Giang Trường Thọ hài lòng cười.
Tiểu tử này gần đây càng ngày càng không có lớn không có nhỏ, ngay cả nữ oa cũng học hư, lấy luôn cả giường của hắn.
Bây giờ càng quá đáng, lại dám nghi ngờ thực lực của hắn, chuyện này hắn sao có thể nhịn?
Nếu không mau chóng biểu thị vài chiêu, không biết sau này tiểu tử này sẽ đối xử với hắn thế nào!
“Nhiều năm không gặp, Giang tiền bối vẫn thần dũng vô song.”
Bị Giang Trường Thọ răn dạy, Lục Minh Thiên Tôn và Kiêu Vương đã giết ra, hai người đối phó với mười tám vị Tôn Giả, lại như vào chỗ không người, nhẹ nhàng giết chóc, đồng thời còn có thể tranh thủ thời gian cúi đầu chào Giang Trường Thọ, biểu thị tôn kính.
Trong thần sắc trang nghiêm của hai người, có sự phức tạp khó lường và… sợ hãi.
Không có cách nào, bọn họ bị Giang Hạo Thiên dạy làm người, hộ đạo giả của bọn họ cũng bị vị này dạy làm người, đoạn kinh nghiệm đó thực sự… không dám nhớ lại!
Hai người rất nỗ lực, cảnh tượng giết chóc thể hiện ra, có thể nói là nghệ thuật.
Lục Minh Thiên Tôn ba thanh huyết nhận, cuốn lên trăm trượng huyết hải, cắt đứt cổ họng của từng vị từng vị Tôn Giả.
Kiêu Vương thì bạo lực hơn nhiều, mở rộng ra, quyền cương mang theo sát khí, đánh nát từng vị trong số tám vị Vương Hầu.
“Là hai tiểu tử các ngươi a.”
Giang Trường Thọ nhận ra hai người, nhìn quá trình giết chóc của hai người, không khỏi gật đầu: “Không tệ, những năm này quả nhiên không uổng phí.”
“Có Giang huynh ở phía trước thúc giục, chúng ta không dám lơ là.” Hai người đáp lại.
Tám trăm năm trước, cũng chính là thời đại của bọn họ, bọn họ bị Giang Hạo Thiên một người một kiếm đè ép đến không thể ngóc đầu, loại chênh lệch gần như tuyệt vọng đó khiến cho bọn họ phải mất một thời gian dài để ổn định đạo tâm …
Có thể tưởng tượng loại cảm giác “ngươi vất vả lắm mới đến Thiên Nguyên, cho rằng có cơ hội tranh đấu, người ta trực tiếp cầm kiếm đi giết Tôn Giả” kia không?
Bất lực!
“Giang huynh hiện tại…” Kiêu Vương đánh nát một vị Vương Hầu, quay đầu nhìn về phía Giang Trường Thọ, khẽ hỏi.
Giang Trường Thọ thần sắc ảm đạm, lắc đầu: “Lệnh bài không vỡ, nhưng đến nay vẫn không có tin tức, có lẽ đã tử trận ở cấm địa sinh mệnh kia rồi.”
Ong——
Ba thanh huyết nhận xé nát vị Tôn Giả cuối cùng của Minh tộc.
Đùng!
Kiêu Vương cũng bóp nát cổ họng vị vương hầu cuối cùng.
Kết thúc rồi sao?
Minh Không ngây người.
Nỗi sợ hãi không thể diễn tả được tràn ngập toàn thân, cả người không khống chế được mà run rẩy, hắn điều động cường giả của Đại Minh Tiên Triều, liên hợp với Minh tộc, rõ ràng nên nắm giữ toàn cục mới đúng, làm sao cục diện lại đảo ngược trong nháy mắt, Tôn Giả chết vô số, ngay cả Thiên U Lão Tổ…
Minh Không liếc nhìn đầu lâu trên mặt đất, quay đầu bỏ chạy.
“Thật đáng chết! Thật đáng chết! Thật đáng chết! Sao hộ đạo giả của Giang Bắc lại mạnh mẽ như vậy!”
Lục Minh Thiên Tôn và Kiêu Vương liếc nhìn Minh Không bỏ chạy, không có ý
đuổi theo.
Thứ nhất, bọn họ còn ở trong đại trận của Minh tộc, bảo vệ sự an toàn của những yêu nghiệt này mới là nhiệm vụ hàng đầu.
Thứ hai là vì để cho bọn họ ra tay với một hậu bối thì nhiều ít cũng có chút mất mặt, để lại làm bàn đạp cho tiểu bối đi.
Ngay sau đó, hai người chậm rãi đi trở lại, nhìn về phía Giang Trường Thọ, thần sắc hơi trầm xuống: “Giang huynh là thần nhân, phúc duyên thâm hậu, nhất định sẽ không có việc gì!”
Bọn họ không phải đang an ủi Giang Trường Thọ mà là trong lòng bọn họ thực sự nghĩ như vậy.
Theo kinh nghiệm bị Giang Hạo Thiên nghiền ép những năm đó của bọn họ, Giang huynh… là người tạo ra kỳ tích, không có gì có thể ngăn cản được hắn.
Cấm địa sinh mệnh nguy hiểm, có lẽ có thể để cho Hư Thần ở lại vĩnh viễn nhưng tuyệt đối không thể lưu lại Giang huynh.
Giang Huyền ở bên cạnh vẫn luôn nhìn chằm chằm Lục Minh Thiên Tôn và Kiêu Vương, ngay cả Minh Không bỏ chạy cũng không để ý, hắn rất muốn thông qua hai người để hiểu thêm một ít về chiến tích huy hoàng của phụ thân ngày xưa.
Nhưng vào lúc này, từ sâu trong Đồng Ma Thành có ba bóng người mơ hồ đi ra, khí tức quỷ dị, vô thượng, giống như hòa hợp với thiên địa, với đại trận chuyển sinh mà Minh tộc bày ra.
Đại trận bao phủ mấy vạn dặm, lại nâng cấp, vô số trận pháp, cấm chế giống như ngưng tụ thành thực chất, đen như mực, uy lực giam cầm, áp chế khủng bố, ngay cả Lục Minh Thiên Tôn và Kiêu Vương trên mặt cũng xuất hiện chút biến hóa.
“Trò chuyện rất hăng say nha!”
“Coi Minh tộc chúng ta là cái gì?”
Uy áp khủng bố như sóng dữ đánh tới.
Sắc mặt mọi người đều biến đổi, đây là… Hư Thần!
Đến ba vị Hư Thần!
Giang Trường Thọ vung tay tán đi uy áp cho mọi người, nhìn về phía ba vị Hư Thần đi tới, con ngươi hơi nheo lại, có chút nghi hoặc, những Hư Thần Minh tộc này làm sao mà đi tới Huyền Thiên được?
Không giống như những tôm tép nhãi nhép kia, Hư Thần cảnh đi qua đây… không có lý do gì mà lại không có chút động tĩnh nào a?
Ba vị Hư Thần Minh tộc đứng ở trên không trung, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Giang Trường Thọ, sát ý phun ra nuốt vào: “Giang gia Giang Trường Thọ? Bán bộ Chân Thần?”
“Phá hủy đại nghiệp Minh tộc ta, hôm nay ngươi khó thoát khỏi chết!”
Bọn họ vốn không muốn xuất hiện, theo lý mà nói, có Thiên U Lão Tổ trấn giữ thì đã đủ rồi.