Virtus's Reader
Thiên Mệnh Phản Phái: Ta, Cự Tuyệt Từ Hôn!

Chương 562: CHƯƠNG 561: KHÔNG MUỐN TẤT CẢ ĐỀU HỦY DIỆT!

"Bản tọa không yêu cầu ngươi phải kết xuất nhân quả với bản tọa, cũng không cần ngươi nhất định phải báo thù cho mười vạn sinh linh Minh Quang Thành, chỉ cần ngươi tin tưởng bản tọa, nhận lấy truyền thừa của bản tọa, để sau này, nếu như gặp được người của Minh Quang Thành may mắn sống sót bên ngoài, có thể quan tâm giúp đỡ một chút, kế thừa truyền thống."

Tiên âm mang theo vẻ mệt mỏi vang lên, Thiên Hiểu Tiên Nhân đã hóa thành những chấm sáng nhỏ bé, theo gió mà tan biến.

Chỉ còn lại một đạo Tiên Ấn huyền diệu kia, lơ lửng trước tiên chu của Giang Huyền, tỏa ra khí tức mỏng manh, nhưng lại hiển thị sự hùng vĩ, huyền ảo vô thượng.

Giang Huyền và mọi người đều sững sờ, không ngờ lại xuất hiện cảnh tượng như vậy.

Vị Thiên Hiểu Tiên Nhân này… lại vô tư như thế sao?

Giang Trường Thọ thở dài, người sắp chết, lời nói ra cũng hiền hòa, vị Thiên Hiểu Tiên Nhân này có thể thật sự lo lắng cho mười vạn sinh linh Minh Quang Thành bị độc thủ, nên mới hơi nóng vội một chút, Giang Huyền lần này có lẽ quá cẩn thận rồi.

Khương Thần nhìn chằm chằm vào đạo Tiên Ấn kia, trong lòng không khỏi ca thán, thì ra còn có thể làm như vậy sao?

Ngoại trừ Thiếu Vương ra, còn có ai đâu!

Sinh Mệnh Tinh Linh lại trợn tròn mắt, ánh sáng màu xanh lục trong mắt lóe lên, chê bai nói: "Thiên Hiểu Tiên Nhân này khi còn sống dù sao cũng là Thần Tôn, sao lại giống như kẻ bám đuôi người khác thế?"

"Chủ nhân đã từ chối hắn rồi, mà hắn lại còn mặt dày muốn tặng truyền thừa!"

Lời nói này vừa ra khỏi miệng, Giang Trường Thọ và Khương Thần ngay lập tức đều nhìn về phía Sinh Mệnh Tinh Linh, ánh mắt mang theo ý vị kỳ quái.

Sinh Mệnh Tinh Linh sắc mặt cứng đờ, đột nhiên nhớ ra, cảnh tượng nó cố chết đuổi theo chủ nhân lúc trước, với việc Thiên Hiểu Tiên Nhân này muốn tặng truyền thừa… hình như không có gì khác biệt.

Nó bĩu môi, vội vàng bổ sung: "Nhưng phải nói là, ánh mắt của người này vẫn rất tốt, nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ không nhìn ra được tài năng xuất chúng và tương lai vô hạn của chủ nhân!"

Giang Trường Thọ và Khương Thần đều giật giật khóe miệng.

Nếu như không phải đã nhìn thấy bản thể của vị này rồi, thì ai có thể nghĩ được con rùa đen nhỏ nhặt "giỏi nhìn người” trước mặt này, lại có liên quan đến Sinh Mệnh Tinh Linh, sản vật của Sinh Mệnh Đại Đạo trong truyền thuyết chứ?

Còn Giang Huyền, nhìn Tiên Ấn mang theo truyền thừa cả đời của Thiên Hiểu Tiên Nhân trước mặt, thần sắc lại cực kì khó coi, cho dù Tiên Ấn đã nằm trong tầm tay, lại như thể không hề có nguy hiểm gì.

Bởi vì… cái cảm giác chết chóc kia, lại đến rồi!

Tuy không quá mạnh mẽ, hoàn toàn không thể nào so sánh được với lúc đối mặt với Sinh Mệnh Thần Khí kia, nhưng vẫn khiến cho linh hồn hắn cảm thấy bất an, có chút hồi hộp.

Giang Trường Thọ thấy Giang Huyền vẫn còn do dự, không nhịn được lên tiếng: "Tiểu tử, còn do dự gì nữa? Thiên Hiểu Tiên Nhân đã về với cát bụi, chỉ còn lại đạo Tiên Ấn mang theo truyền thừa này, không có nguy hiểm đâu, cứ nhận lấy đi."

Trong lòng cũng có chút tự trách, quả nhiên Cẩu Đạo của mình chưa luyện đến nơi đến chốn, dẫn đến tiểu tử này cũng có chút không bình thường rồi.

Nên cẩn thận thì không cẩn thận, không nên cẩn thận lại cẩn thận quá mức.

Thế nhưng chưa đợi Giang Trường Thọ tiếp tục khuyên nhủ Giang Huyền, lại thấy Giang Huyền đã triệu hồi ra Thanh Phong, hắn không dám lơ điện cái cảm giác "hồi hộp” này, mọi nguy hiểm đều phải bị bó chết ngay từ trong trứng nước!

Thanh Phong này là Chân Thần Khí được Giang Trường Thọ lão tổ "chế tạo”ra bằng thủ đoạn đặc biệt, trong tay Giang Huyền, lại một lần nữa tỏa ra sức mạnh kinh khủng, đặc biệt là tu vi hiện tại của hắn đã bước vào Thiên Nguyên Cảnh, hơn nữa Kiếm Vực cũng đã đạt đến trung kỳ, một kiếm chém ra, uy lực có thể nói là làm lung chuyển cả thế giới!

Ong —

Một kiếm chém ra, phát ra ánh sáng vàng kim dào dạt, trong kiếm khí thuần khiết, sắc bén, mang theo một tia Thái Dương Thần Hỏa nóng bỏng.

Kiếm ra, hiện ra hình ảnh một mặt trời.

Uy thế khó có thể diễn tả bằng lời, lại khiến cho thiên địa vạn dặm xung quanh thay hình đổi dạng.

Ngọn lửa màu vàng kim, ngọn lửa nóng bỏng, giống như một vùng biển lửa cuồn cuộn, nhưng lại tràn đầy sự sắc bén của kiếm!

Chính là Đại Nhật Kiếm Chương!

Khả năng ngộ đạo kinh người của Giang Huyền đã không cần phải bàn cãi, mặc dù thời gian có được Đại Nhật Kiếm Chương không lâu, nhưng cũng rất thuận lợi ngộ ra được thức kiếm chiêu đầu tiên của nó.

Điều khiển tia Thái Dương Thần Hỏa đã nắm giữ trong tay, kiếm ra như mặt trời, dùng ánh sáng của mặt trời, soi sáng vạn vật!

Hình ảnh mặt trời lao xuống Tiên Ấn, hệt như muốn hủy diệt nó trong một chiêu.

"Cái đậu mẹ?!"

Giang Trường Thọ và mọi người đều sững sờ, đây là ý gì thế?

Truyền thừa không muốn, thì trực tiếp hủy diệt?

Hung dữ như vậy sao?

Sinh Mệnh Tinh Linh cả cổ lẫn đầu đều co rụt lại, nó đột nhiên phát hiện, tiểu chủ nhân này hình như không "ôn hòa dễ gần” như nó tưởng tượng!

Hơn nữa, không giống vị "miệng nói ngọt lòng đầy dao” kia, tính cách của vị này, cực kì bá đạo!

Không những thứ không lấy được thì phải hủy diệt, ngay cả thứ không cần, cũng phải hủy diệt!

Thế này thì biết kêu ai oan đây!

Khương Thần càng thấy đau lòng hơn, Thiếu Vương ơi! Ta biết ngài không thèm để ý đến chút truyền thừa nhỏ nhoi này, nhưng mà ngài không thèm… có rất nhiều người thèm muốn đấy ạ, hay là ngài suy nghĩ lại xem sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!