Thất Tinh Bà Bà sửng sốt: “Hiện tại đại thế chưa giáng lâm, đại đạo không hiển, thiên địa có trói buộc, Giang Trường Thọ… có lẽ không thể thành công đột phá chứ?”
Triệu Phù Dao lắc đầu cười khẽ: “Chính bởi vì giai đoạn hiện tại đột phá cực kỳ khó khăn, nếu Giang Trường Thọ không có tám phần nắm chắc trở lên thì sao lại chọn đột phá vào lúc này?”
“Có phần tự tin này, đột phá cũng là chuyện đương nhiên.”
“Hơn nữa…”
Triệu Phù Dao con ngươi sâu thẳm hơn vài phần, trong đầu hiện lên bóng dáng Giang Huyền, nhẹ giọng thì thầm: “Hắn chính là người hộ đạo của tên đó…”
Giang gia tổ địa, tinh hà bao la đảo ngược, Thần Mộ lóe ra hào quang cổ xưa.
Ý thức Sơn Tổ, Cổ Tổ hóa thành hư ảnh, đứng trên không trung tổ địa, ánh mắt xuyên thấu hư không, nhìn về phía Đồng Ma Thành Trung Thần Châu, trên mặt không giữ nổi bình tĩnh nữa.
“Tiểu tử này… sao lại đột nhiên không giấu được nữa?” Cổ Tổ kinh ngạc nói.
Sơn Tổ con ngươi hơi cụp xuống, đáy mắt lướt qua một tia ngưng trọng: “Sợ rằng thế cục trong Ma Quật còn nghiêm trọng hơn so với chúng ta tưởng tượng!”
“Không phải Chân Ma đã bị ngươi áp chế rồi sao?” Cổ Tổ sửng sốt, ngay sau đó cũng phản ứng lại, sắc mặt lập tức có biến hóa, rốt cuộc mấy người Giang Huyền gặp phải chuyện gì mà ép Giang Trường Thọ tới chủ động đột phá Chân Thần, lấy đó tìm kiếm sinh cơ?
“Hay là, chúng ta đi một chuyến?” Cổ Tổ đề nghị.
Sơn Tổ gật đầu, đừng nói thế cục trong Ma Quật không rõ, mấy người Giang Huyền gặp nguy cơ, chỉ riêng việc Giang Trường Thọ cưỡng chế độ Chân Thần kiếp thì cũng cực kỳ hung hiểm, cần bọn họ hộ đạo.
Từ sâu trong tinh hà thâm thúy truyền đến một tiếng cười ha hả.
“Hai vị lão tổ già cả yếu ớt, đừng có tham dự vào, chỗ Trường Thọ để ta đi là được.”
Sơn Tổ, Cổ Tổ sửng sốt nhìn lại, chỉ thấy một thân hình cường tráng, tự tay xé rách hư không, ngang dọc hư không mà đi.
Sơn Tổ, Cổ Tổ đều trầm mặc.
Một lúc sau, Cổ Tổ mở miệng, kỳ quái nói: “…Tiểu tử này tung hoành ở bên ngoài có mười vạn năm rồi chứ? Thọ huyết vẫn chưa tiêu hao hết?”
Sơn Tổ con ngươi thâm thúy, không biết đang suy nghĩ cái gì, lâu sau, mới nhẹ nhàng nói một câu: “Hư Thần thọ nguyên cực hạn là năm vạn năm, Giang Trường Thọ am hiểu đạo lý ‘cẩu’, cho nên thọ nguyên tăng không ít.”
“Nhưng tiểu tử này…”
……
Đồng Ma Thành.
Trong thời đại này, đại thế chưa đến, thiên địa trói buộc vẫn còn, uy lực Chân Thần kiếp cực kỳ khủng bố, chỉ mới sơ bộ ngưng tụ thì đã hiện ra uy lực có thể hủy diệt thế giới.
Muôn vàn lôi đạo chi lực ngưng tụ thành lôi xà, vũ động ở giữa thiên khung, tựa như vô thượng lôi ngục, hủy diệt sinh linh thế gian.
Hư Thần Minh tộc hợp nhất với đại trận chuyển sinh, dù là Hư Thần cũng có thể giam cầm, không thể phá vỡ, nhưng ở trước mặt Chân Thần kiếp này thì lại giống như giấy vậy.
Thậm chí không cần lôi kiếp rơi xuống, chỉ riêng năng lượng tán loạn ra thì đã đánh tan đại trận chuyển sinh, từng vết nứt xuất hiện.
Trói buộc bao phủ mấy vạn dặm tiêu tan trong nháy mắt.
Cường giả các phương thế lực kinh hãi vạn phần, nhưng chú ý đến cảnh này thì trong lòng mừng rỡ, vội vàng bóp nát truyền tin linh phù, truyền tin cầu viện về thế lực của bọn họ!
Trong suy nghĩ của bọn họ, Giang Trường Thọ tiền bối cưỡng ép độ kiếp, có lẽ không phải là có nắm chắc phá vỡ thiên địa trói buộc, đăng lâm Chân Thần cảnh mà là mượn phương pháp này trợ giúp bọn họ thoát khỏi nguy hiểm, mời cường giả đến cứu viện!
Hành động hy sinh vì người khác này khiến cho bọn họ kính phục, cảm động.
Lúc này, các phương cổ lão thế lực bị Chân Thần kiếp kinh động đã nhận được tin tức cầu cứu từ cường giả của bọn họ, lại biết được âm mưu của Đại Minh Tiên Triều và Minh tộc, phẫn nộ không thôi.
Liên tiếp mời Hư Thần lão tổ nhanh chóng đến cứu viện.
Đại Minh Tiên Triều lại dám cấu kết với Minh tộc, phản bội nhân tộc, ra tay với người của bọn họ, đúng là không muốn sống nữa!
Hơn nữa, bọn họ là nhân tộc, nên xem diệt sát dị tộc như bổn phận của mình.
Hơn nữa, Hư Thần Giang gia vì cứu mọi người thoát khỏi nguy hiểm mà không tiếc mạo hiểm độ kiếp, cưỡng chế phá vỡ đại trận Minh tộc, phần đại nghĩa này, bọn họ sao có thể ngồi yên mà nhìn được?!
Lúc này, Giang Trường Thọ đã đi ra khỏi đại trận, đi lên không trung nghênh đón thiên kiếp, nhìn thấy kiếp vân đang tích lũy năng lượng mạnh mẽ, con ngươi hơi nhíu lại, đáy mắt lướt qua một tia hoài nghi.
Chân Thần kiếp này… sao lại yếu hơn nhiều so với hắn tưởng tượng?
Nhưng mà, Giang Trường Thọ không dám lơ là.
Đại thế còn chưa giáng lâm, trời đất vẫn còn tồn tại trật tự gông cùm không thể vượt qua, uy lực của Chân Thần kiếp thời đại này, so với những thời đại hoàng kim trong cổ tịch còn mạnh hơn rất nhiều rất nhiều.
Nếu so sánh với thời kỳ Thượng Cổ, Chân Thần kiếp hiện tại, phải mạnh hơn gấp mấy chục lần!
Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà cho dù hắn có xác suất thành công chín phần tám, cũng vẫn luôn không muốn đột phá.
“Không thể lơ là, cẩn thận một chút là được!”
“Chân Thần kiếp dưới trật tự gông cùm, tuyệt đối không thể đơn giản như bề ngoài được!”
Giang Trường Thọ thầm nghĩ.
Ngay sau đó, Giang Trường Thọ thúc giục cổ lão đại đỉnh, Tứ Tượng thần linh hư ảnh bao quanh toàn thân, hình thành Tứ Tượng phòng ngự.
Lại tế ra huyền giáp, hình thành một tầng bình chướng đen kịt, bảo vệ trước ngực.