STT 22: CHƯƠNG 20: MỘT LỘ VỀ PHÍA TRƯỚC
Từng bước một, Lộ Bình cõng Tô Đường tiến về phía trước, không hề dừng lại, chẳng màng đến xung quanh, ánh mắt y chỉ chăm chú vào một hướng duy nhất.
Tất cả mọi người sững sờ một hồi lâu, lúc này mới hoàn hồn.
“Chuyện gì thế này?”
“Tô Đường làm sao vậy?”
“Sao Lộ Bình lại xuất hiện ở đây?”
Học sinh học viện Trích Phong đầy nghi hoặc. Vốn dĩ họ đang hân hoan cười nói, bởi vì họ vẫn luôn ngỡ rằng Tô Đường quá đỗi lợi hại, đã trực tiếp làm sập tháp. Dù là tình trạng tái diễn, nhưng họ vẫn vô cùng hả hê, cực kỳ phấn khích khi thưởng thức biểu cảm của đám học sinh năm ba học viện Hạp Phong.
Thế nhưng đảo mắt, người bước ra từ phế tích lại là Lộ Bình đang cõng Tô Đường.
Sự việc không như họ vẫn tưởng. Họ định tiến lên hỏi rõ, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Lộ Bình, cuối cùng chẳng một ai dám động đậy.
Người của học viện Trích Phong không nhúc nhích, nhưng học sinh học viện Hạp Phong lại không kiềm chế được.
“Chuyện gì vậy? Rốt cuộc là sao đây?”
“Tên tiểu tử này là ai? Sao lại chạy vào trong Phách Chi Tháp?” Họ biết Phách Chi Tháp năm nhất bị một học sinh lưu ban của học viện Trích Phong làm sập, nhưng lại không nhận ra người đó chính là Lộ Bình đang đứng trước mắt.
“Tình huống này là sao? Có phải gian lận không?” Đám học sinh học viện Hạp Phong ồn ào. Sự hoài nghi này đương nhiên rất hợp lý. Trong tháp xuất hiện hai người, điều này hoàn toàn không phù hợp với quy tắc khảo thí.
Thế là, có người trong số họ trực tiếp nhảy ra, ngang nhiên chặn lại trước mặt Lộ Bình. Phía sau y là một đám người vây quanh, chính là thiếu niên Khí Chi Phách sáu trọng thiên kia.
“Này, nói các ngươi đó, chuyện gì vậy?” Thiếu niên hướng về phía Lộ Bình hô.
“Tránh ra.” Ánh mắt Lộ Bình không hề dừng lại trên người thiếu niên, cũng chẳng mảy may để tâm đến bất kỳ ai cản đường. Ánh mắt y vẫn như trước, chỉ chăm chú vào một hướng.
“Ngươi, tên gia hỏa này, kiêu ngạo thật đấy!” Thiếu niên nổi giận, cất bước tiến lên lao đến đẩy vào người Lộ Bình. Hắn rất tự tin, bởi vì hắn là một Khí Chi Phách sáu trọng thiên cảm giác giả, một tồn tại có khả năng xông lên đỉnh tháp. Còn tên gia hỏa trước mắt này thì sao? Từ trên người y, thiếu niên căn bản không cảm giác được bất kỳ Phách Chi Lực nào.
Hắn không chút do dự liền đẩy tới.
Lộ Bình không hề dừng bước, y vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Thiếu niên áp sát, đẩy vào người y, cản trở bước chân y. Vì thế, Lộ Bình cũng không chút lưu tình duỗi tay đẩy về phía thiếu niên.
Thoạt nhìn, đây chỉ là một cú xô đẩy rất đỗi tầm thường, sau đó có lẽ sẽ xảy ra tranh đấu. Nhưng các giám thị đạo sư đã nhanh chóng đuổi đến.
Thế nhưng ngay sau đó, thiếu niên bay đi.
Chỉ là một cú đẩy rất bình thường, không ai nhìn thấy Lộ Bình phát lực thế nào, nhưng thiếu niên lại như bị thứ gì đó đột ngột va chạm, bay ngược ra ngoài, lướt qua không trung chừng hai mươi mét, rồi sau đó rơi xuống đất, liên tiếp lộn bốn vòng, lại trượt dài trên mặt đất sáu mét.
Tất cả diễn ra chỉ trong khoảnh khắc.
Hai người đối mặt, vừa định xô đẩy, các giám thị đạo sư vội vàng lao đến ngăn cản, chưa kịp đặt bước đầu tiên, thiếu niên đã văng đi. Hai người vốn đang đối mặt, đảo mắt đã cách xa nhau ba mươi mét.
Bước chân Lộ Bình không hề dừng, ánh mắt cũng chẳng xao động, vẫn cứ thế tiếp tục tiến về phía trước.
Đám học sinh Hạp Phong đi theo sau thiếu niên, lúc thiếu niên vừa bay đi vốn còn đang la hét ầm ĩ. Nhưng khi Lộ Bình cứ thế thẳng tắp tiến bước, họ bất giác dạt sang hai bên, những tiếng la ó, chửi rủa cũng tự động nhỏ dần.
Lộ Bình cứ thế xuyên qua đám đông, cứ thế thẳng tắp tiến bước, không ngừng tiếp cận thiếu niên kia.
“Không tốt!!” Các giám thị đạo sư tăng tốc lao lên. Bên ngoài khu vực trường thi rộng lớn, nơi chỉ cho phép người ngoài học viện đứng xem chứ không được phép bước vào, cũng có hai người không màng quy định học viện vội vàng xông vào trường. Nhân viên duy trì trật tự học viện định tiến lên ngăn cản, nhưng nhìn thấy huy hiệu hình hai ngọn núi trên quần áo hai người này, liền im lặng không ngăn cản nữa.
Huy hiệu Hạp Phong, chính là gia huy của thành chủ Hạp Phong thành. Thiếu niên bị Lộ Bình đẩy bay kia chính là người của thành chủ gia, là con trai duy nhất của thành chủ đương nhiệm Hạp Phong thành – Vệ Trọng, Vệ Thiên Khải.
Nhưng cuối cùng, người đầu tiên đến bên cạnh Vệ Thiên Khải vẫn là Lộ Bình.
Vệ Thiên Khải đã hoàn toàn mờ mịt. Khi ngồi dậy từ trên mặt đất, hắn vẫn luôn ngây người, cho đến khi thân ảnh Lộ Bình xuất hiện trước mặt hắn.
Vệ Thiên Khải kinh hoảng thất thố, liền lăn liền bò lùi về phía sau né tránh. Giám thị đạo sư hô lớn “Dừng tay!”, hai vị gia vệ của thành chủ gia càng nôn nóng rút vũ khí. Một người trong số đó giương sát phách nỏ lên định lao về phía Lộ Bình.
Nhưng Lộ Bình chẳng để ý đến ai.
Kể cả Vệ Thiên Khải đang nằm trên đất, y cũng chẳng thèm liếc nhìn. Y vẫn cứ thế từng bước tiến về phía trước, đi qua bên cạnh Vệ Thiên Khải, tiếp tục tiến lên.
Cây sát phách nỏ đang giương lên liền hạ xuống. Mỗi người đang lao đến đó đều thở phào nhẹ nhõm, chậm lại bước chân.
Hắn đây là muốn đi đâu?
Tất cả mọi người đang nhìn, chỉ là nhìn. Các giám thị viên vốn định hỏi cho ra nhẽ, nhưng lúc này lại đều do dự. Từng người nhìn nhau, không ai dám tiến lên. Những kẻ khôn ngoan thì chạy đến đỡ Vệ Thiên Khải dậy, tỏ vẻ quan ngại.
Lộc cộc...
Tiếng bánh xe lăn đã phá vỡ sự im lặng kinh ngạc của mọi người. Mạc Lâm thể hiện sự hưng phấn khác hẳn với mọi người, đẩy Tây Phàm điên cuồng đuổi theo bước chân Lộ Bình.
Khi Lộ Bình cõng Tô Đường bước ra, Tây Phàm đã đoán được bảy tám phần sự việc. Lực Tinh Phách kia, tuy hắn chưa rõ là của ai, nhưng giờ xem ra hẳn là nhằm vào Tô Đường mà ra tay. Hắn chỉ vừa phát hiện, nhưng Lộ Bình hiển nhiên đã phán đoán rõ ràng hơn nhiều, lập tức chạy đến Phách Chi Tháp. Còn việc y vào tháp thế nào, lên tầng mười hai ra sao thì không ai thấy. Tóm lại, tháp sụp, Tô Đường hôn mê, quả nhiên vẫn là trúng ám toán của đối phương.
Có phải học viện Hạp Phong muốn ngăn cản học sinh của chúng ta xông lên đỉnh tháp không?
Tây Phàm không rõ có phải ai đó có ân oán cá nhân với Tô Đường hay không, nên chưa dám xác định có phải học viện Hạp Phong giở trò quỷ. Hắn cũng muốn biết rõ ngọn ngành, vì thế Mạc Lâm đẩy xe lăn của hắn chạy như điên, điên đến mức vết thương của hắn dường như sắp nứt ra, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không hé răng nửa lời. Nhưng cuối cùng, người bị tuột dây xích trước lại là Mạc Lâm. Ban đầu đẩy rất nhanh và mạnh, nhưng chạy chưa được bao xa đã bắt đầu thở hổn hển, rồi càng lúc càng chậm. Cũng may Lộ Bình đi cũng không quá nhanh, hai người cuối cùng vẫn đuổi kịp. Hướng đi của Lộ Bình chính là đài giám thị. Càng không ngừng tiếp cận, ánh mắt và hướng đi của y dường như cũng càng lúc càng rõ ràng.
Bên cạnh Ba Lực Ngôn là Nguyên Di.
Nguyên Di vừa phun máu tươi đã khiến phía học viện Hạp Phong luống cuống tay chân, không biết nên chăm sóc hắn trước, hay nên làm rõ chuyện tháp sụp bên kia là thế nào. Chỉ có Ba Lực Ngôn đoán được đại khái sự việc, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi. Sau đó, tất cả mọi người liền thấy Lộ Bình cõng Tô Đường, thẳng tắp đi về phía này. Chẳng mấy chốc, y đã đến trước đài giám thị.
“Ngươi muốn làm gì?”
Tất Cách, một Quán Thông Giả thuộc Lực Chi Phách, người phụ trách an toàn học viện Hạp Phong kiêm giáo thụ một số chương trình học, đã chặn đứng Lộ Bình với ý đồ bất minh.
“Tránh ra.” Lộ Bình như cũ chỉ nói hai chữ này.
Tất Cách không động.
Hắn đã thấy Lộ Bình giơ tay liền đẩy Vệ Thiên Khải bay xa ba mươi mét, biết rằng học sinh này e rằng không đơn giản. Nhưng là, với tư cách một Quán Thông Giả, hơn nữa là một vị khác biệt so với các đạo sư khác, là một Quán Thông Giả từng trải qua chiến trường sinh tử với kinh nghiệm thực chiến chân chính, hắn không cho rằng mình có lý do gì để sợ hãi thiếu niên trước mắt.
Hắn không động, cũng không nói gì, chỉ đứng chặn trước mặt Lộ Bình. Hắn chuẩn bị xem Lộ Bình muốn làm gì.
Lộ Bình chỉ tiếp tục tiến về phía trước. Ánh mắt y bị thân hình cường tráng của Tất Cách che khuất, nhưng ánh mắt y lại không hề thay đổi. Ánh mắt y vẫn chăm chú vào hướng ban đầu, mục tiêu ban đầu. Tất Cách đứng chặn trước mặt y như thể bị ánh mắt y xuyên thấu.
Đây là ánh mắt thờ ơ, ánh mắt này khiến Tất Cách có chút phẫn nộ. Hắn vốn không định chủ động ra tay, định xem Lộ Bình sẽ làm gì.
Nhưng hiện tại, hắn đã thay đổi chủ ý. Hắn quyết định làm cho thiếu niên này phải nếm chút đau khổ, chẳng ai được nghĩ đến việc ngăn cản hắn, hắn chẳng nể mặt bất kỳ ai.
“Cho ta đứng...” Tất Cách vừa quát chói tai, vừa ra tay, nhưng chỉ nói được ba chữ.
Bởi vì Lộ Bình cõng Tô Đường rốt cuộc đã đến gần hắn. Bước tiếp theo, nếu hắn không tránh ra, Lộ Bình sẽ không thể bước tiếp.
Vì thế, Lộ Bình duỗi tay, đẩy hắn sang một bên.
Tất Cách chỉ kịp quát lên ba chữ, tay cũng chỉ vươn được một phần ba, Lộ Bình đã đẩy trúng hắn, sau đó hắn liền bay đi.
Bay văng hai mươi mét, rơi xuống đất sau bốn lần té ngã, và sau đó là sáu mét trượt dài trên mặt đất.
Hắn chịu đãi ngộ giống hệt Vệ Thiên Khải, không một chút khác biệt. Điều này dường như chính là lời cảnh cáo thống nhất mà Lộ Bình đặt ra cho những kẻ cản đường: không ai được lợi, cũng chẳng ai chịu thiệt.
Sau đó, y tiếp tục tiến về phía trước, dẫm lên vệt máu mà Nguyên Di vừa phun ra, cõng Tô Đường, nhìn Nguyên Di sắc mặt tái nhợt đang ở phía sau bàn.
“Ngươi muốn làm gì?” Lộ Bình hỏi, biểu cảm của y vô cùng nghiêm túc.