Virtus's Reader
Thiên Tỉnh Chi Lộ

Chương 199: Mục 199

STT 200: CHƯƠNG 186: CƯỜNG GIẢ ĐƯƠNG THỜI

Gió vẫn rít, mưa vẫn rơi.

Thời gian lại dường như ngưng đọng, tất cả mọi người đều đứng sững tại chỗ.

Tần Tang dù chưa nhận ra người trước mắt chính là Trộm, nhưng nàng cũng nhanh chóng cảm nhận được sức mạnh cường đại ấy từ đối phương. Khổ Trúc bảo nàng chạy nhanh, thế nhưng cảm giác áp bách chợt ập đến lại khiến nàng hoàn toàn không thể cất bước.

Mạnh đến mức nào?

Tần Tang căn bản không thể nào hình dung, nàng chỉ biết loại cảm giác áp bách này là đáng sợ nhất mà nàng từng cảm nhận được từ trước đến nay. Nó vượt qua cả đại ca nàng, cũng vượt qua cả phụ thân nàng.

Đại ca và phụ thân nàng đều là cường giả Tứ Phách quán thông, thế mà người này lại còn muốn vượt trội hơn hẳn bọn họ một bậc. Sức áp bách như vậy, tuyệt đối không phải cường giả ngang cảnh giới có thể tạo ra. Ngũ Phách quán thông, chỉ có Ngũ Phách quán thông!

Ngũ Phách quán thông, so với Tứ Phách quán thông, không đơn thuần là thêm một con số "một" vào "bốn". Sự gia tăng sức mạnh khi quán thông thêm một phách không nằm ở con số "một" ấy, mà là ở sự phức tạp, đa dạng hơn hẳn trong cách thức tổ hợp và vận chuyển Phách chi Lực được diễn sinh ra sau mỗi lần đột phá.

Song Phách quán thông so với Đơn Phách quán thông, sự tăng lên vẫn chưa thể xem là quá đáng sợ, dù sao tổ hợp và biến hóa của Song Phách cũng có hạn.

Đến cảnh giới Tam Phách quán thông, thực lực đã có thể nhảy vọt một bậc lớn. Khi tiến vào cảnh giới này, bởi vì sự tổ hợp và biến hóa của Phách chi Lực càng phức tạp, đã không thể đơn thuần dựa vào cảnh giới để đánh giá thực lực nữa. Sự lý giải và vận dụng Phách chi Lực của mỗi người, những dị năng và uy lực nắm giữ được, sẽ định nghĩa thực lực chân chính của mỗi tu giả.

Sau đó là Tứ Phách quán thông. 240 năm trước, vẫn chưa có ai đạt tới cảnh giới này. 240 năm sau cho đến nay, Tứ Phách quán thông cũng được xưng là cường giả vạn người có một, đạt đến cảnh giới này thường là những kẻ có thiên phú kinh người hoặc xuất thân hiển hách, huyết mạch cao quý. Chính họ đã định hình cục diện đại lục trong 240 năm qua, cuối cùng tạo nên thế chân vạc của ba đại đế quốc như hiện tại.

Thế nhưng ngay thời điểm đương thời, sáu vị cường giả Ngũ Phách quán thông bất ngờ xuất hiện. So với Tứ Phách quán thông, đây lại là một bước nhảy vọt về thực lực. Chỉ là sáu vị cường giả đứng đầu này, xuất thân và bối cảnh khác nhau một trời một vực, từ trước đến nay vẫn chưa gây ra bất kỳ biến động quy mô lớn nào làm đảo lộn cục diện đại lục.

Yến gia Tây Bắc, vốn dĩ đã là hào môn vọng tộc truyền thừa ngàn năm. Sau khi đương nhiệm gia chủ Yến Thu Từ đột phá Ngũ Phách quán thông, đại lục không còn gia tộc nào có thể sánh vai với Yến gia. Yến gia nhiều đời cư ngụ tại Lạc thành Tây Bắc, tuy thuộc Thanh Phong đế quốc, nhưng giờ đây ai cũng biết, khu vực Lạc thành này, Yến gia là bá chủ. Thanh Phong đế quốc đơn giản là nhắm mắt làm ngơ, Lạc thành thậm chí không cắt cử quan viên đến cai quản. Yến Thu Từ cũng tự nhận là thành chủ, bất quá thành chủ của hắn siêu nhiên hơn rất nhiều so với những thành chủ như Vệ Trọng của Hạp Phong thành.

Lữ Trầm Phong, điển hình của phái học viện. Không có xuất thân đặc biệt, không có huyết mạch phi phàm, Lữ Trầm Phong giống như bất kỳ học sinh nào mỗi năm ồ ạt đổ vào học viện để bắt đầu con đường tu hành. Hắn bắt đầu từ ngôi học viện nhỏ gần quê nhà, từng bước một vững chắc, cuối cùng đạt đến Ngũ Phách quán thông tại Bắc Đẩu học viện, một trong Tứ Đại Học Viện. Nhưng hắn không dừng lại ở đó, hắn vẫn tiếp tục tu hành với thái độ vốn có. Tài phú, quyền thế, địa vị, hắn đều hoàn toàn không bận tâm.

Chiêu Âm Sơ. Đại diện tuyệt đối cho kiểu người thiên phú vượt trội. Nàng vốn là ca kỹ xuất thân, chưa từng nghĩ tới càng chưa từng tiếp xúc với tu luyện Phách chi Lực. Thế nhưng trong sự nghiệp ca kỹ của mình, nàng đã dùng âm thanh nhập đạo, mà trong vô thức đã quán thông Minh chi Phách. Về sau thì không thể vãn hồi, bằng phương thức độc hữu của mình, nàng thế như chẻ tre mà liên tiếp đột phá thêm bốn phách. Nếu xét về tốc độ đạt đến Ngũ Phách quán thông, không ai có thể sánh kịp nàng.

Lãnh Hưu Đàm, việc một người như vậy đạt đến Ngũ Phách quán thông khiến vô số người phải than thở. Vô nguyên tắc, vô lập trường, làm việc chỉ làm theo tâm tình, coi vạn vật như cỏ rác. Hắn là người mà nhìn thấy từ xa liền nhất định phải tránh đi, nếu không, có khi chỉ vì kiểu tóc của ngươi không hợp ý hắn mà hắn sẽ đập nát đầu ngươi.

Vị thứ năm, chính là người đang hiện diện trước mắt này.

Trong số sáu cường giả, hắn là người thần bí nhất, có thể nói chưa từng có ai thực sự nhìn thấy mặt hắn. Mọi người chứng kiến, vĩnh viễn cũng chỉ là chữ "Trộm" như muốn bay ra sau lưng hắn.

Tần Tang đã ý thức được đây là ai, nàng nghe rõ mồn một hơi thở của không ít người xung quanh bắt đầu dồn dập, tất cả mọi người đều đang căng thẳng.

Nhưng Tần Tang lại có chút kỳ lạ. Trộm ấy mà, lén lút trà trộn vào đây trộm đi thi thể Lăng Tử Yên là muốn làm gì? Một cường giả Ngũ Phách quán thông, nếu muốn gây khó dễ Tần gia bọn họ, cần gì phải dùng thủ đoạn thừa thãi như vậy?

Trộm muốn làm gì?

Từ trước đến nay đều không có người biết.

Lãnh Hưu Đàm dù quái đản, thô bạo, biến đổi thất thường đến mấy, ít nhất vẫn có một điểm để tham khảo, đó chính là tâm tình của hắn.

Còn Trộm thì từ trước đến nay không có. Không ai biết lai lịch hắn, không ai biết ý đồ hắn, không ai biết chữ "Trộm" sau lưng hắn có ý nghĩa gì.

Ăn trộm sao?

Loại chuyện này, Trộm cũng không phải chưa từng làm qua, nhưng chẳng mấy nổi bật. Đại lục có quá nhiều tu giả chuyên về hoạt động này, còn chuyên nghiệp hơn Trộm rất nhiều. Nếu chữ ấy mang ý nghĩa này, trên đại lục so với hắn càng có tư cách người chỉ sợ hàng vạn người.

Trộm mang đến cho mọi người, chỉ có thần bí và không biết.

Hắn đến, hắn xuất hiện, hắn rời đi.

Cảm giác áp bách bỗng nhiên biến mất.

Người trên nóc nhà cũng đột nhiên biến mất. Thật giống như vừa rồi chỉ còn chiếc áo mưa bay lất phất trong mưa gió, Trộm lại lần nữa bằng cách thức tương tự, bất ngờ biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Khổ Trúc thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vẫn lập tức quay đầu lại nhìn về phía Tần Tang.

"Tiểu thư người không sao chứ?" Khổ Trúc hỏi, cường giả bậc này, ai biết có thi triển thủ đoạn gì không. Đặc biệt là Trộm thần bí từ trước đến nay, đối với hắn mọi người có thể nói là hoàn toàn không biết gì về hắn.

"Không có việc gì, ta có thể làm sao được." Tần Tang nói.

"Vậy thì tốt rồi." Khổ Trúc lúc này mới thực sự yên tâm. Người vốn luôn trầm ổn bình tĩnh như hắn lại lộ ra vẻ lo lắng khẩn trương đến vậy, chỉ có thể là vì một cường giả hoàn toàn bí ẩn như thế.

"Hắn, vì cái gì muốn mang đi Lăng Tử Yên?" Tần Tang bày tỏ nghi hoặc trong lòng, nàng vốn định cất tiếng hỏi ngay, nhưng đối phương lại rời đi quá nhanh.

"Không rõ ràng lắm, ta sẽ báo cáo gia chủ. Tiểu thư trong khoảng thời gian này, tốt nhất về nhà ở nhà một thời gian đi!" Khổ Trúc không chỉ đánh mất sự bình tĩnh của mình, mà còn lay chuyển niềm tin của bản thân. Một năm hai tháng, đều là hắn một mình âm thầm bảo hộ Tần Tang. Hắn tin tưởng mình có thể hoàn thành, tình huống xấu nhất, cũng chính là liều cái mạng này. Thế nhưng hiện tại, trước uy hiếp của cường giả bậc này, hắn tự thấy dù có liều mạng cũng chẳng làm nên trò trống gì, vì thế hắn thẳng thắn đề nghị với Tần Tang.

"Ta minh bạch." Tần Tang gật đầu.

Không chỉ hai người Tần gia, toàn bộ đội hộ vệ, từ Giả Khiêm đến từng đội viên, đều đang nghi hoặc sự xuất hiện và hành động của Trộm là vì điều gì. Kết quả lúc này lại có một giọng nói như không có chuyện gì xảy ra phá vỡ bầu không khí như vừa thoát chết ấy.

"Còn có việc sao? Nếu không có gì thì ta xin phép đi trước." Lộ Bình nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!