“Vị Cửu hoàng tử kia đến chiêu mộ ngươi, rốt cuộc ngươi nghĩ như thế nào?” Giang Trường Thọ cười hỏi: “Ra tay chính là một cây đạo dược, thủ bút này quả thật không nhỏ, có thể có phần khí phách này, lại có Thất Khiếu Linh Lung Tâm, phía sau dường như còn có Văn Xương Thư Viện ủng hộ, vị Cửu hoàng tử này vẫn có không ít cơ hội có thể đoạt được ngôi vị hoàng đế.”
“Theo ý ta, không bằng ngươi xuống tay giúp vị Cửu hoàng tử kia đoạt được ngôi vị hoàng đế.”
“Ngươi đã đánh mặt Minh Không, chưa chắc đối phương sẽ thật sự bỏ qua, hơn nữa ngươi còn phải ở lại đây một khoảng thời gian, rất khó để đứng ngoài cuộc.”
“Không bằng trực tiếp ra tay, đưa vị Cửu hoàng tử kia lên ngôi vị hoàng đế, chặt đứt căn cơ của Minh Không, miễn cho bị trả thù, hơn nữa như vậy Giang gia chúng ta cũng có thể có thêm một đồng minh là Đại Minh Tiên Triều, một công đôi việc… À không, ngươi còn có thể thu hoạch được Ngộ Đạo Quả, một công ba việc!”
Giang Trường Thọ cười hì hì nói: “Tiểu tử, Ngộ Đạo Quả là thứ tốt, nếu ngươi nuốt nó, chiến lực tăng vọt ít nhất ba thành, Kiếm Đạo cũng có thể trực tiếp bước vào cảnh giới đạo vực!”
Giang Huyền thần sắc bình tĩnh lắc đầu, trầm giọng nói: “Ngộ Đạo Quả tuy tốt, nhưng lại quá nóng bỏng tay!”
“Nếu ta giúp vị Cửu hoàng tử kia, với thế lực hiện tại của hắn, đến lúc đó sẽ có không ít phiền phức, đừng có ăn một cây đạo dược của hắn, lại phải giúp hắn lau mông nửa năm… được không bù nổi mất.”
Giang Trường Thọ nghe vậy, suy tư gật đầu.
Lúc này, Giang Thanh đi vào, cung kính nói: “Thiếu tộc trưởng, muội muội đã tỉnh.”
“Ừm, ta đi xem nàng một chút.” Giang Huyền gật đầu nói.
……
Động phủ Đại hoàng tử.
“Bẩm báo Thần Tử, Tam hoàng tử đã chiêu mộ được năm vị yêu nghiệt trên Tiềm Long Bảng, sáu vị hoàng tử còn lại đều chiêu mộ được hai vị, Cửu hoàng tử… đến nay vẫn chưa chiêu mộ được yêu nghiệt nào trên Tiềm Long Bảng.” Tên thuộc hạ quỳ một gối trước mặt Minh Không, cung kính bẩm báo.
“Biết rồi.”
Minh Không mặc áo bào màu vàng kim, vẫn nhìn chằm chằm vào một đám sương mù quỷ dị trước mặt, quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói: “Giang Càn Khôn của Giang gia thì sao? Có bị chiêu mộ hay không?”
“Đối phương dựa vào Trường Sinh Giang gia, không thể xem thường.”
“Bẩm báo Thần Tử, tạm thời chưa có dấu hiệu này.”
Tên thuộc hạ đáp, do dự một chút, lại nói tiếp: “Chỉ là có một việc, thuộc hạ cảm thấy kỳ lạ.”
“Nói.”
“Dạ.”
Tên thuộc hạ cung kính bẩm báo: “Giang Bắc của Giang gia kia, bởi vì va chạm với Thần Tử ở ngoài thành, bây giờ tuy rằng ở trong Đồng Ma Thành nhưng như ôn thần, các vị hoàng tử đều không tiếp xúc với hắn, ngay cả những thiên kiêu, yêu nghiệt đường xa đến kia cũng đều xa lánh hắn, duy chỉ có… Cửu hoàng tử, dường như chẳng để tâm uy nghiêm của Thần Tử, lúc nãy lại đi bái kiến Giang Bắc.”
Hắn là người của Minh Không, cho nên trong giọng nói mang theo một tia giận, dường như hành vi Minh Phàm bái kiến Giang Bắc là chuyện đại nghịch bất đạo.
“Ồ?”
Minh Không quay người nhìn về phía tên thuộc hạ, cười như không cười hỏi: “Cửu đệ của ta có thuận lợi không?”
“Bẩm báo Thần Tử, Cửu hoàng tử chưa được như ý muốn, bị Giang Bắc từ chối ngoài cửa, tự chuốc lấy nhục.” Tên thuộc hạ đáp, mang theo chút cảm xúc cá nhân.
“Ha ha ha ——”
Minh Không cười to, nói một câu: “Thú vị!”
Chỉ là câu “thú vị” này là nói Cửu hoàng tử Minh Phàm, hay là Giang Bắc trong mắt hắn, chỉ có chính hắn mới biết.
Ngay sau đó, Minh Không phất tay cho tên thuộc hạ lui, tiếp tục chú ý tới đám sương mù quỷ dị kia.
Sương mù đen kịt dạng vô số sợi tơ, giống như một cái kén lớn, bên trong thoáng tỏa ra khí tức sinh mệnh yếu ớt, thoáng tỏa ra rung động năng lượng cực kỳ khác thường.
“Minh Phàm Thất Khiếu Linh Lung Tâm, là người được khí vận nhân tộc lựa chọn, hơn nữa còn có Văn Xương Thư Viện lén lút giúp đỡ, ủng hộ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai hắn nhất định sẽ trở thành nhân tài lớn của nhân tộc, ngươi cần phải cẩn thận đối đãi, nhân lúc còn sớm loại bỏ hắn, chớ để hắn trở thành kẻ địch lớn của Đại Minh ta!” Từ trong sương mù đen kịt, giọng nói của Trai tiên sinh truyền ra, sát ý lạnh lẽo.
“Ta làm như thế nào, cần ngươi dạy.”
Minh Không thản nhiên nói: “Cửu đệ của ta, ta tự có cách, không vội lúc này.”
“Trong lòng ngươi biết rõ là được.” Trai tiên sinh cười nói.
“Ngoài ra… Giang Bắc của Giang gia kia, ngươi cũng cần phải chú ý, hắn không đơn giản như bề ngoài.”
Giọng điệu của Trai tiên sinh âm trầm: “Hộ đạo nhân của hắn thực lực trên ta, rất có thể là một vị Hư Thần.”
“Ngay cả hộ đạo nhân của Giang Càn Khôn cũng chỉ là một vị Tôn Giả, Giang Bắc vô danh tiểu tốt kia, hộ đạo nhân lại là một vị Hư Thần… Ngươi nên biết điều này có nghĩa là gì.”
Vừa nghĩ tới cảm giác bị sát ý đáng sợ kia bao phủ, Trai tiên sinh hồi hộp lo sợ, vừa rồi nếu như hắn chậm một chút thì e rằng bây giờ đã thành một đống cặn bã rồi!
Minh Không thần sắc không có gì thay đổi, chỉ mỉm cười: “Còn có thể là ai? Chính là yêu nghiệt huyết mạch phản tổ kia.”
“Giang gia vẫn luôn giấu diếm hắn, thậm chí còn cố ý đẩy Giang Huyền ra làm bia đỡ đạn không phải chính là vì bảo vệ hắn sao?”
“Bây giờ hẳn là đã học thành tài, nhịn không được nữa mới dùng tên giả là Giang Bắc xuất thế tranh phong.”
Trai tiên sinh sững sờ: “Ý gì?”