…
“Tình hình gì đây?”
“Hình như... Dung Lô của Dư tiểu thư cũng được đốt cháy rồi...”
“Không phải ban nãy nàng ta nói mình không làm được sao? Miệng thì nói không, mà thân thể lại thành thật thế?”
Đám người đến hóng chuyện lại được phen trợn mắt há mồm.
Liễu Minh Nguyệt nói phương pháp vô dụng, định tố cáo đích danh thì đột phá ngay tắp lự; Dư Tiểu Ngư nói không làm được, một giây sau đã đốt cháy Dung Lô…
Từng thấy người muốn vả mặt kẻ khác, chứ chưa bao giờ thấy ai điên cuồng tự vả mặt mình thế này...
Hai cô nàng này bị bệnh à?
Hay là... ba thầy trò này không phải đến dạy lớp công khai, mà là đến đây diễn tuồng!
…
Lục Minh Nhung, Vu Vân Châu và những người khác thì nhìn nhau, hoàn toàn sụp đổ.
Bọn họ vẫn đang nghĩ cách xóa bỏ ảnh hưởng, làm sao để giữ gìn thể diện thiên tài, không để hắn mất mặt quá, thì cảnh tượng trước mắt đã xảy ra…
Không cần trận pháp, không cần dẫn dắt sức mạnh, không cần đủ các loại bước đi và phương pháp, chỉ nuốt máu vào bụng là đốt cháy được ngon ơ… Nếu đốt cháy Dung Lô dễ như vậy, thì trước đây chúng ta phí công tốn sức làm cái quái gì?
“???”
Đám đông chỉ kinh ngạc, còn Dư Tiểu Ngư, người đang là tâm điểm, thì mắt đẹp trợn tròn, mí mắt giật liên hồi.
Đây là tinh huyết của [Lạc Chích Điểu] cơ mà, thứ này không phải đã được xác định là không thể dùng làm vật dẫn lửa sao?
Tại sao lại thành công?
Dựa vào cái gì mà thành công!
Trong phút chốc, vị đại tiểu thư của Phủ Thành Chủ này có cảm giác như thế giới quan của mình sụp đổ, tất cả kiến thức đã học trước đây, giờ phút này, đều trở nên vô dụng.
Đặc biệt là vừa rồi còn cố tình làm màu làm mè, quậy một hồi lâu… hóa ra chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, hấp thu sức mạnh của máu vào Nguyên Trì là được! Sớm biết đơn giản như vậy, còn diễn làm gì!
Cả đời diễn xuất, lãng phí vô ích rồi…
“Có thể đốt cháy thành công cũng chỉ chứng tỏ Trương lão sư vừa rồi làm tròn trách nhiệm, chứ chẳng đại diện cho điều gì cả. Vẫn phải xem là cấp bậc nào, nếu không cao thì cũng vô nghĩa thôi…” Giọng của Trần Hạo lại vang lên.
“Đúng vậy, chúng tôi đều muốn biết tinh huyết Thanh Quang Thú rốt cuộc có thể đốt cháy Dung Lô cấp bậc nào!”
Theo lời nói, mọi người lại một lần nữa đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Liễu Minh Nguyệt ban nãy đã đốt cháy được cấp Tuyệt phẩm, vị Dư tiểu thư này có thể đạt tới không?
“Ta…”
Nghe mọi người nói vậy, tim Dư Tiểu Ngư thót lên một cái, bất giác căng thẳng.
Kẻ địch lâu năm Liễu Minh Nguyệt nhờ tinh huyết của Lăng Vân Thú mà đốt cháy được Dung Lô Tuyệt phẩm đỉnh phong, đạt tới cảnh giới Thủy Lưu Đãng Khí. Bạn thân Mạc Nhan Tuyết cũng nhờ viện trưởng giúp đỡ mà đạt đến cấp Tuyệt phẩm.
Nếu mình kém hơn nhiều, chắc chắn sẽ bị đem ra so sánh mãi, bị cười cho đến chết!
Nhưng bảo không có chênh lệch, chính nàng cũng không tin. Đối phương dùng tinh huyết của Thiên Mệnh Nguyên Thú, còn mình chỉ dùng của [Lạc Chích Điểu]… khoảng cách quá lớn, không thể đong đếm được!
Chẳng cần nghĩ cũng biết, cho dù nàng đốt cháy được Dung Lô, có được cấp Hạ phẩm đã là may mắn lắm rồi, Tuyệt phẩm ư… nằm mơ đi!
“Hay là… thôi đi! Ta về kiểm tra sau…” Dư Tiểu Ngư cười gượng, lắc đầu lia lịa.
Tình hình của mình mình biết, nàng không muốn mất mặt trước đám đông.
“Tiểu Ngư, muội luyện hóa là tinh huyết Thanh Quang Thú, còn cao hơn Lăng Vân Thú một bậc, đừng khiêm tốn nữa, cứ thể hiện ở đây đi. Liễu Minh Nguyệt kia còn dám, sao muội lại phải đi?”
Dư Phong nói.
“Đúng vậy, thể hiện đi, chúng tôi cũng muốn xem tinh huyết Thanh Quang Thú có thể đốt cháy Dung Lô cấp bậc nào!”
“Cũng tò mò ghê…”
“Ta…” Dư Tiểu Ngư muốn khóc.
Anh đúng là anh trai ruột của em, không để em mất mặt hết thì không cho em đi đúng không?
Đừng khiêm tốn… Đây là chuyện khiêm tốn sao? Em có muốn khoe mẽ cũng không khoe nổi đây này!
“Tiểu Ngư, bắt đầu đi, ta cũng muốn xem!” Mạc Nhan Tuyết cũng nhìn sang, vẻ mặt đầy tò mò.
Cùng là tinh huyết Lăng Vân Thú, Dung Lô mà Trương Huyền đốt cháy còn có cấp bậc cao hơn cả viện trưởng. Vậy tinh huyết Thanh Quang Thú cao cấp hơn sẽ đạt tới cảnh giới nào?
“Được rồi!”
Thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, không có cách nào trốn tránh, Dư Tiểu Ngư đành nghiến răng.
Chết thì chết, dù sao cũng đã mất mặt đủ rồi… không ngại mất thêm chút nữa!
Nàng lại nhắm mắt, hít sâu một hơi, tinh thần khẽ động, bắt lấy Nguyên khí trong không trung.
“Hy vọng có thể luyện hóa…”
Nguyên khí tiến vào Nguyên Trì, lập tức bị Dung Lô đốt cháy, nhanh chóng được luyện hóa thành sức mạnh tinh thuần, lan tỏa khắp cơ thể.
“Thế là thành công rồi? Hình như… nhanh quá?”
Dư Tiểu Ngư ngẩn người.
Vốn tưởng chỉ là Dung Lô cấp Hạ phẩm, không ngờ tốc độ luyện hóa lại nhanh đến vậy. Trong lòng vừa thấy kỳ lạ, nàng vừa tăng tốc luyện hóa, ngay sau đó, đám người xung quanh cũng nghe thấy tiếng nước chảy ào ạt phát ra từ trong cơ thể nàng.
“Là Thủy Lưu Đãng Khí!”
“Lại là một Dung Lô cấp Tuyệt phẩm đỉnh phong!”
“Trong nháy mắt đốt cháy Dung Lô cho hai học sinh, mà quan trọng là cấp bậc còn cao như vậy, có phải chúng ta đã trách lầm Trương lão sư rồi không?”
“Hình như ngay cả viện trưởng cũng không làm được điều này…”
Bất kể là lão sư hay học sinh, hễ ai ban nãy đã mắng chửi, giờ phút này đều không nói nên lời.
Đốt cháy Dung Lô, cho dù là một lão sư giàu kinh nghiệm cũng phải mất gần nửa canh giờ, chuẩn bị đủ thứ, mệt đến vã mồ hôi mới thành công được một trường hợp, mà tỷ lệ thành công cũng không cao như vậy.
Đối phương chỉ ném máu vào miệng hai người, cứ như đang đùa giỡn, chưa đầy một tuần trà đã đốt cháy được hai cái…
“Trần Hạo, không phải ngươi nói vị Trương Huyền lão sư này không xứng làm lão sư sao? Sao ta lại thấy thầy ấy lợi hại quá, muốn bái làm sư phụ luôn rồi!”
“Ta cũng hơi động lòng rồi…”
Sau cơn chấn động là những tiếng xôn xao, một vài học sinh thông minh đã bắt đầu nghi ngờ.
Phần lớn học sinh đến đây đều bị Trần Hạo và đám người của hắn xúi giục, muốn xem vị lão sư tạp dịch này bẽ mặt, ai ngờ lại lợi hại đến thế!
“Mọi người khoan hãy kích động, Trương lão sư có thể đốt cháy Dung Lô, đúng là ngoài dự liệu của ta, nhưng… trình độ cũng chỉ tàm tạm mà thôi!”
Thấy lòng ngưỡng mộ của mọi người ngày càng dâng cao, Trần Hạo nghiến răng.
“Liên tiếp đốt cháy hai Dung Lô Tuyệt phẩm đỉnh phong, thế này mà chỉ là tàm tạm?” Có người hừ lạnh.
“Không tin? Ta giải thích cho các ngươi nghe, các ngươi sẽ hiểu ngay!”
Trần Hạo phất tay áo: “Lời của hai vị Liễu, Dư tiểu thư ban nãy các ngươi cũng nghe rồi, các nàng ấy lần lượt dùng tinh huyết của Lăng Vân Thú và Thanh Quang Thú! Giá trị của hai loại thú huyết này, không cần ta nói chắc mọi người cũng hiểu! Dựa vào vật dẫn lửa quý giá như vậy, đốt cháy Dung Lô Tuyệt phẩm có khó lắm không? Ta thấy bất kỳ lão sư nào, chỉ cần chuẩn bị nghiêm túc, đều có thể làm được!”
“Chuyện này…”
Mọi người đồng loạt ngẩn ra.
Cũng đúng, vật dẫn lửa quá mạnh, cấp bậc Dung Lô tự nhiên sẽ cao, quan hệ với vị Trương Huyền này đúng là không lớn như tưởng tượng.
“Thậm chí, không cần lão sư! Ta đây cũng làm được!”
Thấy suy nghĩ của mọi người có chút lung lay, Trần Hạo cười lạnh, giơ tay phải lên: “Đây là bình ngọc mà các nàng ấy dùng để đựng tinh huyết ban nãy, ta đã lấy được rồi! Bên trong còn sót lại hai giọt máu, trong số các tân sinh ở đây, ai chưa đốt cháy Dung Lô có thể lên đây, ta sẽ giúp hắn, chỉ là Tuyệt phẩm thôi mà. Nếu không thành công, ta có thể quỳ xuống xin lỗi Trương lão sư…”
“Bình ngọc?”
Trương Huyền ngẩn ra, cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên thấy hai cái bình mà Liễu Minh Nguyệt và Dư Tiểu Ngư vừa đưa cho mình đã biến mất tự lúc nào, chắc là bị đối phương thừa lúc hỗn loạn lấy đi rồi.