Virtus's Reader
Thiên Mệnh Phản Phái: Ta, Cự Tuyệt Từ Hôn!

Chương 452: CHƯƠNG 451: GIANG CÀN KHÔN, SẮP CHẾT RỒI!

Đối mặt với điều này, Khương Thần lắc đầu cười khẩy.

Múa may cánh cửa cổ xưa trong tay giống như đại đao, lực lượng bá đạo, kết hợp với uy thế ngất trời, chỗ nào đi qua mọi thứ đều bị nghiền nát thành tro bụi.

Ầm! Ầm! Ầm!

Tiếng nổ vang trời vang lên, hư không chấn động dữ dội, vạn pháp đảo lộn.

Dưới đòn tấn công bá đạo của Khương Thần, bóng hình hung thú do sát trận ngưng tụ giống như đồ sứ dễ vỡ, trong nháy mắt hóa thành bột mịn.

Minh Tướng cũng vậy.

Cánh cửa cổ xưa vỗ xuống, “Rắc" một tiếng, trường kiếm trong tay Minh Tướng gãy đôi.

Lực lượng cuồn cuộn như sóng thần, bá đạo bao trùm lấy thân thể Minh Tướng, kèm theo tiếng "rắc rắc rắc", trên người Minh Tướng lập tức xuất hiện từng vết nứt máu me đầm đìa.

"Phụt—"

Minh Tướng phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra.

Thật ra, thân là Tam hoàng tử của Đại Minh Tiên Triều, thực lực của Minh Tướng cũng không yếu, ở trong Ma Quật, tu vi hắn đã tăng lên tới Địa Huyền thất trọng, thân phụ đạo thể, hơn nữa còn tu luyện truyền thừa Thánh cấp của một vị lão tổ nhà hắn, với chiến lực hiện tại, tuyệt đối có cơ hội lọt vào tốp bốn mươi, năm mươi Tiềm Long Bảng.

Nhưng mà, chỉ có vậy thôi.

Chỉ có thể coi là tiêu chuẩn của yêu nghiệt bình thường.

So với Khương Thần...hiển nhiên kém hơn một bậc.

Đương nhiên, nếu so với Giang Huyền thì càng không thể dùng số liệu để hình dung, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

"Không...không thể nào..."

Minh Tướng miệng phun máu tươi, quỳ một gối trên mặt đất, kinh hãi nhìn Khương Thần, hắn thật sự không hiểu nổi tại sao chênh lệch giữa mình và đối phương lại lớn như vậy!

Nhưng khi hắn nhìn rõ mặt mũi Khương Thần, nhận ra thân phận đối phương...Minh Tướng lập tức trợn tròn mắt, tức giận phun ra một ngụm máu.

"Khương Thần!!"

"Chủ tử nhà ngươi Giang Càn Khôn cầu xin ta giúp hắn ta loại bỏ Giang Bắc, ngươi không giúp ta cũng được, tại sao lại đánh lén ta?!"

Minh Tướng hai mắt phun lửa, chỉ vào Giang Huyền đang đi tới, gầm lên với Khương Thần: “Giang Bắc ở đây, ngươi tại sao không ra tay?!"

Trong thông tin của Minh Tướng, Khương Thần cùng đám người thủ hộ nhất mạnh Khương gia đều thần phục Giang Càn Khôn, là người của Giang Càn Khôn.

Cho nên, hắn không hiểu tại sao Khương Thần lại đánh lén hắn mà không giúp chủ tử nhà hắn Giang Càn Khôn loại bỏ đối thủ cạnh tranh Giang Bắc?

Mà Khương Thần lại lười để ý tới hắn ta, hai ba lần đã chế phục toàn bộ đám thiên tài đi theo Minh Tướng.

Sau đó, lục soát một lượt nhẫn trữ vật trước, sau đó xách như gà con, ném Minh Tướng và đám người của hắn tới trước mặt Giang Huyền.

"Công tử, đám người này phục kích ở đây, đã bị ta chế phục." Khương Thần cung kính đáp, đồng thời kiểm tra một chút nhẫn trữ vật, giao cho Giang Huyền, sau đó có chút ghét bỏ nói: “Chỉ có hơn hai ngàn viên ma tinh, mười món cổ đạo khí...hơi nghèo."

Bị Khương Thần dễ dàng chế phục, sắc mặt Minh Tướng đã rất khó coi rồi, bây giờ nghe được lời này, sắc mặt lập tức càng thêm âm trầm, trong lòng càng thêm nóng giận không thôi, cái gì gọi là hơi nghèo?

Đó là mười món cổ đạo khí đấy!

Ngươi sờ lương tâm mà nghĩ xem, trên thế gian này có mấy yêu nghiệt có thể một lần lấy ra nhiều cổ đạo khí như vậy?

Chờ một chút...vừa rồi Khương Thần gọi Giang Huyền là gì?

Công tử?

Minh Tướng nhớ lại, đột nhiên trợn tròn hai mắt, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn.

Khương Thần...là người của Giang Bắc?!

Cái gì đang xảy ra vậy?!

Chẳng lẽ Khương gia đã phản bội Giang Càn Khôn, gia nhập vào dưới trướng Giang Bắc?

Nhưng mà...tại sao lại như vậy?

Minh Tướng mặt đầy kinh ngạc không thôi, càng lúc càng cảm thấy Giang Bắc này quá thần bí, càng lúc càng không thể nhìn thấu.

Giang Huyền khẽ gật đầu, nhận lấy nhẫn trữ vật, nhìn về phía Minh Tướng, mỉm cười đầy thú vị: “Tam hoàng tử, lâu không gặp!"

"Lần trước ở yến tiệc Đăng Thiên Lâu, chúng ta mới gặp mà như đã từng quen biết, không ngờ hôm nay gặp lại...ngươi lại thảm hại như vậy, rơi vào tình cảnh này." Giang Huyền nhìn Minh Tướng toàn thân đẫm máu, lắc đầu thở dài: “Tạo hóa trêu người mà!"

Sắc mặt Minh Tướng lập tức đen lại, mẹ nó ta làm sao mà thành ra thế này, trong lòng ngươi không biết à?

"Giang Bắc!"

Kìm nén sự phẫn nộ trong lòng, Minh Tướng ngẩng đầu nhìn Giang Huyền, trầm giọng quát: “Ta khuyên ngươi tốt nhất nên thả ta ra!"

"Nếu không...đại ca ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"

Minh Không nhắm vào Ma Quật, đã chuẩn bị rất chu đáo, trong bóng tối hình như còn phái rất nhiều nhân thủ, tuy không biết đối phương đang âm mưu điều gì, nhưng Ma Quật rộng lớn như vậy mà từ khi hắn bước vào đến giờ luôn ở trong một trạng thái im lặng kỳ lạ.

Phải biết rằng, lần này ít nhất cũng có vài vạn thiên tài, yêu nghiệt bước vào Ma Quật, thế mà đến bây giờ...người hắn gặp được lại ít ỏi vô cùng, không đến trăm người.

Mọi người đều đi đâu hết rồi?

Đáng để suy nghĩ.

Hắn có linh cảm, tất cả chuyện này tuyệt đối không thể tách rời quan hệ với Minh Không!

Đương nhiên, điều này không liên quan gì đến hắn, cho dù Minh Không có âm mưu gì thì cũng không thể nào chia cho hắn, thậm chí nếu như không phải hắn đang núp ở đây câu cá thì rất có thể hắn cũng sẽ bị cuốn vào âm mưu của Minh Không, sống chết khó lường.

Nhưng mà, cho dù như thế nào thì cũng không ảnh hưởng đến việc hắn cáo mượn oai hùm, đe dọa Giang Bắc.

"Đại ca ngươi không tha cho ta, lại không phải ngươi không tha cho ta, vậy ta thả ngươi làm gì?" Giang Huyền trợn mắt, cười nhạo.

"…"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!