STT 2: CHƯƠNG 1: THIÊN TÀI GIÚP ĐỠ PHẾ VẬT
“Lộ Bình, Lộ Bình, mau dậy đi học!”
“Cho ngủ thêm năm phút nữa đi.”
“Dậy, dậy nhanh cho ta!”
Soạt!
Ánh mặt trời chiếu thẳng vào người Lộ Bình.
“A...a.a.a.a.a.a.!!!”
Một tiếng kêu thê lương vang vọng tận trời xanh, hoàn toàn xua tan cơn buồn ngủ của Lộ Bình.
Kế đó, Tô Đường đóng sầm cửa lại, hét lên:
“Huynh trần truồng ngủ làm gì vậy??”
“Ngủ mà cũng phải mặc quần áo sao??”
Lộ Bình lẩm bẩm, cuối cùng cũng đành phải dậy. Hắn vừa ngồi dậy, gian phòng nhỏ bỗng chốc trở nên chật chội hẳn.
Rồi thì hắn thản nhiên vớ lấy quần áo ở đầu giường mặc vào, đoạn nhìn cánh cửa bị Tô Đường tức giận đạp nát.
Cọt kẹt.... Cọt kẹt....
Cánh cửa lắc lư, run rẩy như sắp rơi ra.
Lộ Bình nhắm hai mắt lại, không đành lòng nhìn.
Rầm.....
Cuối cùng, cánh cửa không chịu nổi, bật tung ra, rơi sầm xuống mặt đất.
“Thật là một tiểu cô nương bạo lực.”
Lộ Bình thở dài cảm thán.
Nhưng hắn chẳng hề để tâm đến cánh cửa kia, vắt áo khoác lên vai, để trần, mở cửa sổ rồi nhảy vọt ra ngoài.
Bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời rạng rỡ. Bên ngoài cửa sổ là một vườn hoa, từng đóa hoa tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Lộ Bình đi trong hương thơm này, ngó nghiêng khắp nơi, cuối cùng hai mắt chợt sáng rỡ.
“Đúng nó rồi!”
Lộ Bình vui vẻ bước tới, cúi người nhặt lấy vòi nước tưới cây. Sau đó, chẳng chút khách khí phun nước lên người.
Nước lạnh được dẫn từ cái hồ trên núi Băng Lương làm Lộ Bình khoái trá, sảng khoái, xua tan cơn buồn ngủ cuối cùng. Sau khi rửa mặt xong bằng cách này, Lộ Bình tiện tay ném vòi nước sang một bên.
Ngay sau đó, một tiếng thét chói tai vang lên, như muốn xuyên thủng màng nhĩ hắn.
“Lộ Bình....Bình!!!!”
Đại sư làm vườn Mạc Sâm, người phụ trách hai mươi hai khu vườn hoa của học viện Trích Phong tức giận hét lên.
“À! Thì ra là Mạc Lão Sư, chào buổi sáng!”
Lộ Bình dường như chẳng hề để tâm đến sự tức giận của Mạc Lão Sư, thản nhiên chào hỏi.
“Hoa súng của ta... hoa súng của ta!!!”
Mạc Sâm gào thét.
Lục Phách gồm có mười bảy trọng thiên.
Một cường giả sau khi quán thông một phách, phóng thích sát ý của mình ra thì ngay cả côn trùng trong vườn hoa cũng cảm nhận được. Lập tức, rừng cây phía sau, chim chóc cảm nhận được cỗ sát khí này liền bay tán loạn.
Thế nhưng Lộ Bình lại chẳng hề cảm nhận được, hắn hiện vẻ mặt kinh ngạc hỏi:
“Ở đâu?”
“Ở dưới chân ngươi....”
“A???”
Lộ Bình nhấc chân lên, quả nhiên thấy ngay một đóa hoa súng vừa mới chớm nở bị hắn dẫm nát.
Loài hoa súng này vốn là một loại kỳ hoa dị thảo quý hiếm, khó lòng cấy trồng từ dưới nước lên cạn. Hiện tại nó đã bị Lộ Bình dẫm nát thành một bông hoa bẹp dí.
“Cút ra đây cho ta.”
Mạc Sâm nhìn bông hoa bẹp dí như cọng tép mà cảm thấy đau lòng khôn tả. Hắn đến cả tức giận cũng chẳng buồn bận tâm mà nhanh chóng lao tới, cẩn thận kiểm tra xem có bị tổn hại gì không!
“Nó không sao chứ?”
Lộ Bình ngồi xổm ngắm nhìn Mạc Sâm xem xét, hỏi một câu.
“Cút hoặc là chết!!!”
Mạc Sâm tức giận nói.
“Được rồi! Ta đi, ta đi.”
Lộ Bình vội vã lùi ra.
Trên con đường rợp bóng cây của học viện Trích Phong danh tiếng lẫy lừng, Lộ Bình nhìn thấy Tô Đường đang tức giận đi tới. Hắn liền giơ tay vẫy vẫy, định bắt chuyện với nàng.
“Ngươi....”
Tô Đường sửng sốt.
Nàng thật sự không hiểu vì sao Lộ Bình lại có thể xuất hiện ở đây, dù nàng đã đi trước hắn. Thế nhưng khi ánh mắt nàng chuyển hướng về căn phòng nhỏ phía bên kia, nàng liền nhìn thấy Mạc Lão Sư đang vểnh mông cắm cúi đào đất trông vô cùng đáng thương, lập tức nàng liền hiểu ra.
Nàng trợn mắt nhìn hắn một cái đầy giận dữ. Sau đó vội vã đi tới bên cạnh Mạc Lão Sư.
“Mạc Lão Sư, hắn không phải cố tình, con có thể giúp gì cho người không?”
Mạc Sâm đứng dậy, chẳng buồn phủi mông mà thở dài thườn thượt.
Cũng may rễ cây hoa súng không hề hấn gì, làm cho lửa giận của hắn tiêu tan hơn phân nửa.
Dù sao thì loại chuyện như thế này cũng không phải là lần đầu tiên hắn gặp. Hắn quả thật có phần chết lặng. Lần này nếu như không phải cây hoa súng trân quý kia của hắn bị dẫm, có lẽ hắn đến cả sức lực để nổi giận cũng chẳng còn.
Lộ Bình đi qua vườn hoa, dẫm nát hoa cỏ cũng không phải chỉ có mình cây hoa súng. Thế nhưng đối với mấy loài hoa kia mà nói, Mạc Sâm chẳng mấy bận tâm.
Mà đối với sự giải thích của Tô Đường, Mạc Sâm càng cảm thấy bất lực hơn.
Cái tên tiểu tử thối kia, hắn đương nhiên không phải cố tình. Hắn ngay từ đầu hoàn toàn chưa từng để ý tới chứ nói gì đến cố tình hay cố ý?
Chỉ tội nghiệp cho đứa bé Tô Đường ngoan ngoãn này, rốt cuộc lại bị bùn đất dính đầy người sau khi dọn dẹp giúp hắn.
Thật không đáng!
Mạc Sâm cảm thấy đau lòng thay cho Tô Đường. Không chỉ có hắn, ngay cả từ trên xuống dưới học viện Trích Phong, ai cũng cảm thấy thương xót cho Tô Đường. Trừ đám người ghen tị với nàng, mới cảm thấy vui mừng khi nàng gặp họa do Lộ Bình gây ra. Nếu như không có Lộ Bình, nếu như Tô Đường có thể chuyên tâm tu luyện hơn, dựa vào tư chất của nàng, cảnh giới của nàng giờ đây đã....
Hử?
Cảnh giới?
Vừa nghĩ tới điểm này, Mạc Sâm loáng thoáng nhận ra điều bất thường.
Hắn vừa mới quán thông hồn phách, cho nên hiện tại lực lượng hồn phách vẫn đang lưu chuyển. Đột nhiên hai mắt hắn chợt lóe lên tinh quang.
“Lục Trọng Thiên?? Lực lượng hồn phách Lục Trọng Thiên!! Lực lượng hồn phách của con đã đột phá tới Lục Trọng Thiên??”
Mạc Sâm gần như nói năng lộn xộn.
Lục Trọng Thiên, đây là đỉnh cao của tu luyện Đan Phách!
Tô Đường hiện tại mới có mười lăm tuổi, tiến vào học viện Trích Phong xong mới bắt đầu tu luyện, cũng mới chỉ vỏn vẹn ba năm. Thế nhưng hiện tại nàng đã tu luyện Lực lượng hồn phách đạt đến Lục Trọng Thiên. Chuyện này trong lịch sử học viện Trích Phong quả thật là độc nhất vô nhị.
Về phần Mạc Sâm hắn, hắn đạt tới cảnh giới Lục Trọng Thiên mất khoảng bảy năm trời. Thành tựu này so với nhiều người đã là vô cùng ưu tú, cũng đủ khiến hắn kiêu ngạo. Thế nhưng khi so sánh với Tô Đường mà nói, hắn còn kém nàng gấp đôi. Hơn nữa hắn còn nhớ là, nàng tu luyện cũng chẳng mấy chuyên tâm, liên tục bị Lộ Bình quấy nhiễu.
“Giỏi lắm! Giỏi lắm! Lực lượng hồn phách Lục Trọng Thiên, con lại có thể đạt được nhanh đến vậy!”
Sau khi nhìn thấy Tô Đường gật đầu xác nhận, Mạc Sâm cuối cùng cũng thoát khỏi sự kinh ngạc. Lúc này, hắn đột nhiên hạ quyết tâm, tư chất xuất chúng như thế này, không thể cứ để lãng phí như vậy được.
“Tô Đường, trả lời ta một vấn đề được không?”
Vẻ mặt Mạc Sâm đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc hỏi.
“Vâng!”
Tô Đường nhìn thấy vẻ mặt Mạc Lão Sư có phần kỳ lạ, thế nhưng nàng cũng không hề biểu lộ ra ngoài, mà nhẹ nhàng đáp một tiếng.
“Nếu như có một ngày, cha và mẹ con đồng thời rơi xuống nước và con chỉ có thể cứu một người, vậy con cứu ai?”
Mạc Sâm hỏi.
Tô Đường sửng sốt.
“Ta biết con là cô nhi, đây chỉ là giả thiết thôi.”
Mạc Sâm nói.
“Nhưng câu hỏi này...”
“Câu hỏi này có phải rất là ngớ ngẩn đúng không?”
Mạc Sâm nói, ánh mắt hắn đảo qua, cố ý nhìn về phía Lộ Bình đang đi bên đường.
“Nhưng con đã nghĩ tới chuyện này bao giờ chưa? Cuộc sống của chúng ta có những lúc không thể tránh khỏi những lựa chọn tàn khốc như vậy, con không có đường lùi và con không thể lảng tránh. Do dự hoặc lập lờ nước đôi chỉ mang lại kết quả càng thêm bất hạnh mà thôi.”
Tô Đường trầm mặc.
Nàng đã hiểu tại sao Mạc Lão Sư lại hỏi nàng vấn đề này rồi.
Vứt bỏ rất tàn khốc, nhưng nhất định phải làm.
Tô Đường biết Mạc Sâm đang nói bóng nói gió điều gì.
Từ lúc nàng tiến vào học viện Trích Phong đến nay đã được ba năm, từ đạo sư cho tới đồng học, có rất nhiều người khuyên nàng rời xa Lộ Bình. Bởi vì Lộ Bình là kẻ cà chớn, vô cùng hỗn láo. Tô Đường thông minh xuất chúng như vậy, quấn lấy Lộ Bình chỉ khiến nàng thêm thiệt thân mà thôi.
Nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đã nhầm!
Hơn nữa, cho dù mọi người có nghĩ như vậy thế nhưng nàng tuyệt đối sẽ không vì tiền đồ của mình mà bỏ rơi Lộ Bình. Ở điểm này, Tô Đường không hề có chút do dự nào.
“Cuộc sống của hai con, từ khi bước chân vào học viện Trích Phong, chắc chắn đã đi theo hai con đường khác nhau rồi.”
Mạc Sâm nói tiếp.
Hắn không hề nói nhỏ mà còn cố ý nói lớn ra để cho Lộ Bình ở đằng xa có thể nghe được.
Hắn biết tình cảm giữa Tô Đường và Lộ Bình rất tốt. Hai người đều là cô nhi, từ nhỏ đã sống nương tựa vào nhau. Và họ chính là hai đứa bé mà ba năm trước viện trưởng đã ra ngoài mang về học viện.
Toàn bộ đại lục có hơn bốn trăm tòa học viện.
Mỗi một tòa học viện đều là một cơ sở đào tạo có khả năng thay đổi cuộc đời của một con người. Bản thân mỗi tòa học viện đều có cơ chế tuyển chọn vô cùng khắt khe. Người nào có cơ hội vào trường đều sẽ vô cùng chăm chỉ luyện tập, cho dù thành tích cuối cùng không cao, nhưng cũng có thể khiến cuộc đời mình bước lên một tầm cao mới. Thế nhưng, Lộ Bình lại khác. Hắn là một trường hợp ngoại lệ. Hắn ta nhập học ba năm và trượt hai kỳ thi định kỳ hằng năm. Hai năm liền lưu ban. Hiện tại vẫn chỉ là sinh viên năm nhất. Theo quy định của học viện Trích Phong, những sinh viên không đạt ba kỳ thi hàng năm sẽ bị đuổi khỏi trường.
Phải nói rằng nội quy của học viện Trích Phong vô cùng khoan dung và nhân từ. Đổi lại nếu như là bất kỳ học viện nào có nội quy nghiêm khắc mà nói, cái tên Lộ Bình này có lẽ đã bị đuổi khỏi trường trong vòng một tháng rồi.
Kỳ thi năm thứ ba cũng sắp tới gần rồi. Mạc Sâm quán thông lực lượng hồn phách vào hai mắt, liền có thể kiểm tra được phách lực của người khác. Và hắn đã dùng đôi mắt này lên người Lộ Bình, thế nhưng chẳng hề nhìn thấy bất kỳ tia hy vọng nào cho thấy cái tên này có thể vượt qua kỳ thi thứ ba.
Lộ Bình chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi học viện, còn Tô Đường thì sao?
Trực giác mách bảo Mạc Sâm một đáp án. Nếu như Tô Đường lựa chọn sự vứt bỏ tàn nhẫn ấy như lời hắn nói, thì thứ nàng vứt bỏ cũng không phải Lộ Bình. Mạc Sâm có thể nhận ra sự kiên quyết của nàng.
Điều này càng khiến hắn thêm tán thưởng Tô Đường hơn.
Mặc dù Tô Đường rời bỏ Lộ Bình là kết quả hắn mong muốn nhất. Thế nhưng nếu như Tô Đường lựa chọn như vậy, hắn quả thật có phần thất vọng.
Mà hiện tại, từ Tô Đường, hắn nhận ra nàng không chỉ có thiên phú và sự cố gắng, mà hơn nữa còn có phẩm chất tốt đẹp.
Tất cả điều này, hắn hy vọng Lộ Bình có thể nhận ra. Hắn hy vọng Lộ Bình có thể hiểu được Tô Đường đã hy sinh cho hắn nhiều đến nhường nào, hy vọng Lộ Bình có thể nghĩ sâu xa hơn, biết nên chọn điều gì là tốt nhất cho Tô Đường.
Mạc Sâm xoay người, nhìn Lộ Bình đang đi dưới hàng cây.
Lúc này, Tô Đường mới ý thức được những lời Mạc Lão Sư vừa nói với nàng là để Lộ Bình nghe thấy. Nàng liền mỉm cười, núp sau lưng Mạc Sâm, len lén làm mặt quỷ trêu ghẹo Lộ Bình ở phía bên kia đường.
“Ừ!”
Lộ Bình gật đầu lia lịa,
“Mạc Lão Sư dạy chí phải. Tô Đường, con đã nghe rõ chưa? Con cần phải tiếp tục cố gắng, chăm chỉ hơn nữa. Chỉ có như vậy, khi con gặp phải sự lựa chọn tàn nhẫn ngu ngốc như thế này, mới có thể đưa ra lựa chọn hoàn mỹ nhất, bất kể là thứ gì, tuyệt đối không được bỏ qua!”
Nghe thấy vậy, tức thì, vẻ mặt Mạc Sâm liền lạnh như băng.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Lộ Bình mà cảm thấy chẳng khác nào ma quỷ.
Hắn quả thật sai lầm rồi!
Hắn quá ảo tưởng khi nghĩ về tính cách của Lộ Bình.
Cái tên điên không biết xấu hổ này, suốt ba năm qua liên tục làm liên lụy Tô Đường, chỉ biết nhận mà không biết cho, hắn đã hạ quyết tâm, sống chết cũng phải bám riết lấy Tô Đường!
Hắn nhanh chóng dập tắt hy vọng vừa nhen nhóm của mình dành cho Tô Đường. Hắn chính là một con ký sinh trùng, một tên quỷ hút máu, hèn hạ bỉ ổi, vô liêm sỉ.
Sát ý!
Lần này, Mạc Sâm thực sự nổi lên sát ý.
Cái tên đáng khinh này thật sự nghĩ rằng không ai làm gì được hắn sao? Chẳng qua chỉ là vì mọi người vẫn luôn nuôi hy vọng vào hắn.
Thế nhưng hiện tại Mạc Sâm cảm thấy, cái nội quy nhân từ của học viện Trích Phong áp dụng lên người này quả thật là một sự lãng phí. Cái tên cặn bã như thế này, hắn căn bản không xứng đáng, không cần thiết phải giữ lại.
Sát ý vừa thoáng lộ ra đã biến mất.
Lần này, đám côn trùng, chim chóc cũng chẳng hề bị kinh động.
Bởi vì lần này... Mạc Sâm đã thật sự hạ quyết tâm.
Và hắn chẳng qua cũng chỉ là phát tiết chút tức giận mà thôi. Hắn cũng không hề có ý định lập tức động thủ.
Vì Tô Đường, hắn hạ quyết tâm phải cho cái tên Lộ Bình này chết không yên ổn.
“Được rồi. Hai con đi đi.”
Mạc Sâm khoát tay, ý bảo hai người rời đi.
“Mạc Lão Sư, lối đi từ cửa sổ sang bên này...”
Tô Đường vừa nhắc tới chuyện này.
“Chuyện này chờ hắn có thể vượt qua kỳ thi học kỳ lần này không đã rồi hãy nói sau.”
Mạc Sâm nói.
“Vâng! Vậy cám ơn Mạc Lão Sư.”
Tô Đường vui vẻ chạy ra khỏi vườn hoa.
Mạc Sâm nhìn nàng và Lộ Bình dần dần đi xa, xoay người lại, nhìn cây hoa súng bị dẫm bẹp dí dưới mặt đất, vung tay lên, nụ hoa liền lìa khỏi cuống, chỉ còn lại một vết cắt ngọt lịm.
Nhựa cây đỏ như lửa, tựa máu tươi, thấm dần xuống đất.