Virtus's Reader
Thiên Mệnh Phản Phái: Ta, Cự Tuyệt Từ Hôn!

Chương 459: CHƯƠNG 458: GIANG BẮC MẠNH NHẤT

Trong nháy mắt, càng ngày càng nhiều thiên kiêu lặng lẽ quay đầu rời đi, cố gắng hết sức giữ khoảng cách với Giang Bắc cao thâm khó lường kia.

Càng xa càng tốt, càng xa càng an toàn.

Bọn họ không thể không thừa nhận, Ma Quật chi tranh, yêu nghiệt Giang gia “lần đầu xuất đạo” Giang Bắc này đang dần dần vươn lên với tốc độ khó có thể tưởng tượng nổi, chẳng mấy chốc sẽ tỏa sáng Huyền Thiên!

Có lẽ cũng có tư cách so tài cao thấp với những yêu nghiệt đỉnh cao đã tiến vào khu vực trung tâm kia.

Không, tuyệt đối không chỉ là tư cách đơn giản như vậy.

Bọn họ đều có dự cảm rằng… có lẽ Ma Quật sẽ là sân khấu của một mình Giang Bắc!

“Bây giờ xem ra… Khương Thần xuất hiện ở chỗ này cũng coi như hợp tình hợp lý, chắc là đã phản bội Giang Càn Khôn, lựa chọn thần phục Giang Bắc, đi theo sau lưng đối phương rồi.”

Đây chắc chắn là lựa chọn cực kỳ sáng suốt và chính xác.

Những thiên kiêu, yêu nghiệt này nhanh chóng rời xa, trong lòng lại suy tưởng liên miên: “Giang Càn Khôn tuy rất mạnh nhưng so với Giang Bắc… thì vẫn có chênh lệch không nhỏ, Thiếu tộc trưởng chi tranh, hắn hoàn toàn không có khả năng tranh giành được!”

Rất nhanh, ma nguyên lại khôi phục yên tĩnh.

Giang Huyền kiểm kê một chút “di sản” của đám Minh Vệ.

Ừm… hơi nghèo.

Chỉ có vỏn vẹn ba nghìn khối ma tinh, hai mươi kiện cổ đạo khí.

Đám thuộc hạ đang phát triển của Giang gia, ít nhất cũng phải năm sáu mươi người, nhiều người như vậy há miệng chờ sung rụng, chút đồ vật này hoàn toàn không đủ chia!

“Ài, làm gia chủ đúng là rất tốn tiền a!” Giang Huyền bất đắc dĩ thở dài, tiện tay ném tất cả mọi thứ vào trong trữ vật giới chỉ.

Sau đó nhìn về phía Minh Phạm, cười hỏi: “Cảm giác thế nào? Đánh sướng không, tiểu phu tử?”

Tiểu phu tử…

Sắc mặt Minh Phạm cứng đờ, xưng hô này hắn sao có thể gánh nổi!

Sắc mặt Văn Xương Thánh Nữ và chúng thiên kiêu của Văn Xương Thư Viện cũng có chút cứng đờ, rõ ràng đối với việc Giang Huyền dùng “tiểu phu tử” nói đùa, trong lòng có chút không thoải mái.

Phu tử là một vị thánh hiền nhân tộc thời kỳ thượng cổ, có công lao to lớn, cho dù là việc hắn dẫn dắt Tắc Hạ Học Cung, truyền bá đạo nghĩa cho thiên hạ, học sinh trải rộng khắp Huyền Thiên, hay là việc hắn là người lãnh đạo nhân tộc, dẫn dắt nhân tộc, chống lại kẻ xâm lược từ bên ngoài.

Cuối cùng, không chút do dự dẫn theo đám học sinh liều chết, đuổi kẻ xâm lược ra khỏi Huyền Thiên, cho nên Huyền Thiên mới có được hòa bình ngày hôm nay.

Trong lòng bọn họ, phu tử chính là hóa thân của Thánh Nhân, là một loại ký thác tinh thần cao cả, có địa vị cao thượng không thể xâm phạm.

Phu tử, không thể làm nhục!

“Giang huynh, không nên nói đùa như vậy thì hơn.”

Minh Phạm nở một nụ cười khổ, thế lực cổ xưa lấy văn đạo làm tôn Văn Xương Thư Viện này, từ khi thành lập thì vẫn luôn ở trạng thái ẩn thế, khiến cho người ngoài rất ít biết rõ lai lịch thực sự của nó.

Nhưng hắn được di vật Đại Hiền lựa chọn, từng học tập ở nội bộ Văn Xương Thư Viện một khoảng thời gian, cho nên biết được một số bí mật, Văn Xương Thư Viện… chính là học sinh của Tắc Hạ Học Cung sáng lập, kế thừa truyền thừa của Tắc Hạ Học Cung.

Về bản chất, nó chính là Tắc Hạ Học Cung!

Phu tử, vốn chỉ là thân phận người nắm quyền của học cung, nhưng sau vị phu tử kia thì nó trở thành xưng hô chuyên dụng của vị kia.

Văn Xương Thư Viện ngày nay bởi vì kính trọng vị kia nên cho dù là người nắm quyền cũng chỉ xưng là Viện Trưởng.

Cho nên, Giang huynh dùng “tiểu phu tử” để trêu chọc hắn, thật ra chính là có chút mạo phạm, chắc chắn sẽ khiến cho mấy người tỷ tỷ không vui.

Giang Huyền sửng sốt, tuy rằng nhận ra sắc mặt Văn Xương Thánh Nữ có chút khó coi nhưng cũng không để ý, tiểu phu tử thì đã sao? Lão phu tử kia, hắn còn ngày ngày gọi là lão già kia kìa!

“Được rồi được rồi.” Giang Huyền có chút không kiên nhẫn khoát tay áo.

Minh Phạm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: “Mấy tên Minh Vệ này thực lực cực kỳ mạnh mẽ, nếu như ta không chứng đạo, hoàn toàn không phải là đối thủ của một chiêu của bọn chúng. Nhưng mà may mắn có Giang huynh áp trận, để cho ta được dung hội quán thông, tiến thêm một bước nắm giữ lực lượng Đại Hiền chi cảnh.”

“Không tệ.” Giang Huyền gật đầu cười.

Lúc này, Khương Thần được sai đi dặn dò Cố Trường Ca truyền tin quay trở lại, trong tay còn xách theo Minh Tướng.

Dùng đại đạo tỏa liên trói từng tên một, nối thành một chuỗi.

“Công tử, mấy người này muốn thừa dịp hỗn loạn chạy trốn, bị ta bắt được.” Khương Thần tùy ý ném Minh Tướng xuống đất, bẩm báo với Giang Huyền.

Giang Huyền nhìn Minh Tướng chật vật, chậc chậc lấy làm kỳ, cười khẽ nói: “Có Minh Vệ đến cứu ngươi, ngươi còn chạy cái gì?”

Sắc mặt Minh Tướng rất khó coi, Minh Vệ có phải đến cứu hắn hay không trong lòng hắn rõ ràng hơn so với bất cứ ai, hơn nữa… Cho dù là đến cứu hắn thì đã sao?

Không phải vẫn bị ngươi một kiếm một tên giết sạch sao?

“Giang Bắc… xin ngươi, tha cho ta một mạng, ngươi muốn cái gì, ta đều có thể cho ngươi!” Đứng trước hiện thực tàn khốc… Không, nói chính xác hơn là đứng trước Giang Bắc đáng sợ, rốt cuộc Minh Tướng không chịu được nữa mà cúi đầu.

Minh Vệ Địa Huyền đỉnh phong, một kiếm một tên, đây là khái niệm gì?

Hắn thậm chí không dám tưởng tượng, nếu như một kiếm kinh diễm đến cực điểm của Giang Bắc kia rơi vào trên đầu hắn thì sẽ thoải mái như thế nào!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!