Làn sương mù Sở Hướng Vô Địch rung chuyển dữ dội giữa trận bùng nổ ngập trời. Mắt Hạng Thượng chợt sáng lên, mảng sương mù khổng lồ này gần như không hề hấn gì, nhưng cũng không hoàn toàn nguyên vẹn, một góc bên cạnh đã bị chấn vỡ thành mấy mảnh nhỏ bằng lòng bàn tay.
Nó đã bị tách ra! Tuy không phải là tổn thương nặng nề, nhưng làn sương mù Long thuật Sở Hướng Vô Địch từng chống đỡ được Lữ Phẩm, sau vụ tự bạo kinh thiên động địa này, cuối cùng cũng không thể duy trì sự nguyên vẹn được nữa.
"Cơ hội tốt!"
Hạng Thượng hai tay kết Long Thuật Ấn, một đạo Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật khác từ trong cơ thể bay ra, mang theo uy thế chống trời trấn biển đập thẳng vào một mảnh sương mù quái dị vừa bị nổ văng ra.
Mặt đất vẫn còn rung chuyển lại bị Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật trấn áp, một lần nữa bị nện cho rung lắc dữ dội, bùn đất trong hố sâu đều bị chấn bay ra ngoài.
Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên như nước lạnh tạt vào tấm sắt nóng. Mảnh sương mù có thể ăn mòn vạn vật kia bị cưỡng ép trấn áp bên trong Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật, va chạm với Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật. Hai bên ăn mòn lẫn nhau, trong nhất thời không bên nào làm gì được bên nào.
Hạng Thượng nhìn hai luồng sương mù tranh chấp mà chậc lưỡi hai tiếng, nếu không phải đám sương này bị nổ gần như tan tác, e rằng đạo Long thuật này của hắn vẫn chưa đủ tư cách để bắt giữ nó.
Sau một hồi giằng co ngắn ngủi, làn sương mù chợt bắt đầu phản công lại Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật! Đồng tử Hạng Thượng bỗng nhiên co rụt lại, đám sương này còn mạnh hơn hắn tưởng, vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn đã bắt đầu dần dần ăn mòn và thôn phệ Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật. Nếu thật sự để làn sương mù này thành công, e rằng nó không chỉ đơn giản là trở nên mạnh hơn! Đây chính là Ngục Huyền Tà Long, thông qua loại sương mù quái dị này để lĩnh ngộ ra áo nghĩa Long thuật.
"Ngươi đã mạnh như vậy thì yếu đi một chút đi." Mười ngón tay Hạng Thượng biến đổi liên tục, Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật khẽ rung lên, Long Thuật Ấn hệ hỏa diễm được điêu khắc bên trong bắt đầu bùng cháy, ngọn lửa văn minh xuyên suốt lịch sử Long Huyền chiếu rọi xuống, lao thẳng về phía đám sương.
Hỏa diễm sở hữu năng lực thiêu đốt, sương mù ẩn chứa sức mạnh ăn mòn, hai loại lực lượng có thể biến vạn vật thành hư vô lần đầu tiên tiếp xúc, âm thanh sắc lẻm đến mức có thể xé rách màng nhĩ từ trong Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật vang lên.
Hỏa diễm! Sức mạnh Hỏa Diễm lĩnh ngộ từ văn minh lịch sử Long Huyền!
Hỏa diễm dung hợp văn minh Hư Không Cấm Hỏa Long Kiếp! Vào thời khắc này đã bộc phát ra uy lực cường đại!
Làn sương mù Sở Hướng Vô Địch cùng lúc phải đối mặt với hai loại sức mạnh là Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật và văn minh hỏa diễm, lập tức không còn hung mãnh như trước, chỉ trong thời gian ngắn đã bị ăn mòn và thiêu đốt.
Đây là? Hàng mày Hạng Thượng nhướng lên, sau khi ăn mòn một phần sương mù, uy năng của Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật lại có dấu hiệu tăng lên, Long Thuật Ấn áo nghĩa vốn không hoàn chỉnh giờ đây đã được bổ sung không ít. Còn hỏa diễm? Ngọn lửa này ngoài sức mạnh thiêu đốt ra còn có thêm một chút mùi vị ăn mòn.
"Bổn thiếu gia không tin không thu phục được ngươi!"
Lữ Phẩm dồn một lượng lớn Long khí vào Long thuật rồi cưỡng ép tự bạo, phá ra một lỗ hổng trên màn sương. Sắc mặt hắn trở nên hơi tái nhợt, hai tay liên tục kết Long Thuật Ấn, một lần nữa kích phát Long thuật mạnh nhất bao phủ lấy một mảnh sương mù bị nổ tung, bắt đầu cưỡng ép luyện hóa.
Hạng Thượng nhìn thấy bên trong Thiên Địa Nhất Thể Dong Lô Đại Long Thuật có vô số Long thuật Thiên Địa Nhất Thể Dong Lô nhỏ bằng móng tay, chúng kết hợp với nhau, liên tiếp tự bạo, khiến cho làn sương mù vốn đã vỡ nát lại càng thêm tan tành, hóa thành những mảnh nhỏ hơn, sau đó bắt đầu dung luyện chúng.
Hạng Thượng cũng không hề rảnh rỗi, hắn điều khiển Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật một lần nữa trấn áp một mảnh sương mù khác lớn bằng lòng bàn tay. Trải qua sự cường hóa, hỏa diễm và Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật xử lý mảnh sương mù này vô cùng thuận lợi, trong nháy mắt đã trấn áp và hấp thu nó hoàn toàn.
Lớn bằng nắm đấm, lớn bằng lòng bàn tay, lớn bằng cái đầu...
Từng mảnh sương mù rải rác bị Hạng Thượng và Lữ Phẩm thu lại, trong nháy mắt hơn mười mảnh sương mù như vậy đã hoàn toàn biến mất. Hạng Thượng phóng ra một ngọn lửa từ trong Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật, lao thẳng về phía mảng sương mù lớn.
Xèo xèo xèo xèo xèo...
Vậy mà ban đầu, ngọn lửa và sương mù lại ngang tài ngang sức.
Vẫn chưa được! Hạng Thượng nhíu mày, như vậy chỉ là tiêu hao lẫn nhau, hoàn toàn không thể đạt được thứ mình muốn. Nếu có thể dung hợp hoàn toàn Thiên Hủ Vạn Thực Áo Nghĩa Long Thuật và văn minh hỏa diễm, chiến lực của hắn sẽ lại tăng lên một bậc.
"Tiểu tử, ngươi cũng không ngốc. Bây giờ các loại Long thuật của ngươi chất đống cả lại, đều hội tụ trong Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật, trông thì như một thể thống nhất, nhưng khi chiến đấu thật sự lại có chút mạnh ai nấy làm. Nói trắng ra là ngươi không có tuyệt chiêu thực sự. Nếu có thể ngưng luyện lại đạo Đại Long Thuật này của ngươi, biến chúng thành một thể, việc bắt giữ đám sương mù này căn bản không có gì khó."
Ngục Huyền Tà Long tranh thủ chỉ điểm một câu, rồi lại một lần nữa biến mất trong sương mù.
"Hỏa diễm, trở về!" Hạng Thượng vẫy tay, Long thuật quay về cơ thể. Làn sương mù dường như có linh tính, sau khi đối đầu với hỏa diễm và bị Lữ Phẩm chặn đánh, nó liền đổi hướng, bay sang nơi khác.
"Bổn thiếu gia chịu thiệt rồi." Lữ Phẩm bĩu môi nhìn làn sương mù đang bỏ chạy: "Có giỏi thì quay lại đây, đại chiến ba trăm Long thuật với bổn thiếu gia!"
Mọi người đều cười khổ, lần này Lữ Phẩm tuy được không ít lợi ích nhưng cũng tổn hao Long khí nặng nề, e rằng cần một thời gian mới có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
"Hạng thiếu, không được đâu đấy." Lữ Phẩm vừa khôi phục Long khí vừa oán trách: "Bổn thiếu gia tốn bao nhiêu công sức, lại để ngươi hời to rồi!"
"Cái này thì chịu thôi." Hạng Thượng nhún vai: "Ta đâu có biết Long thuật dạng tự bạo. Lữ thiếu, người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc phải làm mà."
Lữ Phẩm tái nhợt đến mức lộ ra vẻ kinh ngạc: "Chẳng lẽ đánh nhau giỏi cũng là một cái sai sao?"
Hạng Thượng tay chống cằm nhìn Lữ Phẩm: "Lữ thiếu, Tiên Thiên Long Thuật của ngươi cũng đã biến thành Hậu Thiên Long Thuật, ngươi nói xem chúng ta có cách nào trao đổi Tiên Thiên Long Thuật trước kia của nhau không, nếu có thể..."
Lữ Phẩm nhếch miệng thở dài, vấn đề này mọi người không phải lần đầu tiên bàn tới. Oái oăm là sau khi Tiên Thiên Long Thuật biến thành Hậu Thiên Long Thuật, Long Thuật Ấn cũng trở nên vô cùng phức tạp, đừng nói người ngoài, ngay cả hai người sử dụng Long thuật đến bây giờ cũng chưa hiểu rõ cốt lõi của Tiên Thiên Long Thuật rốt cuộc là gì, căn bản không thể truyền thụ như những Hậu Thiên Long Thuật khác.
"Xem ra, tạm thời chỉ có thể dùng khi lập Long trận." Hạng Thượng thở dài, mọi người cùng gật đầu. Theo thực lực tăng lên, độ thuần thục Long trận và sức mạnh của mọi người cũng ngày càng tăng tiến. Điểm mạnh nhất của Long trận này không chỉ là mỗi người đều là một mắt trận, mà còn ở chỗ người làm mắt trận trong Long trận có thể sử dụng tất cả Hậu Thiên Long Thuật của những người khác trong một khoảng thời gian ngắn!
"Đúng vậy! Long trận!" Lữ Phẩm kêu lên một tiếng quái dị: "Không được! Không thể cứ thế thả làn sương mù chết tiệt kia đi! Đi! Mau đuổi theo, liều mạng với nó!"
Tinh thần mọi người chấn động, cùng nhau nhìn về phía Hạng Thượng.
"Nếu đã như vậy..." Hạng Thượng nhún vai: "Vậy thì chúng ta mau đuổi theo, diệt nó!"
"Bày trận!"
Hạng Thượng hai tay kết Long Thuật Ấn, dưới chân một trận đồ quái dị nhanh chóng trải rộng ra. Mọi người cũng nhao nhao kết Long Thuật Ấn tương ứng, hô ứng với trận đồ, lập tức trở thành một phần của Long trận.
"Lên!"
Hạng Thượng tay cầm Long Thuật Ấn hô lớn một tiếng, dưới chân mọi người lập tức hình thành một luồng phản lực, cả đám cùng nhau bay lên không. Tất cả Long khí chiếu rọi lẫn nhau, nhìn từ xa đây không còn là một Long trận, mà là một con khí long năm móng sặc sỡ bảy màu!
Con đại long bay lên không trung dài đến mấy chục trượng, một tiếng Long khí phun ra tựa như tiếng rồng ngâm, chấn động bát phương cửu châu. Mọi người liên tục đột phá, hợp thành Long trận, làm được việc mà chỉ có Long Tôn mới có thể làm là ngự khí phi hành, lao thẳng về phía làn sương mù.
Hai đóa hoa hướng dương màu vàng cực lớn xuất hiện trong đôi mắt của con khí long, nhưng bên trong đóa hoa hướng dương khổng lồ không phải là hạt giống Long khí của Thường Tiểu Yêu như thường lệ, mà hôm nay đã đổi thành từng đạo Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật!
Bên trong mỗi một đạo Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật lại bao bọc một đạo Thiên Địa Nhất Thể Dong Lô Đại Long Thuật, loại Long thuật đặc thù dạng tự bạo.
"Hướng dương mặt trời yêu kiều lộng lẫy, bắn!"
Thường Tiểu Yêu hưng phấn hét lên một tiếng vui sướng, mười ngón tay Hạng Thượng biến đổi liên tục, đôi mắt khí long xoay tròn với tốc độ cao, từng đạo Long thuật như mưa sao băng bắn về phía làn sương mù khổng lồ.
Ầm...
Theo tiếng tự bạo đầu tiên vang lên, hơn trăm tiếng tự bạo khác lập tức liên tiếp không ngừng bùng nổ, tạo ra những tiếng vang điếc tai. Làn sương mù gần như vô địch cũng không thể chống đỡ được một kích tập hợp sức mạnh của mọi người này, nó bị nổ tung từ chính giữa, hóa thành những khối lớn nhỏ khác nhau.
"Cơ hội!" Hai ngón trỏ của Hạng Thượng lại chuyển động, con khí long bảy màu há to miệng, từng đạo Tân Kình Thiên Trụ Đại Long Thuật và Thiên Địa Nhất Thể Dong Lô Đại Long Thuật nhao nhao giáng xuống, nhìn từ xa tựa như thần long phun nước, thoáng chốc đã bao phủ hơn phân nửa đám sương mù vỡ vụn. Cảnh tượng lại như quần tinh rơi xuống, khiến cả mảnh đất sôi trào.
Hỏa diễm, sương mù... đối chọi lẫn nhau, các loại âm thanh va chạm chói tai hòa cùng tiếng nổ, biến cả một vùng đất thành tro bụi.
Trần Mặc ở trong Long trận cảm nhận được uy lực của một kích vừa rồi, lần này còn mạnh hơn cả một kích cách không của Long Tôn ngày trước. Long trận hôm nay đối đầu với Long Tôn, có lẽ thật sự có sức đánh một trận! Dù không thể chiến thắng, nhưng khả năng chạy thoát dưới tay Long Tôn có lẽ cũng có vài phần.
Hạng Thượng điều khiển Long trận lơ lửng trên trời, nhìn xuống mặt đất nơi Long khí tung hoành bốc lên. Những đám sương mù tán loạn hoảng hốt nuốt chửng những luồng Long khí đó, nhưng càng nhiều Long khí hơn lại xé rách mặt đất, xé rách sương mù, chúng cuộn lên càng nhiều bùn đất, tản ra bốn phương tám hướng. Dù đứng trên không trung nhìn xuống, cũng có thể cảm nhận được sự đáng sợ như sóng thần trong truyền thuyết.
"Bổn thiếu gia gỡ lại vốn rồi!"
Lữ Phẩm khoanh chân lơ lửng trong Long khí, đột ngột mở mắt, lộ ra nụ cười vui vẻ. Sắc mặt tái nhợt của hắn nhờ sự bổ sung lẫn nhau trong Long trận đã khôi phục gần đến trạng thái đỉnh phong: "Tiêu diệt hết đám sương mù này! Còn dám đối đầu với bổn thiếu gia!"
Hạng Thượng cười khổ liếc nhìn Lữ Phẩm, làm sao có thể? Vừa rồi không ít sương mù bị xé nát đã mượn lực bùng nổ của Long khí mà tản ra bốn phía, sớm đã không biết đi đâu. Có thể bắt được tám phần đã xem như may mắn rồi.