## Chương 107: Câu Chuyện Nhỏ Của Đinh Hiểu
Đinh Hiểu chặt đứt một tay của Tiêu Viễn, nhưng hắn dường như vẫn chưa định thu tay lại.
Đinh Hiểu đi đến trước mặt Tiêu Viễn, cúi nhìn Tiêu Viễn: _“Nếu ta nhớ không lầm, ngươi vừa rồi là muốn giết ta.”_
Lời này vừa thốt ra, Tiêu Viễn, Lâm trưởng lão, Lý trưởng lão, đám người Linh Bộ sắc mặt đại biến.
Tên này là muốn đuổi tận giết tuyệt?
Tiêu Viễn bất giác lùi về phía sau, trong mắt tràn ngập kinh khủng.
Thiên tài? Cũng sợ chết!
_“Tiêu Viễn đúng không, ta trước đó đã nói rồi, kẻ khác nếu cùng ta thiết tha, ta liền cùng hắn thiết tha, mà ngươi đã muốn giết ta, ta tự nhiên cũng sẽ không giữ lại tính mạng của ngươi.”_
_“Đinh Hiểu, ngươi dám!”_ Lâm trưởng lão lúc này thật sự ngồi không yên nữa, bạo quát một tiếng, từ đằng xa bắn vọt tới, chắn trước mặt Tiêu Viễn.
Đinh Hiểu khẽ nhíu mày: _“Lâm trưởng lão, sao ngài muốn ra tay hay sao?”_
_“Đừng quên trước đó đây chính là do ngài nói, đao kiếm không có mắt, sinh tử chớ luận!”_
_“Nói đi cũng phải nói lại, nơi này cũng không chỉ có người của Trấn Linh Ty, ngài chính là nhờ Tần tướng quân cùng Từ viện trưởng làm chứng, cho dù bọn họ không nói, nơi này còn có mấy ngàn đệ tử, không biết Lâm trưởng lão nếu thật sự nhúng tay vào chuyện này, tương lai người khác sẽ nói Linh Bộ của Trấn Linh Ty thế nào đây.”_
Khóe mắt Lâm trưởng lão giật giật, lão hiện tại hận không thể xé xác Đinh Hiểu.
Nhưng vấn đề là, Đinh Hiểu nói cũng là sự thật!
Cưỡng ép động thủ, chỉ khiến Linh Bộ mang tiếng xấu, không chỉ Linh Bộ Long Lân bị người ta phi nghị, ngay cả toàn bộ Linh Bộ, từ nay về sau e là đều ngẩng đầu không lên.
Lâm trưởng lão khẽ híp mắt lại: _“Đinh Hiểu, ngươi có biết hắn là người của Tiêu gia?!”_
_“Biết a, hắn họ Tiêu, chẳng lẽ lại là người Vương gia nhà hàng xóm?”_
Tiêu Viễn nằm trên đất phun ra một ngụm máu, phỏng chừng là bị Đinh Hiểu chọc tức.
Trên mặt Lâm trưởng lão lúc xanh lúc tím, bản ý của lão đương nhiên không phải nói vấn đề tình cảm phụ mẫu Tiêu Viễn bất hòa...
Bất quá Lâm trưởng lão cũng hiểu, loại người như Đinh Hiểu, không thể nào nghe không ra ngụ ý của lão, Tiêu Viễn không phải tử đệ bình thường.
Nhưng vấn đề là, Đinh Hiểu căn bản không coi ra gì.
Nhân tiện còn muốn chọc tức Tiêu Viễn một phen...
Rất hiển nhiên, cứng rắn, Đinh Hiểu không ăn bộ này!
_“Ngươi, ngươi phải làm sao mới có thể thủ hạ lưu tình?”_ Lâm trưởng lão cố nén nộ hỏa, ngay cả ngữ khí cũng cố gắng tỏ ra ôn hòa.
_“Không phải lúc đầu đã nói xong, không cần thủ hạ lưu tình sao?”_
Nhìn bộ dạng cố làm ra vẻ ngây ngô của Đinh Hiểu, Lâm trưởng lão chỉ cảm thấy huyết áp của mình tăng vọt, Linh Tướng suýt chút nữa muốn nhảy ra ngoài.
Tên này, mềm cứng không ăn, chính là muốn giết Tiêu Viễn!
Lưu Đồng có chút lo lắng, nói với Lăng Giang: _“Lăng đại nhân, nếu Lâm trưởng lão nguyện ý nhượng bộ, ngài vẫn là khuyên nhủ Đinh Hiểu, dẫu sao Linh Bộ, Tiêu gia đều không phải là thứ hắn có thể trêu chọc nổi.”_
Lăng Giang lại lắc đầu: _“Lưu đại nhân, tính tình của Đinh Hiểu ngài không biết đâu, ngay cả ta cũng khuyên không được hắn, huống hồ, lúc trước hắn ở Thi Bộ nhiều năm, ta chưa từng giúp qua hắn, hiện tại có mặt mũi nào ra lệnh cho hắn làm gì, không nên làm gì.”_
Vân Lan ở một bên, lại chỉ mỉm cười: _“Yên tâm đi, Đinh Hiểu thật sự muốn giết Tiêu Viễn, phỏng chừng sẽ không cho lão cơ hội. Hiện tại chúng ta phải quan tâm thực ra không phải là Đinh Hiểu có giết Tiêu Viễn hay không, mà là hắn có thể trục lợi được bao nhiêu.”_
_“Trục lợi?”_
_“Không sai, không tin thì, các ngài cứ nhìn xem, Lâm Trường Hà lần này e là phải dốc hết vốn liếng rồi.”_
Trên đài, Đinh Hiểu một chút mặt mũi cũng không nể Lâm trưởng lão, khăng khăng muốn giết Tiêu Viễn.
_“Lâm trưởng lão...”_ Tiêu Viễn cầu xin nhìn về phía Lâm trưởng lão.
Lâm trưởng lão hít sâu một hơi, đem ngữ khí hòa hoãn thêm vài phần: _“Đinh Hiểu, đều là đệ tử Trấn Linh Ty, đã Tiêu Viễn đã bại trong tay ngươi, ngươi lại cớ gì phải đuổi tận giết tuyệt?”_
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng: _“Đuổi tận giết tuyệt không phải là ta, là Linh Bộ các ngài dăm lần bảy lượt tới phiền ta, ta hiện tại mất kiên nhẫn rồi, không để các ngài nhớ lâu một chút, các ngài làm sao có thể thu liễm chứ.”_
_“Ngươi! Ngươi, ngươi...”_ Lâm trưởng lão vốn là nộ hỏa trung thiêu, muốn cảnh cáo Đinh Hiểu, sau đó nghĩ lại, cảnh cáo hắn hình như không có tác dụng gì, ngược lại sẽ chọc giận Đinh Hiểu.
Tên này, chuyện gì mà không làm ra được?
Đặc biệt là cái miệng lưỡi lanh lợi của hắn, có thể điên đảo hắc bạch, hiện tại đã chiếm lý rồi, vậy lão làm gì còn cơ hội nào?
Lúc này là tuyệt đối không thể chọc hắn.
_“Được tha người xứ cứ tha người...”_ Lâm trưởng lão dùng ngữ khí cực độ phẫn nộ, nói ra thỉnh cầu của mình.
Đinh Hiểu nhíu mày nhìn Lâm trưởng lão: _“Cho nên Lâm trưởng lão ngài hiện tại, là đang cầu ta?”_
Đám đệ tử dưới đài giống như đang xem thiên thư, nhìn một màn trên đài này.
Thực sự là quá có tính kịch tính rồi, nhân vật cỡ như Lâm trưởng lão, hiện tại trước mặt Đinh Hiểu, đều chỉ có thể khép nép hạ mình.
_“Quá đã!”_ Một gã đệ tử Thi Bộ hung hăng nói, _“Lâm trưởng lão kia trước đó kiêu ngạo bao nhiêu, còn có đám đệ tử Linh Bộ kia, từng kẻ hận không thể hếch mũi lên trời, lại nhìn bọn họ hiện tại xem, ha ha ha ha, cứ như cháu chắt vậy!”_
_“Đại trưởng lão của Linh Bộ Long Lân Quận, đều phải cúi đầu trước Đinh Hiểu, trời đất ơi!”_
_“Ta mà là Đinh Hiểu thì tốt biết mấy, nghĩ đến bọn họ hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại hết lần này tới lần khác không dám phát nộ, ta liền hưng phấn không thôi!”_
Lâm trưởng lão nghẹn đến mức thất khiếu sinh yên, lão nộ thị Đinh Hiểu, từ kẽ răng nặn ra mấy chữ: _“Đinh Hiểu, xấp xỉ là được rồi!”_
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng, sát ý trong mắt bạo khởi, cự phủ trong tay lại nhấc lên: _“Uy hiếp ta? Lâm Trường Hà, tránh ra cho ta!”_
Lâm trưởng lão hít ngược một ngụm khí lạnh, lời cảnh cáo không tính là quá đáng của lão, quả nhiên đã chọc giận Đinh Hiểu.
_“Ngươi, ngươi... Ta, ta...”_ Trong đầu Lâm trưởng lão phi tốc vận chuyển.
Nếu Đinh Hiểu thật sự giết Tiêu Viễn, Tiêu gia e là sẽ tới vấn trách, đây còn không phải là mấu chốt nhất, mấu chốt nhất là, đệ tử Linh Bộ bị đệ tử Thi Bộ, ngay trước mặt mọi người giết chết, đến lúc đó điều tra kỹ càng, Đinh Hiểu một chút trách nhiệm cũng không có.
Loại chuyện này nếu xảy ra, kết quả tốt nhất cũng là, cái ghế đại trưởng lão này của lão ngồi đến tận cùng rồi!
_“Ta, ta xin lỗi ngươi!”_
_“Cái gì? Lâm trưởng lão, thanh âm ngài quá nhỏ, ta nghe không rõ.”_
Có những lúc, con người khi phẫn nộ đến cực điểm, hoặc là bạo phát, hoặc là... nhận túng... Lâm trưởng lão không cách nào bạo phát, con đường còn lại chỉ có một.
_“Ngươi! Ta nói, ta xin lỗi ngươi!”_ Lâm trưởng lão nộ đạo.
_“Ta không nên tự tiện khấu trừ phần thưởng của ngươi! Ta không nên phỉ báng đệ tử Thi Bộ! Ta đảm bảo, phần thưởng đánh chết thủ lĩnh Linh Sát của Đinh Hiểu ngươi, một phân cũng không thiếu!”_
Đinh Hiểu nhíu chặt mày, hỏi: _“Xong rồi? Cảm giác không có thành ý gì a.”_
Rất hiển nhiên, Đinh Hiểu đối với lời xin lỗi của Lâm trưởng lão không hài lòng.
Lâm trưởng lão hít ngược một ngụm khí lạnh: _“Vậy ngươi còn muốn thế nào?”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Lâm trưởng lão từng nghe qua một câu chuyện chưa? Có người đóng đinh lên hàng rào gỗ, sau đó hắn cảm thấy mình làm có chút không ổn, liền lại nhổ đinh ra.”_
Lâm trưởng lão vẻ mặt khốn hoặc, hoàn toàn không hiểu Đinh Hiểu muốn biểu đạt cái gì.
Đinh Hiểu tiếp tục nói: _“Thế nhưng, đinh tuy đã nhổ ra, nhưng trên hàng rào gỗ lại lưu lại một vết hằn thật sâu.”_
_“Sau đó a, người nọ nghĩ cứ mặc kệ vết hằn đó lưu lại ở đó, tấm gỗ dễ bị mục nát, cuối cùng hàng rào gỗ liền không bao giờ có thể kiên cố như trước kia nữa.”_
_“Lâm trưởng lão, ngài biết người nọ sau đó làm gì không?”_
_“Ta, ta không biết!”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Lâm trưởng lão nói đùa rồi, với sự thông minh tài trí của Lâm trưởng lão, khẳng định có thể đoán được.”_
_“Đã Lâm trưởng lão không nguyện ý nói, vậy để ta nói.”_
_“Người nọ nghĩ, đã sửa thế nào cũng không cách nào phục nguyên tấm gỗ kia, hắn dứt khoát liền dùng một khối gỗ tốt hơn thật lớn, hoàn toàn thay thế tấm gỗ trước đó, như vậy mới xem như là triệt để bù đắp quyết định sai lầm lúc trước của mình.”_
_“Cho nên nói, phạm lỗi không đáng sợ, chỉ cần biết nên đi bù đắp như thế nào.”_ Nói xong, Đinh Hiểu tựa tiếu phi tiếu nhìn Lâm trưởng lão.
Biểu cảm đó hoàn toàn chính là, Lâm trưởng lão, ngài thông minh như vậy, khẳng định hiểu ý của ta...