Trong lòng mọi người thầm mắng, nhưng không thể không thừa nhận, so với Lục Vạn Pháp bị đạp thành bùn nhão, thái độ của Tần Côn quả thật tốt hơn rất nhiều, cũng có thể coi là lịch sự, không khiến cho người ta ghét.
Cùng là theo đuổi Nam Cung Minh Nguyệt, cùng là muốn ra tay giúp đỡ, nhưng có thể thấy rõ sự khác biệt.
Tuy nhiên, có lẽ không có ai chú ý đến, Tần Lam, thiên kiêu nữ tử Dung Đạo Cảnh bên cạnh Tần Côn, lại nhíu mày, ánh mắt nhìn Nam Cung Minh Nguyệt có thêm một tia ghen ghét.
"Giả tạo!"
Diêu Vũ Thần cười lạnh một tiếng: “Giai nhân diễm lệ, quân tử hảo cầu (*), tâm tư của ngươi, ai trong này không nhìn ra? Theo ta thấy, ngươi còn không bằng Lục Vạn Pháp!"
(*) Ý chỉ người con gái đẹp thì người con trai nào cũng muốn theo đuổi
"Lục Vạn Pháp tuy hành vi tiểu nhân, nhưng ít ra cũng quang minh lẽ trực, còn ngươi...”
"Hừ, ta ở đây khuyên ngươi một câu, không làm được quân tử, thì đừng có giả vờ nữa!"
Sau đó, bỏ qua ánh mắt lạnh lùng của Tần Côn, Diêu Vũ Thần quay sang Nam Cung Minh Nguyệt, thản nhiên nói: "Minh Nguyệt, thành ý của Diêu Vũ Thần ta và Diêu gia ta tin rằng ngươi và Đại Càn đều đã thấy, mặc dù Đại Càn Hoàng Đế vẫn đang cân nhắc, nhưng ta tin với sự sáng suốt của Đại Càn Hoàng Đế, nhất định sẽ đồng ý chuyện kết hôn của chúng ta.”
"Hôm nay, ta, vị hôn phu tương lai của ngươi, sẽ chiến đấu vì ngươi!"
Lời vừa dứt, cả hội trường xôn xao.
Chuyện kết hôn của Diêu Vũ Thần và Nam Cung Minh Nguyệt?
Từ khi nào vậy?
Chẳng lẽ Diêu Vũ Thần đã nhanh chân hơn một bước sao?
Tên này âm hiểm như vậy sao?
"Chắc là không thể nào đâu...”
Mọi người bàn tán xôn xao, nhìn thái độ của Nam Cung Minh Nguyệt, rõ ràng cô ta vẫn tương đối quan tâm đến Giang Huyền a, không có ý định hủy hôn ước mới đúng chứ?
Chẳng lẽ nói... bên trong Đại Càn Tiên Triều đang làm loạn? Lén lút làm chuyện cẩu huyết này sau lưng Nam Cung Minh Nguyệt?
Đại Càn Tiên Triều cường thịnh bao nhiêu năm như vậy, chắc là không ngu ngốc như vậy đâu?
Dù sao thì, Nam Cung Minh Nguyệt cũng là yêu nghiệt có khả năng nắm giữ hoàng vị Đại Càn, trở thành người kế vị tương lai của Đại Càn, làm sao có thể bỏ qua ý muốn của bản thân cô ta để sắp xếp chuyện kết hôn?
Phải ngu đến mức nào, mới có thể làm ra hành động ngu ngốc như vậy?
"Cũng không chắc, Trường Sinh Diêu gia từng xuất hiện một vị Thánh Nhân, thực lực vô song, nền tảng càng là khó lường, Đại Càn để đối phó với đại thế, không phải là không có khả năng vì minh hữu mạnh mẽ là Diêu gia này, mà ép buộc chuyện kết hôn của Nam Cung Minh Nguyệt.” Có thiên kiêu bình tĩnh phân tích, nhưng trong lòng lại thầm mắng, Diêu gia và Diêu Vũ Thần này, thật sự là mặt dày!
Những người có mặt, cho dù ngưỡng mộ Nam Cung Minh Nguyệt, có những tâm tư của đàn ông, nhưng đại thể vẫn nằm trong quy tắc để tranh giành, trước tiên là tranh giành sự ưu ái của Nam Cung Minh Nguyệt, ngay cả Lục Vạn Pháp đáng khinh bỉ cũng vậy, Diêu Vũ Thần và Diêu gia thì hay rồi, lẳng lặng bỏ qua Nam Cung Minh Nguyệt, trực tiếp dùng thế lực để áp chế, đối thoại với Đại Càn Tiên Triều...
Nam Cung Minh Nguyệt thản nhiên liếc nhìn Diêu Vũ Thần một cái, không biểu hiện gì nhiều, khác với Lục Vạn Pháp, nàng tự tin có thể trấn áp tuyệt đối, nên không cần suy nghĩ nhiều, có thể trực tiếp bộc phát sát khí, còn Diêu Vũ Thần này thì nàng không chắc chắn có thể nắm chắc... Không có nắm chắc giết chết, thì không nên manh động, đánh rắn đừng đánh dậy cỏ, đây là đạo lý sư tôn Bi Thanh dạy nàng ngay từ khi bắt đầu tu hành.
Ngoài ra, nàng cũng muốn xem thái độ của nội bộ Đại Càn, nếu như đương kim Thánh Thượng thật sự đã già nên không nhìn rõ...
Nam Cung Minh Nguyệt lắc đầu, trong mắt lóe lên tia mệt mỏi, tu luyện đến nay, nàng đã thấy không ít kiểu người, ít nhiều đều mang tâm lý lợi dụng, nói một cách thô tục thì đều là giao dịch lợi ích, người thật lòng tốt với nàng chỉ có hai người, một là vị hôn phu Giang Huyền, hai là sư tôn Bi Thanh.
Giang Huyền cho đến nay vẫn chưa gặp mặt, chỉ có một giấc mộng kỳ diệu coi như là tạo hóa, khiến hai người có thêm sự giao thoa linh hồn huyền diệu, như thể tính mệnh gắn bó với nhau, có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.
Chẳng hạn như hiện tại, nàng mơ hồ cảm nhận được, đối phương đang đến gần, không còn cách nàng bao xa nữa.
Còn sư tôn Bi Thanh...
"Chuyện này xong rồi, phải trở về một chuyến, ơn này phải báo.” Nam Cung Minh Nguyệt thầm nghĩ.
Ngay sau đó, Nam Cung Minh Nguyệt gạt bỏ những suy nghĩ phức tạp trong lòng, đôi mắt đẹp mang theo vẻ anh khí nhẹ nhàng nhìn lên, có thêm vài phần lạnh lùng và uy nghiêm, nhìn Diêu Vũ Thần và Tần Côn, lạnh lùng thốt ra một câu: "Trên thế gian này, những người mà Nam Cung Minh Nguyệt ta cần dựa dẫm không nhiều, rõ ràng... hai ngươi, không xứng!"
"...”
Diêu Vũ Thần và Tần Khôn sắc mặt đều lạnh lùng, trong lòng có chút bực bội, thân phận của bọn họ cao quý biết nhường nào, thực lực mạnh mẽ biết nhường nào, nói khó nghe một chút, bọn họ chỉ cần vẫy tay một cái, thì có biết bao nhiêu nữ nhân chủ động tới gần, hôm nay tự hạ thấp thân phận, cúi đầu vì Nam Cung Minh Nguyệt, đối phương không chấp nhận thì thôi đi, lại còn lạnh lùng như thế nữa chứ!
Bọn họ không xứng?
Bọn họ mà còn không xứng, thì trên đời này, còn có ai xứng?
Giang Huyền?
Thật là nực cười!