Giang Huyền đang ở trong đại điện xem tình báo thu thập được về Đại Minh Tiên Triều và Ma Quật, nghe vậy dùng ánh mắt ra hiệu cho Khương Thần, thản nhiên nói: "Từ chối đi."
"Vâng."
Khương Thần đi ra ngoài, mở cửa, liếc nhìn Minh Phạm và Văn Xương Thánh Nữ: "Công tử hơi mệt, xin miễn tiếp khách."
Minh Phạm và Văn Xương Thánh Nữ nhìn thấy Khương Thần, đều ngẩn người, bọn họ chưa từng gặp Giang Bắc, cũng chưa từng gặp Giang Hồng và Giang Huyền, nhưng mà đối với Khương Thần này... lại như sấm rền bên tai!
Dù sao, chuyện Giang Càn Khôn quấy đảo Chân Thần Bí Cảnh đã kinh động đến toàn bộ Huyền Thiên.
Ngay cả Khương gia - thủ hộ nhất mạch trong Chân Thần Bí Cảnh cũng bị thế nhân biết đến, huống chi là Khương Thần - người đã leo lên Tiềm Long Bảng, hình ảnh của hắn đã sớm truyền khắp Huyền Thiên.
Thật ra thì Minh Phạm đã từng nhiều lần nhìn hình ảnh của Khương Thần mà nghĩ, nếu như hắn có thể nhận được sự giúp đỡ của Khương Thần và cả Khương gia, cho dù đối đầu trực diện với Minh Không, hắn cũng có vài phần nắm chắc!
Dù sao... đây chính là thủ hộ nhất mạch, truyền thừa lâu đời, không thể đo lường!
Văn Xương Thánh Nữ lập tức có chút kích động, liên tục dùng ánh mắt ra hiệu cho Minh Phạm, người này cũng là yêu nghiệt trên Tiềm Long Bảng, nếu như có thể chiêu mộ được hắn thì cũng là một trợ lực không nhỏ!
Trong lòng Minh Phạm cũng rất kích động, nhưng mà điểm kích động của hắn rõ ràng đã vượt qua Khương Thần, rơi vào người Giang Bắc!
Hắn rất nhạy bén nắm bắt được hai chữ "công tử" trong miệng Khương Thần.
Chẳng phải Khương gia đã thần phục Giang Càn Khôn rồi sao? Tại sao Khương Thần lại ở phủ đệ của Giang Bắc, còn gọi Giang Bắc là công tử? Bất hòa rồi sao? Hay là... có ẩn tình khác?
Minh Phạm suy nghĩ miên man, dù sao đi nữa, có một điểm có thể khẳng định chắc chắn, Giang Bắc không phải là người "không biết nặng nhẹ, không biết điều" như trong lời đồn, hắn dám mạo phạm Minh Không, nhất định là có chỗ dựa.
Minh Phạm khẽ thở ra một hơi, trong lòng đã có quyết định, quyết định đến bái phỏng Giang Bắc lần này của hắn là đúng đắn. Bây giờ hắn gần như có thể khẳng định trăm phần trăm, Giang Bắc chính là một trong số ít cơ hội của hắn!
"Hiện tại... điều duy nhất cần phải suy nghĩ, chính là làm sao để khiến hắn đồng ý."
Ánh mắt Minh Phạm lóe lên, dường như đã hạ quyết tâm, sau đó chắp tay chào Khương Thần: "Không biết là Khương Thần đạo hữu đại giá quang lâm, thật là thất lễ."
Khương Thần ngẩn người, vội vàng đáp lễ, âm thầm nghĩ, vị Cửu hoàng tử Đại Minh này thái độ cũng coi như là không tệ, không giống như một số kẻ có mắt như mù kia, vênh váo tự đắc, thật sự cho rằng mình đứng đầu Tiềm Long Bảng thì ghê gớm lắm.
"Lần này đến đây bái kiến Giang Bắc đạo hữu, có chút đường đột, không biết Giang Bắc đạo hữu không khỏe, thật là có lỗi, mấy hôm trước ta vừa có được một gốc linh dược an thần, hy vọng có thể giúp ích được cho Giang Bắc đạo hữu."
Vừa nói, Minh Phạm lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một gốc... đạo dược!
Hương thơm thấm vào ruột gan cùng với quy tắc đại đạo huyền diệu lan ra, hình thành một mảng linh vụ mờ ảo.
Khương Thần có chút sững sờ, tình báo của Đại Minh Tiên Triều hắn cũng đã xem qua, cũng biết một số cục diện hiện nay, những vị hoàng tử của Đại Minh vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế nên đều không tiếc nỗ lực chiêu mộ yêu nghiệt trên Tiềm Long Bảng, ra tay không thể nào không hào phóng, thế nhưng… dựa theo tình báo mà nói, những vị hoàng tử kia khi lần đầu tiên bái phỏng, nhiều nhất cũng chỉ là một cây vương dược?
Dù sao, cũng chỉ là đến cửa bái phỏng, còn chưa thật sự chiêu mộ thành công.
Khả năng rất lớn, đều là công cốc.
Đừng nhìn Thiếu Vương xem vương dược, đạo dược coi như kẹo đậu mà ăn thì cho rằng vương dược là rau cải ngoài chợ, trên thực tế, giá trị của một cây vương dược ít nhất cũng phải trăm vạn Linh Thạch, hơn nữa có tiền mà không mua được.
Cho dù là những vị đứng đầu thế lực nhất lưu đều vô cùng quý trọng vương dược, rất hiếm khi đem ra sử dụng.
Trên thực tế, cho dù là Thánh Tử, Thần Nữ của những đạo thống đỉnh tiêm, nội tình thâm hậu đến đâu thì phỏng chừng trong tay cũng chỉ có mười mấy cây vương dược.
Lúc trước Minh Không bồi thường cho Thiếu Vương mười cây vương dược, gây nên động tĩnh lớn như vậy cũng chính là bởi vì nguyên nhân này.
Dù sao… không phải ai cũng có gia sản như Thiếu Vương, vương dược tùy tiện phung phí, đạo dược cũng không phải chuyện gì lạ.
So sánh một chút, vị Cửu hoàng tử này lần đầu tiên đến cửa, trực tiếp móc ra một cây đạo dược, càng thêm khoa trương.
Hiện nay Thiếu Vương giả trang thành Giang Bắc, không lộ núi không lộ nước, hơn nữa dưới ánh mắt của người ngoài thì Thiếu Vương còn không biết sống chết mà trêu chọc Minh Không, rắc rối chồng chất, rõ ràng là một vị ôn thần, tránh còn không kịp, vị Cửu hoàng tử này rốt cuộc là xuất phát từ tâm lý gì mới có thể đến cửa bái phỏng, còn dứt khoát trực tiếp móc ra một cây đạo dược?
Khương Thần có chút xem không hiểu.
Đương nhiên, hắn biết rõ, chỉ bằng một cây đạo dược thì còn khuya mới có thể chiêu mộ Thiếu Vương.
Khương Thần khó hiểu, Văn Xương Thánh Nữ càng khó hiểu hơn so với Khương Thần, thậm chí có chút…
Hận, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cây đạo dược này là do nàng tặng cho Minh Phạm!
Nếu không, với nội tình ít ỏi của Minh Phạm hiện nay, lấy đâu ra đạo dược?!