STT 918: CHƯƠNG 890: ĐÁNH KHÔNG LẠI
Năm người sư sinh Trích Phong học viện rất nhanh đã bị mang đến. Bọn họ không chịu thương tích gì, chỉ là thần sắc có chút sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy đám người trong sân cùng Lộ Bình, vẻ sợ hãi trên mặt chậm rãi đổi thành hoang mang. Đến khi năm người bị đưa tới bên cạnh Lộ Bình, thấy vẻ tự tiện của mọi người, năm người tức khắc kinh ngạc.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Khổng Câu, một trong năm người, nhịn không được hỏi.
Vệ Siêu và Vệ Dương chủ yếu không nhắm vào bọn họ, cho nên sau khi bắt năm người cũng không gây khó dễ gì, cũng không nói nhiều với họ, nên đến giờ năm người vẫn không hiểu rốt cuộc chuyện gì xảy ra. Trước mắt nhìn thấy Lộ Bình cùng nhiều nhân vật lớn của Hạp Phong khu ở bên nhau, thật ra hoàn toàn không nghĩ tới đây là giằng co, rốt cuộc sức tưởng tượng của bọn họ cũng thập phần hữu hạn.
“Khả năng có chút hiểu lầm.” Đinh Mậu thay Lộ Bình trả lời, làm Phó Sử Án Sát Tư, quan viên chính tứ phẩm, khẩu khí hòa ái đến kỳ cục.
“Vậy chúng ta đi trước.” Lộ Bình gật gật đầu nói.
Không cần Đinh Mậu tỏ vẻ gì, mọi người tự giác phân tán, tránh ra một lối đi. Lộ Bình đi trước, năm người sư sinh Trích Phong học viện đi theo sau, vẻ mặt không thể hiểu được. Nhưng sau khi đám người tản ra, cuối cùng họ thấy được hai cỗ thi thể trên mặt đất. Vị Thiêm Sự Án Sát Tư kia họ không biết, nhưng Vệ Siêu thì liếc mắt một cái nhận ra. Đây chính là nhân vật dưới một người ở Hạp Phong khu hiện tại, sao lại phơi thây ở nơi này, mà chung quanh nhiều quan viên lớn nhỏ của Hạp Phong khu thoạt nhìn lại thờ ơ như vậy?
Sau đó bọn họ lại thấy Vệ Dương, vẻ vênh váo tự đắc ngày thường đã hoàn toàn biến mất khỏi người hắn, như gà trống bại trận, gục đầu xuống, hai mắt vô thần nhìn năm người lần lượt đi qua trước mặt.
Một hàng sáu người hướng tới bên ngoài Thành Chủ phủ đi đến, vệ binh ven đường nhìn thấy Lộ Bình đều lộ ra ánh mắt sợ hãi, theo bản năng lùi về phía sau nhường đường.
“Phương hướng này không đúng chứ?” Đạo sư Chúc Thừa lúc này đột nhiên lên tiếng. Thành Chủ phủ hắn đã tới, phương hướng Lộ Bình dẫn bọn họ đi lúc này không giống như hướng tới cửa chính. Nhưng vừa dứt lời, Chúc Thừa liền thấy bức tường viện cao ngất của Thành Chủ phủ phía trước sụp xuống một tảng lớn, lộ ra một lối ra còn lớn hơn cả cửa chính.
“Bên này tương đối gần.” Lộ Bình giải thích.
Đây là vấn đề gần hay không sao? Chúc Thừa có chút dở khóc dở cười, bốn vị học sinh khác cũng trợn mắt há hốc mồm. Năm người đi theo Lộ Bình, rất cẩn thận đi ra khỏi lối ra không tầm thường này. Trên mặt đường còn chưa kịp thu dọn đầy gạch vỡ ngói nát, tăng thêm chút không khí chưa từng có cho con đường rộng lớn, túc mục thanh tĩnh này. Chúc Thừa năm người quay đầu lại nhìn, một đoạn tường viện tàn phá thoạt nhìn tựa hồ đều không cao ngất như vậy.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Bình yên rời khỏi Thành Chủ phủ, năm người nhịn không được tiếp tục truy vấn.
“Người của Thành Chủ phủ bắt chúng ta, ta tới tìm bọn họ đòi người.” Lộ Bình trả lời.
Đòi người…… Năm người theo bản năng lại quay đầu nhìn đoạn tường viện tách ra.
“Cách đòi người này có lẽ không được lễ phép lắm?” Chúc Thừa nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng thốt ra một câu như vậy.
“Ha hả.” Lộ Bình cười cười, hắn biết Chúc Thừa không phải muốn cùng hắn thảo luận vấn đề lễ phép, chỉ là không tìm được từ ngữ thích hợp thôi.
“Vệ Siêu là chuyện gì?” Chúc Thừa đi theo hỏi tiếp.
“Ta giết.” Lộ Bình nói.
“Cái gì?” Chúc Thừa kêu lên sợ hãi, mặt khác bốn người cũng trừng lớn mắt, trong đó một người đã bắt đầu run rẩy.
“Hắn nói quá nhiều.” Lộ Bình nói.
“Chỉ vì vậy?”
“Hắn nói những điều bất lợi cho chúng ta.” Lộ Bình lại nói.
Năm người không nói gì nữa. Vô luận như thế nào, Lộ Bình hiển nhiên là tới cứu bọn họ. Vì cứu bọn họ mà xảy ra xung đột với Thành Chủ phủ, thậm chí trực tiếp xử lý Vệ Siêu, đứng đầu mười hai gia vệ của Thành Chủ phủ, rồi sau đó……
“Vậy sao chúng ta còn được thả ra?” Năm người đều cảm thấy không thể tưởng tượng. Xung đột đến mức này, theo lý không phải Lộ Bình cũng bị bắt cùng bọn họ, thậm chí trực tiếp bị giết sao? Kết quả hiện tại không hợp logic a!
“Bởi vì bọn họ đánh không lại ta.” Lộ Bình nói.
Hắn không giống Đinh Mậu nói đây là hiểu lầm, bởi vì hắn rõ ràng giữa chuyện này kỳ thật không có hiểu lầm. Huyền Quân Đế Quốc sẽ không tường an vô sự với bọn họ, đây là điều bọn họ dự kiến. Hành vi của Thành Chủ phủ Hạp Phong đơn giản chính là loại ý chí này cố ý gây khó dễ trước, rốt cuộc Thành Chủ phủ Hạp Phong và bọn họ thực sự có thù. Mà nguyên nhân hắn vừa nói mới là lý do bọn họ được thả ra, chỉ là nghe được trong tai đám người Chúc Thừa lại giống như ma huyễn. Đây chính là tranh chấp với Thành Chủ phủ, với Huyền Quân Đế Quốc, sao có thể vì nguyên nhân ấu trĩ như “đánh không lại ta”? Năm người hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều không tin, chỉ cho rằng Lộ Bình có điều không tiện nói, cũng không tiếp tục truy hỏi.
Mấy người cứ như vậy trở về Trích Phong học viện. Những người quyết định ở lại, hoặc chuẩn bị rời đi Trích Phong, lúc này đều còn ở, đều đang đợi tin tức của bọn họ. Nhìn thấy năm người được Lộ Bình mang về, rất nhiều người may mắn cũng có chút ngạc nhiên. Rồi sau đó nghe nói Vệ Siêu bị Lộ Bình đánh chết, tự nhiên là ồ lên một mảnh.
Bọn học sinh trẻ tuổi dị thường hưng phấn, chỉ cảm thấy trút được một ngụm ác khí. Nhưng các đạo sư lão luyện lại phần lớn cảm thấy không ổn, đặc biệt như Lỗ Khánh, xử trí như thế nào xác thật cũng không nghĩ ra chủ ý, nhưng lấy bạo chế bạo như vậy chung quy cảm thấy không ổn. Đối phương là bộ máy quốc gia, mà bên họ dù Lộ Bình có thực lực vạn người địch, cũng chỉ có một người. Tục ngữ nói hổ dữ cũng có lúc ngủ gật, Lộ Bình dù cường cũng không thể từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều nhìn chằm chằm được? Đây tuyệt phi là kế lâu dài!
Nghĩ vậy Lỗ Khánh mặt lộ vẻ ưu tư, bất quá lúc này trên dưới học viện đều vui mừng khôn xiết vì Lộ Bình thuận lợi mang năm người về, đối với tương lai học viện cũng trở nên càng có tin tưởng. Lỗ Khánh nhìn vẻ hưng phấn chờ mong của mọi người, cuối cùng không lập tức nói ra những lời gây mất hứng, nghĩ tìm thời cơ lén cùng Lộ Bình thảo luận lại.
Lỗ Khánh tính toán như vậy, nhưng Lộ Bình và mấy người kia, lúc này đã bắt đầu suy xét lâu dài.
“Ngươi nói, Vệ Thiên Khải không ở Thành Chủ phủ?” Phương Ỷ Chú nghe xong tin tức Lộ Bình mang về thì nói. Phương Ỷ Chú dù sao cũng là người của Trích Phong học viện, tuy rằng khi hắn ở Vệ Thiên Khải còn nhỏ tuổi, nhưng đối với tình huống Vệ gia Hạp Phong, hắn đại để vẫn biết. Cho nên tiếp xúc tin tức của họ cũng không xa lạ.
“Đúng. Nghe ý tứ trong lời nói của bọn họ, Vệ Thiên Khải vẫn luôn đối ngoại tuyên bố là đang bế quan, hôm nay bị ta đánh vỡ, căn bản không ở Thành Chủ phủ.” Lộ Bình nói.
“Vậy hắn rời đi có chút kỳ lạ.” Phương Ỷ Chú nói.
“Ngươi có thể đừng nói nhiều lời không?” Mạc Lâm trợn trắng mắt, tiếp tục truyền thống chọn thứ Phương Ỷ Chú nhất quán của hắn.
Phương Ỷ Chú đối phó với loại người có quyết tâm chọn thứ như Mạc Lâm cũng thừa hành sự không để ý tới nhất quán của mình, chút nào không bị gián đoạn, tiếp tục ý nghĩ của mình nói: “Vậy hắn rời đi sau đòn hiểm của ngươi khi ngươi trở về Hạp Phong thành lần trước, ta phỏng chừng hắn mất tích là nhằm vào ngươi.”
“Đòn hiểm?” Lộ Bình nghi hoặc.
“Cách nói thôi.” Phương Ỷ Chú nói.
“Ta sẽ cẩn thận chút.” Lộ Bình nói, “Ngoài ra cũng không làm được gì.”
“Ngươi sẽ cẩn thận với hắn, cũng đã cho hắn rất lớn sự kính trọng, hắn sẽ cảm động.” Phương Ỷ Chú gật đầu.