Tiểu Linh Hư Phong, kiến trúc chính, trong một gian phòng.
Hàn Dịch ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt có chút khẩn trương.
Ngồi trước mặt hắn là một thanh niên ngoài bốn mươi tuổi.
Sắc mặt thanh niên hơi mệt mỏi, hai mắt đầy tơ máu, trạng thái hiển nhiên không tốt lắm.
Hàn Dịch hít sâu một hơi, cũng không vòng vo tam quốc mà đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp nói:
“Chu sư huynh, chuyến này ta đến đây là vì danh ngạch mà đến.”
Ngồi trước mắt hắn, vị thanh niên này họ Chu, tên là Chu Hùng, là quan môn đệ tử của phong chủ Tiểu Linh Hư Phong Phạm Mặc.
Chu Hùng nghe vậy sắc mặt dịu lại.
“Nói trước, danh ngạch không nhiều, hơn nữa tăng giá rồi, giá rất cao, ngươi phải chuẩn bị tâm lý.”
“Ngoài ra, ta cũng chỉ có thể đảm bảo có danh ngạch liền có cơ hội, nhưng không phải trăm phần trăm có thể trốn tránh.”
“Điểm này ngươi phải biết.”
“Đương nhiên ngươi yên tâm, nếu không thể trốn tránh, thật sự bị chọn trúng sẽ hoàn lại một nửa giá.”
“Ngươi cân nhắc xem.”
Lời của Chu Hùng cũng rất trực tiếp.
Hàn Dịch đến đây chính là vì ‘danh ngạch’ trong miệng hai người mà đến.
Cái gọi là ‘danh ngạch’ chính là chỉ danh ngạch không bị chọn trúng đi vây quét Thiên Ma trên Tiểu Linh Hư Phong.
Tin tức này còn là một khách quen tìm hắn mua đan dược ngầm tiết lộ ra.
Mà Hàn Dịch điều tra nhiều bên cũng chứng thực quả thực có sự tồn tại của ‘danh ngạch’.
Nói đơn giản.
Hàn Dịch đến để ‘hối lộ’.
“Chu sư huynh, xin báo giá đi, ta có thể chịu đựng được nhất định dốc toàn lực ứng phó.” Hàn Dịch bộ dạng mặc người chém giết.
Trước mắt cũng quả thực như thế.
Bị chọn trúng đi vây quét Thiên Ma, không nói cửu tử nhất sinh, ít nhất xác suất tử vong rất lớn.
Nếu có thể không bị chọn trúng, hắn nguyện ý trả bất cứ giá nào.
Đây cũng là nguyên nhân hắn tới đây.
“Ba mươi khối trung phẩm linh thạch, hoặc đan dược, hạ phẩm linh thạch ngang giá.”
“Không mặc cả.”
Nghe vậy sắc mặt Hàn Dịch biến đổi.
Thực sự là cái giá này quá cao, cao đến thái quá.
Cái giá này trong số đệ tử Luyện Khí trung kỳ trên Tiểu Linh Hư Phong có thể lấy ra được không quá mười ngón tay, hơn nữa còn là những sư huynh Luyện Khí tầng sáu kỹ năng luyện đan rất mạnh, tích lũy mười mấy năm mới có khả năng.
“Ba mươi khối trung phẩm linh thạch tương đương với ba ngàn khối hạ phẩm linh thạch, với dự trữ linh thạch trên người ta hiện nay còn thiếu chút, nhưng nếu cộng thêm đan dược hẳn là đủ rồi.”
“Chỉ là như vậy tích lũy hơn ba năm liền lập tức hóa thành hư không.”
“Thực sự có chút không cam lòng.”
Nội tâm Hàn Dịch chỉ hơi do dự liền hạ quyết tâm, đưa.
Linh thạch mất rồi, đan dược mất rồi có thể kiếm lại, mạng mất rồi thì tất cả đều kết thúc.
Nửa canh giờ sau.
Hàn Dịch bước ra khỏi kiến trúc chính, ánh mắt nhìn ra biển mây, có chút mờ mịt, mờ mịt bất quá một hơi thở liền khôi phục kiên định.
Sự kiện Thiên Ma lần này càng kiên định quyết tâm cẩu xuống của hắn.
Một con Đại Thiên Ma từ Ma Quật chạy trốn ra liền có thể nhân lúc phong chủ Tiểu Cốc Kiếm Phong, tu sĩ Trúc Cơ kỳ Cốc Vô Ngân tu hành xâm nhập thân thể hắn, sau đó tàn sát cả tòa Tiểu Cốc Kiếm Phong, lại mang theo uy năng kinh khủng va chạm Tiểu Linh Hư Phong, phá vỡ pháp trận, ép phong chủ Tiểu Linh Hư Phong Phạm Mặc bỏ chạy, gây ra thương vong nặng nề cho Tiểu Linh Hư Phong.
Quả thực đáng sợ.
Đây còn chỉ là một con Đại Thiên Ma.
Nếu thật sự đến Ma Quật, Đại Thiên Ma như vậy số lượng đông đảo, càng đừng nói còn có Thiên Ma Vương, Thiên Ma Chủ, thậm chí Thiên Ma Thần mạnh hơn.
Có thể một ánh mắt mình liền phải vẫn lạc.
Nguy hiểm.
Quá nguy hiểm.
Cho nên Hàn Dịch quyết định liều mạng tất cả, có thể cẩu thì cẩu, không thể cẩu thì tạo điều kiện cẩu.
Sau khi rời khỏi kiến trúc chính, Hàn Dịch không chạy lung tung khắp nơi nữa mà trở về đình viện của mình, mở ra phòng hộ, sau đó bắt đầu tu hành Linh Hư Chỉ.
Những gì mình có thể làm cũng đã làm đến cực hạn.
Nếu còn thật sự bị chọn trúng, đó cũng là thiên mệnh như thế, hắn cũng không có cách nào khác.
Về phần nói chạy trốn, đó là tự tìm đường chết, hắn mới sẽ không ngu xuẩn như vậy.
Nửa tháng sau.
Kết quả trưng triệu ra lò.
Hàn Dịch không có tên trong danh sách.
Hắn vì thế cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Về phần Trịnh Hải cũng không có tên trong danh sách, đúng như Hàn Dịch dự đoán, ba ngàn Luyện Khí trung kỳ được trưng triệu lần này tám thành đều là Luyện Khí tầng năm, một phần nhỏ là Luyện Khí tầng bốn và tầng sáu.
“Tốt quá rồi, chúng ta đều không bị chọn trúng.”
“Đáng để cạn một ly.”
Trong Tiểu Linh Hư Lâu, lần này là Hàn Dịch mời khách, lên hai thùng rượu linh quả, độ ngọt vừa phải, hương rượu say lòng người.
Hàn Dịch không trả lời, chỉ uống một hơi cạn sạch ly lớn mới ngẩng đầu lên, cảm thán một tiếng.
“Không biết lần xuất chinh này có thể có bao nhiêu người trở về?”
Trịnh Hải không cho là đúng: “Cái này thì không biết, chỉ có thể nghe theo mệnh trời thôi.”
“Đúng rồi, ta nghe nói trên Ma Quật, một vị Kiếm Tiên của Đại Càn đối đầu với một vị Thiên Ma Thần, đánh nát cả không gian phía trên Ma Quật, có thể nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ giới ngoại, quả thực là kinh khủng khó lường a.”
“Nếu sau này ta có thể trở thành Hóa Thần kỳ Kiếm Tiên, vậy thì uy vũ rồi.”
Trịnh Hải có chút ước ao, mắt lộ thần quang.
“Đừng nằm mơ nữa, sống sót trước đã.” Hàn Dịch đáp lại một câu liền tự mình uống.
Đột nhiên.
Cách mấy cái bàn, có mấy đệ tử cũng mặc áo bào xám ngoại môn cũng đang uống rượu.
“Nghe nói lần này phong chủ cũng gia nhập đội ngũ trưng triệu, đi theo đội ngũ đến vây quét Thiên Ma, là thật sao?”
“Chẳng lẽ còn có giả? Danh sách đều ra rồi.”
“Hừ, lần trước nếu không phải hắn chạy quá nhanh, chống cự thêm một hai thì Tiểu Linh Hư Phong ta cũng sẽ không tổn thất thảm trọng như vậy.”
“Haizz, đừng nói nữa, trước mặt sinh tử chạy trốn là bản năng, không thể trách cứ.”
“Đúng rồi, các ngươi còn chưa biết chuyện của phong chủ sao, nghe nói hắn bị cao tầng trong tông trách cứ, muốn hắn lần này lấy công chuộc tội đấy, các ngươi tưởng hắn thật sự tự nguyện gia nhập a, rắm chó.”
“Vậy Tiểu Linh Hư Phong ta có phong chủ mới chưa?”
“Ta nghĩ rất nhanh sẽ chọn ra phong chủ mới thôi.”
Cách mấy cái bàn, lỗ tai đang dựng lên của Hàn Dịch hạ xuống.
Chỉ là nội tâm hắn lại có thêm nhiều suy đoán.
Trước đó thả tin tức nói chọn lựa danh ngạch tuy là đệ tử của Phạm Mặc như Chu Hùng đang làm, nhưng thực tế quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay Phạm Mặc.
Hiện tại nghĩ lại.
Phạm Mặc đây là muốn kiếm một khoản cuối cùng cho mình, hoặc cho hậu nhân, cho gia tộc rồi.
Hàn Dịch nâng ly rượu tay hơi khựng lại.
Hắn đột nhiên nghĩ đến vị sư huynh tiết lộ tin tức ‘danh ngạch’ cho hắn.
Lúc này hồi tưởng lại, ‘tiết lộ tin tức’ lúc đầu có vẻ hơi cố ý.
Xem ra.
Lúc đó bản thân đã nằm trong danh sách của Phạm Mặc.
Cái gọi là tiết lộ tin tức chỉ là đang chọn lựa người trong túi đủ tiền.
Dù sao kỹ năng luyện đan của Hàn Dịch Phạm Mặc là biết, tuy không biết Hàn Dịch có bao nhiêu tiền nhưng nghĩ đến cũng tích lũy không ít, gõ một khoản cũng được.
“Mẹ kiếp, thật là giảo hoạt.” Hàn Dịch khẽ mắng một tiếng.
“Sao thế?” Trịnh Hải hỏi.
“Không có gì.” Hàn Dịch không nói chi tiết.
Việc này cũng đành phải thối nát trong bụng thôi.
Về phần nói trong này có hợp quy hay không, dân không báo quan không xử, không hợp quy thì có thể thế nào?
Hơn nữa.
Nhìn từ góc độ nào đó, Hàn Dịch cũng coi như là người được hưởng lợi trong đó, hắn tự nhiên sẽ không làm động tác thừa.
Tóm lại.
Hoa tiền tiêu tai, hắn làm được rồi.
Uống rượu xong, ai về nhà nấy.
Nửa tháng sau.
Dưới sự dẫn dắt của Thái thượng trưởng lão Huyền Đan Tông, ba vị Kim Đan, hai mươi vị Trúc Cơ, bốn trăm vị Luyện Khí hậu kỳ, ba ngàn Luyện Khí trung kỳ dùng pháp bảo cỡ lớn tông môn như Phi Thiên Thần Hạm vận chuyển, đi thẳng đến phía bắc Càn Châu, phía đông Ngọc Kinh Sơn Thánh Địa, phía tây Thái Hư Tông.
Chuyến đi này.
Chính là ba năm.