Lại ví dụ như, Thần Tử Diêu gia Diêu Vũ Thần, tên yêu nghiệt Dung Đạo Cảnh của Tần gia là Tần Côn…
Tuyệt sắc như vậy chỉ ứng có trên trời, nhân gian sao có được mấy người?
Nếu như không ôm vào lòng, há chẳng phải là đáng tiếc sao?
Có lẽ là bệnh chung của đàn ông, mỹ nhân nhìn thấy mà không có được, luôn có thể khơi dậy dục vọng chiếm hữu của bọn họ hơn, lúc này cũng vậy, Nam Cung Minh Nguyệt uy nghi như bậc đế vương, khí chất cao ngạo, xinh đẹp, trong nháy mắt đã ăn sâu vào nội tâm bọn họ, đánh thức dục vọng nguyên thủy nhất của bọn họ.
“Tên nhãi Giang gia kia có đức hạnh gì, mà có thể có được tuyệt sắc như vậy?"
Minh Ly Thiên thầm hừ lạnh một tiếng, trong lòng âm thầm tính toán, trước khi chém giết Giang Huyền, nhất định phải cưỡi nữ nhân của hắn trước!
Cũng giống như Minh Ly Thiên, người hâm mộ, ghen tị Giang Huyền, kỳ thật cũng không ít.
Hoặc rõ ràng, hoặc âm thầm, đều cho rằng bản thân so với Giang Huyền, càng thích hợp kết làm đạo lữ với Nam Cung Minh Nguyệt hơn!
Mà đúng lúc này.
Đại Thần Tử Đại Càn Nam Cung Vấn Thiên và Nhị Thánh Nữ Nam Cung Diệp Hoa, lại đồng thời đi ra.
Nam Cung Vấn Thiên Thần Huyết sôi trào, Thần Huyết toàn thân giống như dung nham sôi trào, như một vị chiến thần đi ra từ trong biển lửa!
Mà Nam Cung Diệp Hoa lại triệu hồi ra một thanh trường kiếm bằng ngọc bích, mũi kiếm chỉa thẳng vào Nam Cung Minh Nguyệt, khí tức sắc bén, rõ ràng là một kiện Chân Thần Khí.
“Nam Cung Minh Nguyệt, chúng ta cũng nên giải quyết ân oán rồi!” Nam Cung Vấn Thiên và Nam Cung Diệp Hoa lạnh lùng nói.
Hôm trước, bọn họ đã thành công bước vào Thiên Nguyên Cảnh, làm theo lời lão tổ trong tộc, đêm dài lắm mộng, nhanh chóng giao chiến với Nam Cung Minh Nguyệt, đánh bại nàng ta, trục xuất khỏi cuộc chiến tranh giành hoàng vị!
Cho nên hôm nay bọn họ lựa chọn ở chỗ này, dưới sự chứng kiến của vô số yêu nghiệt Huyền Thiên, đường đường chính chính đánh bại nàng, kéo nàng ta xuống thần đàn, giẫm nát dưới chân!
Ánh mắt của các thiên kiêu, yêu nghiệt đều lóe sáng, có chút bất ngờ, cũng có chút tò mò, về phần tranh đoạt hoàng vị Đại Càn, bọn họ ít nhiều gì cũng biết một chút, bọn họ rất muốn biết... Thực lực của Nam Cung Minh Nguyệt, liệu có giống như dung nhan của nàng ta, nghiền ép thiên hạ hay không?
Nam Cung Minh Nguyệt khẽ nhướng đôi mắt đẹp, thản nhiên liếc nhìn hai người một cái, nàng ta không hề bất ngờ khi đối phương gây sự vào lúc này, trong mắt đối phương, bây giờ có lẽ là thời cơ tốt nhất.
"Nghĩ kỹ rồi chứ?"
Nam Cung Minh Nguyệt cười nhạt: “Đã chuẩn bị tâm lý tiếp nhận thất bại trước mặt mọi người chưa?"
Sắc mặt Nam Cung Vấn Thiên và Nam Cung Diệp Hoa có chút khó coi.
Khí thế đối phương thật sự quá mạnh, căn bản không phải Địa Huyền có thể có được, điều này khiến nội tâm bọn họ có chút mất cân bằng, tên gia hỏa từ Biên Thùy chi địa này xuất hiện, dựa vào cái gì có thể đứng ở vị trí ngày hôm nay?!
Nam Cung Diệp Hoa lạnh lùng nhìn chằm chằm Nam Cung Minh Nguyệt, trầm giọng quát: “Đừng làm ra vẻ ta đây vênh váo tự đắc nữa!”
“Đừng quên, ngươi chỉ là một tên Địa Huyền!!”
Nam Cung Minh Nguyệt thản nhiên cười, nói: “Vậy thì đã sao?”
Thần sắc hai người Nam Cung Diệp Hoa khựng lại, lại không cách nào phản bác.
Trước mặt đối phương, khí thế bọn họ tự nhiên yếu hơn một bậc, giống như Thần Tử đối mặt với người cầm quyền, đầu óc không tự chủ được mà cúi thấp xuống.
Thế nhưng rõ ràng thân phận bọn họ đều là Thần Tử, Thánh Nữ a!
Hơn nữa bọn họ mới là Thiên Nguyên cảnh, tu vi cao hơn đối phương cả một đại cảnh giới.
Tại sao bây giờ bọn họ lại bị áp chế?
Cái này mẹ nó căn bản không có đạo lý a!
“Đừng làm chậm trễ thời gian của các vị khách quý, hai người các ngươi, ai muốn lên trước?” Nam Cung Minh Nguyệt nhàn nhạt liếc mắt nhìn hai người một cái, ngữ khí lộ ra tùy ý.
Thế nhưng đúng lúc này, lại có kẻ không biết điều, cố tình muốn xen vào một phen, biểu hiện sự tồn tại của mình.
“Hai người các ngươi, nhận thua đi!”
Một nam tử trẻ tuổi mặc Tử Kim đạo bào, chậm rãi bước ra, trong tay cầm một cây Sơn Hà phiến, trên khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười phong lưu.
Mọi người đều nhìn sang, có chút hiếu kỳ, vị này là ai? Tại sao có chút xa lạ?
“Lục Vạn Pháp, hạch tâm đệ tử của Thái Nhất Đạo Môn.”
Thiên kiêu Tần gia Tần Côn từ thế giới bên kia đến, híp mắt lại, thản nhiên lên tiếng, giải hoặc cho mọi người: “Thực lực không tệ, đã là Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ.”
Lời vừa nói ra, mọi người nhất thời sáng tỏ, xem ra Lục Vạn Pháp này cũng là từ thế giới bên kia đến.
Thái Nhất Đạo Môn?
Thái Nhất Đạo Môn ở Trung Thần Châu ngày càng suy yếu,vị thiên tài duy nhất Lục Huyền Cơ, cũng bởi vì rớt khỏi Tiềm Long Bảng mà đạo tâm sụp đổ, thế hệ này đã sớm không có thiên kiêu tranh đoạt đại thế, lại không ngờ rằng người của bọn họ, ở thế giới bên kia lại phát triển không tệ.
Nghe ngữ khí của Tần Côn, không khó suy đoán, ở thế giới bên kia, thực lực của Thái Nhất Đạo Môn, chỉ e là không kém hơn Tần gia bao nhiêu.
Chỉ là hạch tâm đệ tử, Lục Vạn Pháp đã có tu vi Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ, cũng có thể chứng minh một hai.
Lúc này, Lục Vạn Pháp một bên gõ gõ cây Sơn Hà phiến trong tay, một bên nhìn về phía Nam Cung Vấn Thiên cùng Nam Cung Diệp Hoa hai người, thản nhiên nói: “Đây không phải uy hiếp, mà là thông báo, càng là ban ân huệ cho hai người các ngươi.”