Vực bắt đầu chậm rãi dung hợp với Huyền Giới. Trong khoảnh khắc, Huyền Giới chấn động, sức mạnh vốn bị Chiếu chỉ Lệnh Loạn Thiên Mệnh phong ấn trước đó như thể đã tìm được cửa thoát, nhanh chóng tuôn ra.
Nếu như trước đây, Trương Huyền còn cần dùng Thư viện Thiên Đạo để tinh lọc Nguyên lực Thiên mệnh mới có thể cho đám người Triệu Nhã sử dụng, thì bây giờ chỉ cần đưa tất cả đệ tử đến đây là có thể tu luyện và đột phá bình thường.
Ngay cả bản thân Trương Huyền cũng không còn bị thiên mệnh ràng buộc, coi như đã nghịch thiên cải mệnh theo đúng nghĩa đen rồi.
“Đáng giá!”
Trương Huyền bật cười.
Chuyến đi lần này tuy đầy rẫy nguy hiểm, thậm chí suýt chút nữa bỏ mạng, nhưng lợi ích thu được cũng rất nhiều.
Chưa nói đến Gương Hỗn Độn Vạn Mệnh, chỉ riêng việc nghịch thiên cải mệnh, có thể tu luyện trở lại đã giúp hắn một lần nữa có được sức mạnh và thủ đoạn để chống lại tất cả.
“Để xem có thể lĩnh ngộ được cấp thứ chín của Thiên mệnh Tình không…”
Biết rằng đã khởi đầu thuận lợi, việc hai thế giới dung hợp cần có thời gian lắng đọng, Trương Huyền không để ý nữa mà lơ lửng giữa không trung, chìm vào trầm tư.
Lúc luyện hóa Gương Hỗn Độn Vạn Mệnh, ý niệm của hắn đã quay trở lại thời điểm thành thân với Lạc Thất Thất, tuy trong lòng đầy bất cam, nhưng hắn cũng hiểu rằng, tiếc nuối vẫn là tiếc nuối, cho dù có không nỡ đến đâu, cái gì cần từ bỏ thì vẫn phải từ bỏ.
Tất cả những day dứt trong lòng, những thứ gọi là không nỡ, chẳng qua chỉ là cảm xúc đang quấy phá mà thôi.
Muốn nghịch thiên cải mệnh cũng là muốn dùng một cách khác để giải tỏa tình cảm.
“Nghịch thiên cải mệnh là vì tình, vậy thì tình… liệu có thể nghịch thiên cải mệnh không?”
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Trương Huyền không khỏi sững sờ tại chỗ.