Hàn Dịch xem xét tất cả thông tin trên bảng độ thuần thục, lộ ra vẻ hài lòng.
Kể từ khi tấn thăng tầng sáu, hơn nữa báo danh danh ngạch nội phong thất bại, Hàn Dịch cũng không nản lòng.
Mà là một mặt liều mạng tu luyện, một mặt lại mở rộng kho pháp thuật của mình.
Trong bốn kỹ năng ban đầu, Ngự Kiếm Thuật hắn tu luyện cần cù nhất, môn pháp thuật này công xa đánh gần đều thích hợp, uy lực to lớn, hắn đầu tư thời gian nhiều nhất.
Hơn nữa.
Hắn mua trung phẩm kiếm khí Vô Ảnh Kiếm cũng là dựa trên Ngự Kiếm Thuật mà mua.
Nhiều năm trước ngoài ý muốn thu hoạch được ba thanh chủy thủ ở Mông Sơn Thành thuộc về hạ phẩm pháp khí, hơn nữa còn là loại yếu trong hạ phẩm pháp khí, nếu đối đầu với Luyện Khí trung kỳ còn tạm được, nếu đối đầu với cường giả Luyện Khí tầng bảy trở lên thì có vẻ lực bất tòng tâm.
Cho nên Hàn Dịch mới bỏ giá lớn mua Vô Ảnh Kiếm, có thể có một sự bổ sung mạnh mẽ.
Người không lo xa ắt có buồn gần, đây là sự chuẩn bị nhiều tay do hắn cẩn thận nhiều năm, không ngừng đắp cao thực lực bản thân.
Đánh sắt còn cần bản thân cứng, đạo lý này hắn hiểu.
Ngoại trừ Ngự Kiếm Thuật, Linh Hư Chỉ làm bổ sung, Linh Hư Chỉ có thể phát động trong thời gian ngắn hơn, thậm chí dưới sự ngự sử theo bản năng còn trước cả Ngự Kiếm Thuật, cũng coi như thêm một tầng bảo hiểm.
Ngoài ra.
Luyện Đan Thuật làm một trong những pháp thuật chủ tu, chủ yếu là kiếm tiền, kiếm linh thạch để cung cấp tu luyện.
Khinh Thân Thuật làm một môn thân pháp, có thể nhanh chóng chạy trốn khi thất thế, cũng có thể né tránh công kích trong chiến đấu, cũng là một môn thuật pháp không thể thiếu.
Luyện Đan Thuật, Ngự Kiếm Thuật, Linh Hư Chỉ, Khinh Thân Thuật, bốn môn này hơn một năm trước liền đã tấn thăng cấp độ [Lô Hỏa Thuần Thanh], hơn một năm trôi qua tiến độ không đồng nhất, nhưng tầm quan trọng trong lòng Hàn Dịch không cần nói cũng biết.
Ngoại trừ bốn môn thuật pháp này, hơn một năm nay hắn còn chọn lựa mở rộng kho thuật pháp của mình.
Hỏa Thuẫn Thuật là một môn pháp thuật phòng ngự thuộc tính hỏa, Hàn Dịch vừa khéo là Hỏa linh căn, môn pháp thuật này hắn tốn hơn hai trăm linh thạch mua, đối với hắn hiện nay tiêu tốn hơn hai trăm linh thạch cũng không tính là gánh nặng.
Môn pháp thuật này khi phát động có thể hình thành một tấm khiên lửa trước người, ngăn cản kẻ địch công kích.
Quy Tức Thuật, môn pháp thuật này giống như Linh Hư Chỉ đều chỉ thuộc về pháp thuật cấp độ nhập môn, nhưng tu luyện đến cực hạn cũng không thể khinh thường, có hiệu quả liễm tức.
Trên Huyền Đan Tông tạm thời không dùng đến, cho dù là vào phường thị cũng có mặt nạ đặc biệt che chắn khí tức, nhưng Hàn Dịch vẫn tu luyện, bởi vì hắn thiết tưởng đến tình huống nào đó cần sử dụng đến Quy Tức Thuật.
Hơn nữa độ khó tu luyện của môn pháp thuật này rất thấp nhưng hiệu quả rất tốt.
Hắn từng thử nghiệm, Quy Tức Thuật [Đăng Đường Nhập Thất] đã có thể làm cho người Luyện Khí tầng sáu không nhận ra khí tức của Hàn Dịch ở ngay gần trong gang tấc.
Môn pháp thuật mới thêm thứ ba là Chế Phù Thuật.
Cùng là một trong tu tiên bách nghệ, đây là thử nghiệm mới của Hàn Dịch ngoài Luyện Đan Thuật.
Phù lục chi thuật cũng giống như luyện đan chi thuật, đều bác đại tinh thâm.
Hơn nữa ở mức độ nào đó, phù lục chi thuật gia thành thời gian thực đối với sức chiến đấu rõ rệt hơn, mạnh mẽ hơn nhiều so với hiệu quả của đan dược.
Trong những đan dược Hàn Dịch tiếp xúc, hiện tại cũng chỉ có ‘Phá Giai Đan’ có công hiệu tạm thời nâng cao sức chiến đấu.
Mà phù lục chi thuật khác biệt, khi chiến đấu ném ra một tấm phù lục vẽ trước liền có thể tức thời nâng cao sức chiến đấu của mình.
Cường Lực Phù, Kim Quang Phù, Lôi Phù, Phược Linh Phù, Sát Kiếm Phù...
Những phù lục này nhìn đến Hàn Dịch đỏ cả mắt.
Đáng tiếc.
Phù lục chi thuật nhập môn khó hơn Luyện Đan Thuật, có hệ thống cày độ thuần thục tăng lên cũng không nhanh.
Quan trọng nhất là Hàn Dịch cần dành phần lớn thời gian vào tu luyện và các pháp thuật khác, chỉ có bớt chút thời gian mới có thể luyện tập chế phù chi thuật.
Cho nên thu hiệu quả rất nhỏ, hơn một năm trôi qua cũng mới ở mức: [Sơ Khuy Môn Kính 19/100].
Trình độ này dùng để luyện chế một số Thanh Khiết Phù, Minh Quang Phù, Bạo Liệt Phù còn coi như thuận buồm xuôi gió, nhưng nếu luyện chế loại uy lực mạnh hơn thì lực bất tòng tâm.
Tạm thời như thế.
Cuối cùng, công pháp tu luyện Hỏa Đan Huyền Công cũng từ cấp độ Tinh Thông bước vào cấp độ Nhập Vi.
Công pháp tăng lên làm cho tốc độ hấp thu linh khí của Hàn Dịch nhanh hơn, tương ứng tốc độ tu luyện cũng tăng nhanh.
Vốn dĩ cần sáu năm thậm chí tám năm mới có thể đột phá đến Luyện Khí tầng bảy, hiện nay dự đoán chỉ cần ba năm hoặc bốn năm là có thể tiến giai rồi.
Đây có thể coi là một trong những thu hoạch lớn nhất của hắn trong hơn một năm qua.
Ánh mắt Hàn Dịch lóe lên, ý niệm vừa động, bảng bán trong suốt trước mắt liền thu nhỏ biến mất không thấy.
Tiếp đó hắn buộc kiếm bên hông, đi ra khỏi đình viện.
Vừa đi ra liền thấy một thanh niên mặt đen đi tới trước mặt, Hàn Dịch sững sờ một chút rồi không khỏi vui vẻ.
Thanh niên mặt đen tự nhiên chính là Trịnh Hải.
Mà Hàn Dịch cũng đã chừng hơn một năm không gặp Trịnh Hải rồi.
Hơn một năm trước, trước khi danh ngạch nội phong mở ra, Trịnh Hải xin phái đi bên ngoài, đây còn là thông tin sau đó Hàn Dịch tìm người hỏi được.
Hàn Dịch nghĩ không thông tên này có phải đầu óc vào nước hay không mà lại tự mình xin phái đi bên ngoài.
Nhưng khi hắn biết thì Trịnh Hải đã xuống núi, cũng đã đăng ký thông tin ở quản lý đại điện, hối hận không kịp đành phải thôi.
“Trịnh Hải, ngươi cuối cùng cũng nỡ trở về rồi.” Khóe miệng Hàn Dịch mang theo ý cười, vẻ mặt trêu chọc không hề che giấu.
Trịnh Hải nghe vậy sắc mặt lập tức xụ xuống, vốn đã mặt đen một cục, hiện nay càng đen đến phát tím.
“Đừng nói nữa, xui xẻo, quá xui xẻo.”
“Cái này mẹ nó, phái đi bên ngoài lại là cái dạng quỷ này, mệt chết lão tử rồi.”
“Lãng phí thời gian, lãng phí thời gian a.”
“Đều do tên nhà ngươi hại, đi, hôm nay ngươi phải mời ta uống một ly.”
Trên mặt Trịnh Hải đầy vẻ phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi.
Hàn Dịch lại có chút không hiểu thấu, cái này cũng có thể trách lên người mình?
Có điều hắn suy nghĩ lại, xâu chuỗi chuyện Trịnh Hải lén lút xin phái đi bên ngoài xuống núi liền hiểu tâm tư của Trịnh Hải, không khỏi có chút dở khóc dở cười.
Học hắn?
Đây không phải tự tìm ngược sao?
“Đi, hôm nay mời ngươi đến Túy Tiên Lâu uống một ly.” Hàn Dịch vung tay lên, hào sảng nói.
“Đi luôn, xem ta lần này uống cho ngươi nghèo không.” Trịnh Hải đáp lại thật mạnh.
Một lát sau.
Ngoại phong đệ nhất, Tiểu Kim Ô Phong, Túy Tiên Lâu.
Hàn Dịch vung tiền như rác, tốn tròn bốn mươi tám khối linh thạch gọi một đống linh thực và linh tửu, cho dù đối với đệ tử nội phong cũng được coi là bữa tiệc lớn sang trọng.
Hàn Dịch hiện nay đã có lòng tin đối mặt với tu sĩ dưới Luyện Khí tầng bảy, cho dù đối đầu với tầng bảy hắn cũng tự nhận có thể đứng ở thế bất bại, tự nhiên không còn lo lắng như trước kia.
Hơn bảy năm trước sau khi hắn phái đi bên ngoài trở về tông môn cũng mới Luyện Khí tầng ba, vốn định mời Trịnh Hải đến Túy Tiên Lâu đánh chén một bữa, sau đó cảm thấy không ổn vẫn là điệu thấp xuống.
Khi đó là thực lực quá yếu, sợ bị đệ tử khác để mắt tới.
Mà hiện nay ở ngoại phong, ngoại trừ các phong chủ và quản sự Luyện Khí tầng tám trở lên, hắn ai cũng không sợ.
Nếu tu luyện nhiều năm như vậy đều đến Luyện Khí tầng sáu, sức chiến đấu thực tế càng xa trên tầng sáu mà Hàn Dịch còn sợ đầu sợ đuôi, ngay cả Túy Tiên Lâu cũng không dám lên, vậy hắn thật sự tu luyện lên thân chó rồi.
Liều mạng tu luyện, liều mạng cày độ thuần thục là vì cái gì, không phải là vì thực lực mạnh hơn, càng có cảm giác an toàn, càng không sợ người khác dòm ngó sao.
Trịnh Hải vốn ánh mắt hận hận, nhìn thấy linh thực và linh tửu rực rỡ muôn màu nháy mắt trở nên trợn mắt há hốc mồm.
Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên Hàn Dịch thể hiện sự ‘giàu có’ của hắn trước mặt Trịnh Hải.
“Hàn Dịch, tên nhà ngươi thật sự phát đạt rồi a.”
Sau khi trợn mắt há hốc mồm, Trịnh Hải thở dài thật mạnh.
Người so với người, tức chết người a.