Mông Sơn Thành, khu Bắc, trong một tiểu viện được pháp trận bao phủ.
Một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, mặc trường bào màu xám, đứng ở hậu viện, thân hình bất động, hai tay vung vẩy.
Linh quang màu xám từ đầu ngón tay đang múa may của hắn không ngừng bộc phát, bắn vọt ra ngoài.
Hưu hưu hưu...
Tốc độ của linh quang nhanh như thuấn di, gần như vừa mới nổi lên từ đầu ngón tay, trên cây táo cách đó ba mét đã có một chiếc lá non mới nhú trực tiếp nổ tung, chôn vùi trong linh quang.
Thanh niên này, thình lình chính là Hàn Dịch.
Và thứ hắn đang tu luyện lúc này, đương nhiên chính là môn pháp thuật duy nhất, Linh Hư Chỉ.
Linh Hư Chỉ là một môn pháp thuật đơn giản, lợi dụng phương thức đặc thù để áp súc pháp lực tại đầu ngón tay, sau đó bắn ra, tạo thành lực sát thương nhất định.
Bởi vì nguyên lý đơn giản, lực sát thương cực kỳ có hạn, đệ tử Luyện Khí trung giai trở lên bình thường sẽ không tiếp tục luyện tập nữa.
Cũng chỉ có người mới vừa vào Huyền Đan Tông, mới cảm thấy môn pháp thuật này ngầu lòi mà học hỏi.
Một khắc nào đó.
Hàn Dịch đang chuyên tâm tu luyện Linh Hư Chỉ, đột nhiên nhận ra Linh Hư Chỉ của mình khi xuất thủ càng thêm trôi chảy, phạm vi pháp lực có thể khống chế để áp súc cũng lớn hơn.
Quan trọng hơn là, phương thức áp súc đột nhiên biến đổi, so với Linh Hư Chỉ lúc mới bắt đầu luyện tập đã có sự khác biệt rõ rệt.
Nói tóm lại.
Linh Hư Chỉ đã thăng cấp.
Phương thức áp súc pháp lực này, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Xa lạ là bởi vì đã khác với lúc mới bắt đầu tu luyện Linh Hư Chỉ, quen thuộc là bởi vì thi triển lúc này không chút trở ngại, trôi chảy tựa như hít thở vậy.
Hưu!
Oanh...
Một cành của cây táo trực tiếp bị đạo linh quang này bắn nát, những mảnh gỗ vỡ vụn bởi vì tốc độ cực nhanh, có một phần còn găm thẳng vào bức tường viện phía sau cây táo, cắm ngập vào trong, một số mảnh còn lại cũng nổ tung tạo thành từng cái hố nhỏ cỡ miệng bát trên tường.
Hàn Dịch giật mình, cố nén lại xúc động muốn bắn thêm một phát nữa.
Tiếp đó sắc mặt vui vẻ, nhìn về phía bảng.
Đúng như dự đoán, đã đột phá.
[Linh Hư Chỉ (Sơ Khuy Môn Kính 1/100)]
"Khác với Luyện Đan Thuật, tiến độ của Linh Hư Chỉ nhanh hơn, hơn nữa, sau khi tiến giai, uy năng thể hiện ra càng lớn."
"Hơn nữa, sau khi tiến giai, thế mà ngay cả phương thức áp súc pháp lực cũng thay đổi, điều này có nghĩa là môn pháp thuật này đã thoát thai hoán cốt, Linh Hư Chỉ lúc này, hẳn là phiên bản Linh Hư Chỉ 2.0."
"Thuật này, rất có tiền đồ."
Nội tâm Hàn Dịch an định lại.
Lần trước tu luyện Linh Hư Chỉ, hắn chỉ dùng hai ngày, liền đẩy Sơ Học Trá Luyện từ 29/100 lên 70/100.
Mà lần này, hắn dồn toàn tâm toàn ý vào đó, càng là chỉ dùng một ngày, liền trực tiếp cày nó đến [Sơ Khuy Môn Kính].
Tốc độ tu luyện như vậy, nhanh hơn Luyện Đan Thuật rất nhiều.
Linh Hư Chỉ đột phá, khiến hắn đối với sự an toàn của bản thân, tăng thêm chút lòng tin.
Nhưng mà.
Vẫn chưa đủ.
Tiếp theo.
Hàn Dịch tiếp tục cày Linh Hư Chỉ.
Không ngừng vung tay, bắn ra Linh Hư Chỉ.
Hàn Dịch lúc trước đã làm qua thí nghiệm, việc thúc đẩy thanh tiến độ có liên quan đến số lần tu luyện Linh Hư Chỉ, không liên quan đến lượng pháp lực áp súc mỗi lần nhiều hay ít.
Cho nên mỗi lần áp súc linh lực, hắn đều khống chế ở đơn vị nhỏ nhất, như vậy, pháp lực có thể duy trì số lần tiêu hao nhiều nhất.
Mà mục tiêu búng tay của hắn, cũng không dám nhắm vào cây táo nữa.
Theo uy lực Linh Hư Chỉ sau khi đột phá của hắn, cây táo này bị nổ tung thì không sao.
Nhưng bức tường viện phía sau cây táo lại liên kết với trận pháp cấm chế của toàn bộ tiểu viện, lỡ như bị Linh Hư Chỉ của mình mài mòn mất trận pháp, mình có khóc cũng không có chỗ mà khóc.
Dù sao, trình độ phòng hộ của tiểu viện này có hạn, không chịu nổi sự mài mòn trong thời gian dài.
Hắn chỉ có thể nhắm vào mặt đất hậu viện, đồng thời dùng ghế đá cũ vây quanh phạm vi kích phát, đóng vai trò làm rào chắn.
9/100
14/100
19/100...
Càng về sau, tiến độ mỗi ngày đều ngang bằng với ngày hôm trước, hoặc là giảm xuống.
Nhưng Hàn Dịch lại rất thỏa mãn.
Cảm giác thành tựu không ngừng tăng lên này, khiến hắn cảm giác được bản thân đang tiến bộ một cách hiệu quả.
Hơn một tháng sau.
Một khắc nào đó.
Oanh!
Một chỉ búng ra, đầu ngón tay chỉ ẩn chứa một phần năm mươi pháp lực toàn thân.
Nhưng phương thức áp súc lần này, trong cõi u minh, Hàn Dịch đã có lĩnh ngộ mới, đồng thời tuân theo loại lĩnh ngộ này, cấu trúc nên một thức búng tay này.
Pháp lực lấy phương thức khác để áp súc, vận hành, bộc phát từ giữa các ngón tay.
Thậm chí trong khoảnh khắc búng ra, Hàn Dịch nhận thấy ngón tay hơi tê rần, toàn thân càng là chịu phản chấn, run rẩy nhẹ đến mức khó mà nhận ra.
Khắc tiếp theo.
Hắn không kịp quan tâm đến tình trạng của ngón tay, mà há hốc mồm, hai mắt trợn tròn xoe, nhìn chằm chằm về phía trước, biểu tình khiếp sợ, hai đồng tử trong mắt sau khi run rẩy kịch liệt, kéo theo đó là vẻ mừng rỡ như điên.
Trước mắt hắn, đạo linh quang được vò thành sợi nhỏ kia, xéo góc chạm đất.
Trong chớp mắt.
Oanh!
Linh quang nện xuống mặt đất, mặt đất rung nhẹ, đá vụn văng tung tóe, đem những khối đá ghế đá vây quanh nổ đứt gãy bay lên.
Những khối đá bay lên, va vào tường viện, phát ra âm thanh va chạm dày đặc.
Động tĩnh này, lớn đến mức vượt ngoài dự đoán của Hàn Dịch.
Hắn vung nhẹ ống tay áo, liền ép xuống toàn bộ bụi bặm đang bay múa.
Định nhãn nhìn lại.
Tại nơi Linh Hư búng tay vừa rơi xuống, giờ phút này, đã xuất hiện thêm một cái hố sâu chừng một mét.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu như một chỉ vừa rồi rơi vào trên thân thể người, tuyệt đối là kết cục trực tiếp nổ tung thành hai khúc.
Linh Hư Chỉ sau khi đột phá, uy lực lại có sự tăng vọt mang tính nhảy vọt.
Hơn nữa.
Phải biết rằng, pháp lực hắn vừa dùng để cấu trúc Linh Hư Chỉ, vẻn vẹn chỉ bằng một phần năm mươi pháp lực toàn thân.
Nếu như trong chiến đấu, hắn dốc toàn lực ứng phó, dùng một nửa pháp lực toàn thân để cấu trúc Linh Hư Chỉ.
Một chỉ kia, sẽ có uy năng khoa trương đến mức nào.
Chỉ nghĩ thôi đã khiến hắn chấn động không thôi.
[Linh Hư Chỉ (Đăng Đường Nhập Thất 1/100)]
Trên Bảng Độ Thuần Thục, cũng hiển thị Linh Hư Chỉ đã tiến giai.
Hàn Dịch sau khi mừng rỡ như điên, muốn tiếp tục tu luyện, lại phát hiện ra hai vấn đề.
Linh Hư Chỉ sau khi đột phá đến [Đăng Đường Nhập Thất], muốn cày tiến độ, đã trở nên vô cùng chậm chạp, trọn vẹn hai ngày, cũng mới từ 1/100 đẩy lên 2/100.
Hơn nữa, tiểu viện mình đang ở, đã không thể đáp ứng được hoàn cảnh cần thiết để tu luyện Linh Hư Chỉ có uy lực tăng mạnh.
Nói đơn giản, tiến độ tu luyện khó, lại dễ làm nổ tung tiểu viện.
Thêm vào đó linh thạch đã triệt để tiêu hao sạch sẽ.
Lúc này, khoảng cách với lần trước hắn ra cửa, đã trọn vẹn qua hơn bốn tháng.
Ngay cả buổi tụ hội mỗi quý một lần của Huyền Hỏa Đan Phô, hắn đều bỏ lỡ.
Tĩnh cực tư động (yên lặng quá lâu sinh ra ý muốn hoạt động).
Hàn Dịch quyết định ra cửa.
Không có linh thạch, lại tu luyện Linh Hư Chỉ, khôi phục pháp lực, sẽ cực kỳ dài dằng dặc, quá tốn thời gian.
Hơn nữa, trong thời gian ngắn, hắn không có khả năng đẩy Linh Hư Chỉ đến giai đoạn tiếp theo của [Đăng Đường Nhập Thất].
Trước khi ra cửa, Hàn Dịch thu thập lại Tịch Tà Đan muốn giao cho Quan Thịnh và Dưỡng Khí Đan bán cho Huyền Hỏa Đan Phô, lại đem phần dư ra giấu trong túi trữ vật.
Lần này.
Hắn dự định đi dạo phường thị của Mông Sơn Thành một chuyến trước, sau đó mới đến Huyền Hỏa Đan Phô giao dịch đan dược.
Đi phường thị, bán đan dược là một phương diện, phương diện khác, là muốn đi tìm cơ hội mua một môn pháp thuật mạnh hơn một chút.
Một môn Linh Hư Chỉ, quá mức đơn điệu.
Vạn sự chừa lại một đường, mình nên học thêm vài môn, sau đó giữ lại một môn thậm chí nhiều môn làm át chủ bài.
Như vậy, mới càng có cảm giác an toàn.
Cách hơn bốn tháng, Hàn Dịch một lần nữa lợi dụng trận bàn mở ra pháp trận cấm chế của tiểu viện, sau đó con đường hắn đi cũng không phải là đường đi thẳng đến Huyền Hỏa Đan Phô, mà là đường thông hướng một tu tiên phường thị nào đó của Mông Sơn Thành.
Hắn cẩu thả lần này, liền cẩu thả ròng rã bốn tháng.
Làm cho Khương Đức, kẻ hai tháng đầu thỉnh thoảng lại đến ngoài viện ngồi xổm canh gác, chờ đến mức mặt càng thêm đen.